MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Đến Phát ĐiênChương 15

Độc Chiếm Đến Phát Điên

Chương 15

788 từ · ~4 phút đọc

Tô Khuê bị đưa về thành phố ngay trong đêm bão, nhưng chiếc xe không dừng lại ở biệt thự quen thuộc mà tiến thẳng vào hầm gửi xe bí mật của tập đoàn Thẩm thị. Cô bị bịt mắt, chỉ cảm thấy mình được bế đi qua nhiều lớp cửa sắt lạnh lẽo.

Khi tấm băng đen được tháo ra, Tô Khuê nheo mắt trước ánh sáng trắng của một căn phòng cách âm hoàn hảo. Nó nằm sâu dưới lòng đất, rộng rãi nhưng tối giản đến đáng sợ. Một bức tường bằng kính lớn nhìn ra căn phòng bên cạnh — nơi Thẩm Lục Minh đang bị trói trên ghế, người đầy thương tích.

"Anh đã hứa không giết anh ấy!" – Tô Khuê lao đến đập mạnh vào tấm kính dày, tiếng hét của cô chỉ vọng lại trong không gian bốn bức tường cách âm.

Thẩm Lục Tư bước tới từ phía sau, thong thả cởi bỏ lớp áo khoác ướt đẫm. Anh bật màn hình lớn trong phòng, âm thanh rên rỉ đau đớn của Lục Minh vang lên sống động.

"Tôi không giết hắn. Tôi chỉ đang 'dạy' hắn cách tôn trọng đồ sở hữu của em trai mình thôi." – Lục Tư nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn vào màn hình. "Mỗi lần em khóc lóc vì hắn, hắn sẽ mất đi một đốt ngón tay. Em muốn thử không?"

Tô Khuê ngã quỵ xuống sàn. Sự tàn nhẫn của Lục Tư đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người bình thường. Cô co rúm lại, run rẩy trong sự tuyệt vọng cùng cực. Nhưng chính trong lúc yếu lòng nhất, sự hiện diện của Lục Tư lại là thứ duy nhất cô có thể chạm vào.

Lục Tư quỳ xuống, ôm lấy cô từ phía sau. Sự ấm áp từ cơ thể anh giữa căn hầm lạnh lẽo này giống như một loại thuốc độc mang vị ngọt. Anh bắt đầu hôn lên gáy cô, bàn tay lướt qua chiếc lắc chân vàng vẫn đang nhấp nháy đèn đỏ.

"Khuê Khuê, ngoan đi... chỉ cần em thuộc về tôi, hắn sẽ được sống."

Dục vọng nảy sinh từ sự cưỡng ép và lệ thuộc bắt đầu bùng nổ. Lục Tư tháo bỏ xiềng xích trên đôi tay cô nhưng lại dùng chính cơ thể mình để giam cầm cô. Anh thô bạo xoay người cô lại, ép cô lên tấm kính ngăn cách hai căn phòng.

"Á... đừng ở đây... anh ấy sẽ thấy..." – Tô Khuê nấc nghẹn khi thấy Lục Minh ở bên kia tấm kính dù chỉ là một phía (anh ta không thấy cô, nhưng cô thấy anh ta).

"Tôi muốn em phải nhìn anh ta, để em nhớ rõ cái giá của sự phản bội!"

Lục Tư vén váy cô lên, xâm nhập mãnh liệt từ phía sau. Sự kịch tính của việc bị quan sát (dù chỉ là ảo giác) và nỗi đau đớn tột cùng khiến cơ thể Tô Khuê phản ứng một cách điên cuồng. Cô bám chặt tay vào mặt kính lạnh ngắt, những vệt mồ hôi loang lổ trên bề mặt kính theo từng nhịp thúc của anh.

Trong không gian chỉ có tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ đau đớn của Lục Minh từ loa phát ra, cuộc hoan lạc mang màu sắc của một nghi lễ hiến tế. Lục Tư không gọi tên Lâm Hạ nữa, anh chỉ gọi tên cô trong sự thèm khát tột cùng: "Tô Khuê... Tô Khuê... em là của tôi..."

Dưới tác động của sự hoảng loạn kéo dài, tâm trí Tô Khuê bắt đầu xuất hiện những rạn nứt. Cô cảm thấy mình cần anh, cần sự dày vò này để cảm thấy mình còn đang sống. Cô bắt đầu chủ động ôm lấy cổ anh, đáp trả nụ hôn mang hương vị máu và nước mắt.

Sự đáp trả yếu ớt đó khiến Lục Tư phát điên. Anh bắn sâu vào trong cô, ghì chặt cô vào mặt kính như muốn khảm sâu hình ảnh này vào tâm trí cô mãi mãi.

Sau khi kết thúc, Lục Tư bế cô lên chiếc giường trắng ở giữa phòng. Anh đắp chăn cho cô, dịu dàng như một người tình chân chính: "Ở đây rất an toàn. Sẽ không ai làm phiền chúng ta nữa."

Tô Khuê cuộn mình trong chăn, đôi mắt vẫn nhìn về phía người đàn ông bị thương ở bên kia tấm kính. Cô biết, mình đang dần trở thành một phần của bóng tối này. Hội chứng Stockholm bắt đầu bén rễ — cô hận anh, nhưng cô cũng đã bắt đầu sợ hãi việc anh sẽ bỏ mặc cô trong sự cô độc của căn hầm này.