Đêm đó, mưa như trút nước xuống biệt thự Thẩm gia. Hệ thống an ninh báo động về điện thoại của Thẩm Lục Tư ngay khi một bóng người lén lút trèo qua hàng rào phía Tây.
Tô Khuê đang ngồi bó gối trên giường, ánh mắt đờ đẫn nhìn chiếc lắc chân vàng phát sáng trong bóng tối. Cánh cửa phòng bật mở, Thẩm Lục Tư bước vào, trên tay cầm một chiếc iPad đang hiển thị hình ảnh từ camera hồng ngoại ngoài vườn.
"Nhìn xem ai đến đón em này." – Lục Tư cười lạnh, ném chiếc iPad xuống trước mặt cô.
Trong màn hình, Hà Dĩ Phong ướt sũng, đang chật vật bò qua những bụi gai để tiến về phía dãy nhà chính. Anh ta trông thảm hại và tuyệt vọng đến mức tim Tô Khuê thắt lại.
"Đừng... Lục Tư, bảo vệ sẽ giết anh ấy mất!" – Cô nhào tới nắm lấy tay áo anh van nài.
Thẩm Lục Tư thong thả ngồi xuống ghế sofa, kéo cô vào lòng, để cô ngồi trên đùi mình. Anh mở loa ngoài của hệ thống đàm thoại trong vườn.
"Tôi sẽ cho em một cơ hội để cứu mạng hắn. Nói vào đây, bảo hắn cút đi. Và nhớ cho kỹ, phải dùng những lời lẽ mà một 'người tình của Thẩm Lục Tư' nên nói."
Tô Khuê run rẩy cầm lấy micro. Qua màn hình, cô thấy Dĩ Phong đã bị vệ sĩ tóm gọn, họ đang ấn đầu anh ta xuống bùn lầy.
"Dĩ... Dĩ Phong... anh về đi." – Cô nấc nghẹn.
"Nói to lên! Nói là em khinh bỉ hắn, nói là em đang hạnh phúc với tôi!" – Lục Tư gầm nhẹ vào tai cô, bàn tay anh luồn vào trong áo cô, nhào nặn bầu ngực như một lời đe dọa.
Tô Khuê nhắm mắt, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Anh về đi! Tôi không cần anh cứu... Tôi ở đây rất tốt. Tôi yêu Thẩm Lục Tư, yêu sự giàu sang này... Anh chỉ là một kẻ nghèo hèn, đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa!"
Màn hình hiển thị gương mặt sụp đổ của Hà Dĩ Phong trước khi anh ta bị vệ sĩ lôi đi như một con chó rách. Lục Tư thỏa mãn tắt màn hình, anh xoay mặt Tô Khuê lại, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.
"Làm tốt lắm. Nhưng đôi mắt này... dường như vẫn còn luyến tiếc lắm?"
Sự ghen tuông bệnh thái trỗi dậy. Anh không cho cô thời gian để đau khổ. Ngay tại chiếc sofa ở phòng khách, trước màn hình camera vẫn còn đang ghi hình cảnh Dĩ Phong bị vứt ra cổng, Lục Tư thô bạo lột sạch quần áo của cô.
"Nhìn vào màn hình đi! Nhìn xem kẻ định cứu em đang thảm hại thế nào, còn em thì đang run rẩy dưới thân tôi!"
Anh ép cô quỳ chống tay xuống sofa, tư thế từ phía sau khiến chiếc lắc chân vàng va chạm vào thành ghế tạo nên tiếng động khô khốc. Lục Tư xâm nhập mãnh liệt, mỗi cú thúc đều mang theo sự sỉ nhục và khẳng định chủ quyền.
"Á... xin anh... dừng lại... tôi đau..." – Tô Khuê khóc không thành tiếng. Sự nhục nhã khi phải sỉ nhục người mình yêu, cộng với sự dày vò thể xác khiến cô gần như ngất lịm.
"Đau để mà nhớ! Nhớ xem ai mới là chủ nhân của em!"
Lục Tư điên cuồng chiếm đoạt. Anh bắt cô phải nhìn vào gương lớn đối diện, nhìn thấy cảnh mình bị anh dày vò. Trong cơn mê loạn, anh cắn mạnh vào vai cô đến bật máu, hòa cùng nước mưa còn sót lại trên người anh tạo nên một mùi vị tanh nồng của dục vọng và bạo lực.
Cuộc hoan lạc kéo dài đến tận nửa đêm. Khi Lục Tư đạt đến đỉnh điểm, anh bắn sạch vào bên trong cô, ôm ghì lấy cơ thể đang co giật vì kiệt sức của Tô Khuê.
"Bây giờ, em hoàn toàn sạch sẽ rồi. Kẻ đó sẽ không bao giờ dám nhìn em lần nữa." – Anh thì thầm, giọng nói đầy sự đắc thắng của một kẻ tâm thần.
Tô Khuê nằm bất động, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không. Sợi dây liên kết cuối cùng với thế giới bên ngoài đã đứt. Cô biết, từ nay về sau, cô chính thức trở thành một món đồ chơi không có linh hồn trong tay Thẩm Lục Tư.