Sau đêm sỉ nhục Hà Dĩ Phong, Tô Khuê hoàn toàn suy sụp. Cô không còn khóc, không còn phản kháng, cũng không còn ăn uống. Cô nằm trên giường như một con búp bê bị hỏng, đôi mắt trống rỗng nhìn trân trân vào trần nhà.
Thẩm Lục Tư nhìn khay thức ăn còn nguyên vẹn bên cạnh giường, cơn giận dữ trong anh dần bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh tiến lại gần, bế xốc cơ thể gầy gò của cô lên, ép cô phải đối diện với mình.
"Em định dùng cái chết để đe dọa tôi sao? Tô Khuê, đừng quên mẹ em vẫn đang nằm trong bệnh viện của tôi."
Tô Khuê khàn giọng, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu: "Anh giết tôi đi... Làm ơn..."
Nhìn thấy sự kiên quyết muốn chết của cô, Thẩm Lục Tư bỗng cười điên dại. Anh áp sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá: "Muốn chết? Tôi chưa cho phép, em không được phép chết. Nếu em muốn một lý do để sống, được, tôi sẽ cho em một danh phận."
...
Ba ngày sau, toàn bộ biệt thự Thẩm gia được trang hoàng bằng hoa ly trắng — loài hoa mà Lâm Hạ yêu thích nhất. Nhưng giữa những cánh hoa trắng thanh khiết ấy, Thẩm Lục Tư lại bắt Tô Khuê khoác lên mình bộ váy cưới màu đen huyền bí, đính hàng ngàn viên kim cương đen lấp lánh.
Không có khách mời, không có linh mục, chỉ có hai người trong căn phòng thờ vắng lặng của gia tộc họ Thẩm.
"Hôm nay, em chính thức trở thành bà Thẩm." – Lục Tư đeo vào ngón áp út của cô một chiếc nhẫn kim cương đen to bản, lạnh lẽo.
Tô Khuê nhìn bóng mình trong gương, chiếc váy đen và gương mặt nhợt nhạt khiến cô trông như một cô dâu ma. Cô cười thê lương: "Anh đang kết hôn với ai? Với tôi, hay với cái xác không hồn này?"
"Với cả hai." – Lục Tư gầm nhẹ.
Anh bế cô đặt lên chiếc bàn dài giữa phòng. Dưới chân dung của những người quá cố nhà họ Thẩm, anh thô bạo vén lớp voan đen che mặt cô lên. Dục vọng nảy sinh từ sự tuyệt vọng luôn là thứ đáng sợ nhất. Anh muốn dùng sự nhục dục này để "đánh thức" cô, để cô biết rằng dù cô có chết, linh hồn cô cũng phải mang họ Thẩm.
Anh không chút nhẹ nhàng mà xé rách lớp ren mỏng manh của bộ váy cưới đắt giá. Chiếc lắc chân vàng ở cổ chân cô va chạm vào mặt bàn gỗ tạo nên những tiếng động vang vọng khắp gian phòng thờ trang nghiêm.
"Á... không... Thẩm Lục Tư, đừng ở đây..." – Tô Khuê yếu ớt vùng vẫy, sự bàng hoàng khi bị chiếm đoạt ngay nơi thờ tự khiến cô run rẩy tột độ.
"Ở đây để tổ tiên nhà họ Thẩm chứng giám, em là người của tôi!"
Anh đâm sầm vào cô bằng một lực đạo kinh hồn. Sự xâm nhập mãnh liệt làm Tô Khuê phải bấu chặt lấy vai anh, móng tay cắm sâu vào da thịt. Trong không gian nồng nặc mùi hương khói và mùi hoa ly, cuộc hoan lạc mang màu sắc tội lỗi diễn ra đầy điên cuồng.
Lục Tư vừa thúc mạnh vừa bắt cô phải nhìn vào mắt mình: "Nói đi! Em là vợ của ai?"
"Tôi là... vợ của... ác ma..." – Cô nấc nghẹn giữa những đợt sóng hoan lạc đầy đau đớn.
Anh bắn sâu vào trong cô, ghì chặt lấy cơ thể cô như muốn khảm cô vào máu thịt mình. Ngay lúc đó, anh thì thầm vào tai cô một lời thề độc địa: "Tô Khuê, từ nay về sau, sống là người của Thẩm gia, chết cũng phải nằm trong mộ của Thẩm gia. Em không bao giờ thoát được đâu."
Khi cuộc hôn lễ bí mật kết thúc, Lục Tư bế cô về phòng. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, hôn lên trán cô như một người chồng mẫu mực, nhưng tay lại cầm lấy chiếc điều khiển điện tử của chiếc lắc chân.
"Chúc ngủ ngon, bà Thẩm của tôi."
Tô Khuê nhìn chiếc nhẫn đen trên tay, cảm giác như một chiếc xiềng xích thứ hai vừa được khóa lại. Cô biết, mình đã chính thức bước vào một địa ngục không có lối thoát, nơi mà tình yêu của nam chính là một liều thuốc độc bọc đường.