Cảm nhận được sự bất an và những suy nghĩ lệch lạc trong mắt Tô Khuê, Thẩm Lục Tư quyết định cắt đứt mọi mối liên hệ của cô với thế giới bên ngoài. Anh đưa cô lên một chiếc thủy phi cơ, bay thẳng đến hòn đảo tư nhân của Thẩm gia ở vùng biển phía Nam.
Hòn đảo đẹp như tranh vẽ, nhưng với Tô Khuê, nó chẳng khác gì một nhà tù khổng lồ giữa đại dương. Ở đây không có sóng điện thoại, không có internet, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và những vệ sĩ mặc vest đen canh gác mọi lối ra vào.
“Em có thích nơi này không?” – Lục Tư đứng sau lưng cô trên ban công biệt thự hướng biển, bàn tay lướt nhẹ trên chiếc lắc chân vàng vẫn đang lấp lánh dưới ánh nắng.
“Nếu đây là nhà tù, thì nó quá xa hoa rồi.” – Tô Khuê lạnh lùng đáp, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa tắp.
Lục Tư không giận, anh xoay người cô lại, hôn lên trán cô. “Ở đây, em sẽ không phải nghe bất kỳ lời đàm tiếu nào, cũng không có kẻ nào đến làm phiền chúng ta. Chỉ có tôi và em.”
...
Đêm trên đảo yên tĩnh đến lạ thường. Ánh trăng sáng rực rỡ chiếu xuống bãi cát trắng mịn, tạo nên một khung cảnh ma mị. Thẩm Lục Tư dắt Tô Khuê đi dạo dọc bờ biển. Cô mặc một chiếc váy maxi trắng mỏng manh, đôi chân trần bước trên cát, mỗi bước đi là một tiếng leng keng nhỏ từ chiếc lắc định vị.
Nghĩ về lời người phụ nữ y tá nói ở buổi tiệc, Tô Khuê lấy hết can đảm hỏi: “Lục Tư, anh thực sự yêu Lâm Hạ... hay anh chỉ yêu việc cô ấy thuộc về anh?”
Bước chân Lục Tư khựng lại. Ánh trăng hắt vào mặt anh, làm nổi bật lên vẻ u tối và cuồng si. Anh không trả lời ngay mà đẩy cô ngã xuống bãi cát mềm mại.
“Em đang tò mò quá mức rồi đấy.” – Anh nói, giọng khàn đặc. “Lâm Hạ đã phản bội tôi. Cô ấy muốn bỏ đi với kẻ khác, nên cô ấy mới phải chết. Em cũng muốn như vậy sao?”
Tô Khuê rùng mình. Hóa ra cái chết của Lâm Hạ không hề đơn giản. Sự chiếm hữu của người đàn ông này đã đẩy người phụ nữ anh ta yêu vào đường cùng.
Cơn giận dữ và khao khát chiếm đoạt lại trỗi dậy trong lòng Lục Tư. Anh thô bạo xé mở tà váy trắng của cô ngay dưới ánh trăng. Trong tiếng sóng vỗ rì rào, anh bắt đầu một cuộc xâm chiếm đầy hoang dại.
Cát mịn dính lên làn da ẩm ướt của hai người, tạo nên sự ma sát đầy kích thích. Lục Tư không dùng bất kỳ sự dạo đầu nào, anh đâm xuyên qua cô trong một tư thế đầy nguyên thủy. Ánh trăng chiếu rọi lên cơ thể trắng ngần của Tô Khuê, làm nổi bật những vết hằn đỏ mà anh đã để lại.
“Á... Lục Tư... đau...” – Cô ngửa cổ, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng gió biển.
“Đau để em nhớ mình là của ai!” – Anh gầm lên, đôi tay siết chặt lấy eo cô, để chiếc lắc chân vàng cọ xát vào mắt cá chân đến đỏ ửng.
Trong khoảnh khắc cao trào, Lục Tư ép cô nhìn vào đôi mắt đang rực cháy của mình. Anh không gọi tên Lâm Hạ, anh nhìn thẳng vào linh hồn của Tô Khuê. Dục vọng bên bờ biển dưới ánh trăng mang đến một cảm giác tự do giả tạo, nhưng cũng cực kỳ mãnh liệt.
Khi mọi thứ kết thúc, anh bế cô xuống làn nước biển mát lạnh để tẩy rửa. Sóng biển dâng cao che lấp đi tiếng nức nở của Tô Khuê.
“Đừng hòng chạy trốn.” – Anh thì thầm giữa nụ hôn mặn chát vị muối biển. “Dù là biển sâu hay địa ngục, tôi cũng sẽ tìm thấy em.”
Tô Khuê nhìn những vì sao trên trời, cảm thấy mình đang chìm sâu vào một đầm lầy không đáy. Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: Thẩm Lục Tư không hề điên vì cái chết của Lâm Hạ, anh ta vốn dĩ đã là một kẻ điên ngay từ khi bắt đầu yêu.