Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào hòn đảo, gió rít gào qua những khe cửa biệt thự như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Thẩm Lục Tư bị điều động ra ngoài để chỉ đạo đội cứu hộ kiểm tra đê chắn sóng. Đây chính là cơ hội duy nhất của Tô Khuê.
Theo chỉ dẫn trong một mảnh giấy ẩn giấu từ căn hầm, cô lẻn ra phía vách đá sau hòn đảo. Dưới màn mưa trắng xóa, một bóng người cao lớn, gương mặt mang vết sẹo dài từ trán xuống cằm hiện ra. Đó chính là Thẩm Lục Minh – người anh trai "đã chết" của Lục Tư.
“Tô Khuê, đi theo anh. Anh sẽ giúp em thoát khỏi con quỷ đó.” – Lục Minh nắm lấy tay cô, giọng nói khàn đặc vì hận thù.
Nhưng ngay khi Tô Khuê định bước đi, một ánh đèn pha cực mạnh từ phía trực thăng chiếu thẳng vào hai người. Thẩm Lục Tư bước xuống từ phía sườn dốc, trên tay cầm một khẩu súng săn, gương mặt anh chìm trong bóng tối của cơn bão, đáng sợ đến mức khiến người ta nghẹt thở.
“Lục Minh, anh vẫn chưa chết sao? Và em nữa, Khuê Khuê… em lại chọn anh ta, giống như Lâm Hạ đã từng?”
Sự trùng lặp của lịch sử khiến dây thần kinh cuối cùng của Lục Tư đứt đoạn. Vệ sĩ lao lên khống chế Lục Minh. Lục Tư tiến lại gần, không nói một lời, anh giáng một cái tát cháy má khiến Tô Khuê ngã gục xuống bùn lầy, sau đó túm lấy tóc cô, lôi xộc về phía biệt thự.
...
Cánh cửa phòng ngủ bị đá văng. Lục Tư ném cô lên chiếc giường lớn, hơi thở anh dồn dập, nồng nặc mùi thuốc súng và mưa lạnh.
"Tôi đã cho em tất cả, vậy mà em vẫn muốn chạy trốn cùng hắn?" – Anh gầm lên, bàn tay thô bạo xé nát bộ váy ướt sũng trên người cô.
"Anh ta không phải người xấu... chính anh đã đẩy tất cả vào chỗ chết!" – Tô Khuê hét lên trong tuyệt vọng.
Câu nói đó chính là mồi lửa thiêu cháy chút lý trí cuối cùng. Lục Tư dùng chiếc lắc chân vàng kéo mạnh chân cô ra, anh lấy một sợi dây thừng bằng lụa đỏ đã chuẩn bị sẵn, trói chặt hai tay cô vào đầu giường.
"Em muốn chạy? Vậy thì đêm nay, tôi sẽ để em không bao giờ đứng dậy nổi để chạy nữa!"
Anh không hề dạo đầu, cũng không có bất kỳ sự dịu dàng nào. Sự xâm nhập đột ngột và tàn nhẫn khiến Tô Khuê ngửa cổ hét lên một tiếng đau đớn, tiếng hét bị tiếng sấm chớp ngoài kia nuốt chửng.
Lục Tư chiếm đoạt cô với một tốc độ điên cuồng, mỗi cú thúc đều mang theo sự căm phẫn tích tụ từ hai đời thế thân. Anh cắn nát bờ vai cô, để lại những dấu răng rỉ máu hòa cùng nước mưa còn sót lại trên làn da.
"Nhìn tôi này! Nhìn xem ai đang ở trong em!" – Anh ép cô phải nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của mình.
Tiếng dây thừng lụa cọ xát vào tay, tiếng chiếc lắc chân vàng va vào thành giường kim loại vang lên dồn dập. Trong cơn bão tố, cuộc hoan lạc mang màu sắc của một cuộc tàn sát tâm hồn. Lục Tư điên cuồng đến mức phát tiết hết lần này đến lần khác, bắn sâu vào bên trong cô như muốn dùng tinh dịch của mình để xiềng xích mọi ngóc ngách trong cơ thể cô.
"Thả tôi ra... giết tôi đi..." – Tô Khuê lịm đi vì đau đớn và nhục nhã.
"Chết? Em không được chết." – Lục Tư thì thầm, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng một cách rợn người. Anh hôn lên đôi môi sưng tấy của cô. "Ngày mai, tôi sẽ đưa em về đất liền. Nhưng không phải về biệt thự, mà là về một 'phòng giam' bí mật hơn. Em sẽ không bao giờ thấy ánh mặt trời nữa, cho đến khi em mang thai con của tôi."
Đêm đó, giữa tiếng bão rít, Tô Khuê nhận ra mình đã rơi vào tầng sâu nhất của địa ngục. Tình yêu của Thẩm Lục Tư đã hoàn toàn biến tính, trở thành một loại tín ngưỡng đen tối mà cô chính là vật tế thần duy nhất.