MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Đến Phát ĐiênChương 11

Độc Chiếm Đến Phát Điên

Chương 11

843 từ · ~5 phút đọc

Sau "đám cưới" điên rồ đó, Thẩm Lục Tư dường như muốn cả thế giới biết rằng anh đã có chủ. Anh bắt đầu công khai đưa Tô Khuê đến các buổi tiệc thượng lưu. Tuy nhiên, thay vì giới thiệu cô là "vật thế thân", anh thản nhiên gọi cô là "vợ" trước sự bàng hoàng của giới truyền thông.

Tối nay, tại buổi đấu giá từ thiện của giới hào môn, Tô Khuê diện một chiếc váy lụa đen ôm sát, cổ cao sang trọng nhưng thực chất là để che đi những dấu hôn bầm tím mà Lục Tư đã để lại từ đêm trước. Sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ cô giống như một chiếc vòng cổ của sủng vật, tỏa sáng một cách mỉa mai.

"Đứng sát vào tôi." – Lục Tư vòng tay qua eo cô, lực đạo siết chặt như muốn nhắc nhở cô về sự hiện diện của chiếc lắc chân đang ẩn dưới lớp váy dài.

Trong khi Lục Tư mải mê tiếp chuyện với các đối tác kinh doanh, Tô Khuê xin phép đi vào nhà vệ sinh để hít thở chút không khí không có mùi của anh ta. Ngay khi cô vừa rửa mặt, một người phụ nữ trung niên quý phái, ánh mắt sắc sảo bước vào. Bà ta nhìn cô qua gương, môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

"Cô thực sự rất giống con bé đó... nhưng đôi mắt của cô có thứ mà Lâm Hạ chưa bao giờ có: Sự lương thiện."

Tô Khuê khựng lại, tim đập nhanh: "Bà là ai? Bà biết Lâm Hạ?"

Người phụ nữ tiến lại gần, ghé sát tai cô thì thầm: "Tôi là người đã nhìn thấy cô ta lao xe xuống vực. Mọi người đều nghĩ đó là tai nạn, nhưng cô có bao giờ tự hỏi vì sao một người yêu đời như Lâm Hạ lại lái xe điên cuồng như thế vào đêm đó không? Cô ta không phải thánh nữ đâu, Tô Khuê ạ. Cô ta đang chạy trốn khỏi chính Thẩm Lục Tư đấy."

Trước khi Tô Khuê kịp hỏi thêm, người phụ nữ đã biến mất. Cô đứng lặng người, cảm giác như một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Chạy trốn khỏi Thẩm Lục Tư?

Ngay lúc đó, cửa phòng vệ sinh bị đẩy mạnh. Thẩm Lục Tư bước vào, gương mặt tối sầm vì cô đi quá lâu. Anh không nói một lời, lôi xộc cô vào một phòng nghỉ vắng người ngay cạnh đó và khóa trái cửa.

"Ai vừa nói chuyện với em?" – Anh gầm lên, ép cô vào cánh cửa gỗ.

"Không có ai cả... chỉ là một người qua đường." – Tô Khuê run rẩy nói dối.

Sự lo sợ bị phát hiện khiến hơi thở của cô dồn dập, và điều đó lại trở thành mồi lửa kích thích dục vọng điên cuồng của Lục Tư. Anh thô bạo đẩy cô xuống chiếc ghế sofa nhung đỏ, tay kéo phăng khóa kéo sau lưng váy của cô.

"Em đang nói dối. Đôi mắt này khi nói dối trông rất mời gọi."

Anh không đợi cô giải thích, thô bạo tách chân cô ra. Chiếc lắc chân vàng va vào thành ghế sofa tạo nên tiếng động giòn giã giữa không gian tĩnh lặng. Anh xâm nhập vào cô một cách mãnh liệt ngay tại nơi công cộng này, bất chấp việc bên ngoài hành lang vẫn có tiếng người qua lại.

"Á... nhẹ một chút... Lục Tư, sẽ có người nghe thấy..." – Tô Khuê cắn chặt môi, sự hồi hộp lo sợ bị bắt gặp khiến cơ thể cô co thắt lại một cách cực độ, mang đến cho Lục Tư một khoái cảm chưa từng có.

"Nghe thấy thì sao? Tôi muốn họ biết em là của tôi, dù là ở đâu!"

Lục Tư vừa thúc mạnh vừa vùi đầu vào ngực cô, để lại những vết cắn đỏ rực. Anh hành hạ cơ thể cô như để giải tỏa sự bất an vừa trỗi dậy trong lòng. Mỗi cú va chạm đều mang theo sự cuồng nhiệt đầy chiếm hữu. Trong cơn mê loạn, Tô Khuê nhìn lên trần nhà, những lời của người phụ nữ kia vẫn ám ảnh trong đầu cô.

Nếu Lâm Hạ đã từng chạy trốn, thì cô phải làm thế nào mới thoát khỏi ác ma này?

Cuộc hoan lạc kết thúc trong sự vội vã và tội lỗi. Lục Tư chỉnh lại âu phục, rồi cúi xuống hôn lên đôi môi sưng đỏ của cô, giọng nói khàn đặc: "Đừng bao giờ để tôi thấy em nói chuyện với người lạ nữa. Nếu không, tôi sẽ nhốt em vào hầm tối, nơi em sẽ không bao giờ thấy ánh mặt trời."

Tô Khuê run rẩy mặc lại quần áo, lòng cô tràn ngập sự sợ hãi. Bí mật về Lâm Hạ đã bắt đầu hé mở, và cô biết rằng mình đang dấn thân vào một trò chơi còn nguy hiểm hơn cả việc làm một vật thế thân.