MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Em GáiChương 13

Độc Chiếm Em Gái

Chương 13

708 từ · ~4 phút đọc

Những ngày sau buổi tiếp khách, bầu không khí trong căn hộ không còn là sự tĩnh lặng đơn thuần mà đã chuyển sang một trạng thái đặc quánh, đầy áp lực. Lâm bắt đầu uống rượu nhiều hơn sau mỗi giờ làm việc. Những chai rượu mạnh đặt trên kệ bếp trở thành thứ duy nhất giúp anh xoa dịu sự dằn vặt nội tâm, nhưng đồng thời, chúng cũng là chất xúc tác bào mòn đi lý trí cuối cùng.

Một buổi chiều thứ Bảy, thành phố lại đón một cơn mưa rào bất chợt. Mưa xối xả đập vào khung kính, tiếng sấm rền rĩ xa xăm khiến không gian trở nên u tối dù chỉ mới năm giờ chiều. Lâm ngồi ở phòng khách, ly rượu whisky trên tay đã cạn đến lần thứ ba. Anh nhìn chằm chằm vào những hạt nước đang lăn dài trên kính, tâm trí rối bời.

Hạ Chi bước ra từ phòng tắm, mái tóc ướt được quấn gọn trong khăn trắng. Cô mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa satin màu xanh rêu – một gam màu trầm buồn nhưng lại làm tôn lên làn da trắng phát sáng trong bóng tối nhập nhoạng. Thấy Lâm đang uống rượu một mình, cô không đi về phòng như mọi khi mà chậm rãi tiến lại gần.

"Anh uống nhiều quá rồi đấy." – Cô nhẹ nhàng ngồi xuống thảm ngay dưới chân anh, đôi tay thanh mảnh đặt lên đầu gối của Lâm.

Sự va chạm đột ngột khiến Lâm khựng lại. Qua lớp vải quần tây mỏng, anh cảm nhận rõ hơi ấm từ lòng bàn tay cô. Hơi men ngấm vào máu khiến mọi quy tắc anh tự đặt ra trở nên nực cười. Lâm cúi xuống, ánh mắt anh giờ đây không còn sự lạnh lùng của một người anh trai, mà là cái nhìn trần trụi của một con thú đang bị dồn vào đường cùng.

"Anh đã bảo em đừng lại gần anh khi anh đang say cơ mà?" – Giọng Lâm khàn đặc, đầy vẻ đe dọa.

"Tại sao em lại phải sợ chính người đang bảo vệ mình chứ?" – Hạ Chi không lùi bước, cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh chớp từ bên ngoài. Cô đưa tay lên, liều lĩnh chạm vào gò má hơi nóng của anh. "Anh đang đau khổ, Lâm ạ. Vì em sao?"

Câu hỏi của cô như một đòn chí mạng đánh vào sự kiêu hãnh cuối cùng của Lâm. Anh nắm lấy cổ tay cô, lực tay mạnh đến mức khiến cô khẽ xuýt xoa. Anh kéo mạnh một cái, khiến Hạ Chi ngã nhào vào lòng mình.

Lồng ngực cô ép sát vào lồng ngực anh, mái tóc hơi ẩm của cô tỏa ra mùi hương của hoa nhài, thứ mùi hương len lỏi vào từng tế bào thần kinh của Lâm. Trong không gian chật hẹp trên chiếc sofa, hơi thở của hai người hòa làm một, nóng hổi và dồn dập.

"Em có biết mình đang đùa với lửa không?" – Lâm thầm thì sát vành tai cô, đôi môi anh gần như chạm vào làn da mịn màng nơi cổ cô. "Nếu bây giờ anh không dừng lại, em sẽ không còn đường lui đâu."

Hạ Chi không trả lời bằng lời nói. Cô vòng tay qua cổ anh, những ngón tay đan vào mái tóc hơi cứng của Lâm, kéo anh sát lại hơn. Sự im lặng đồng nghĩa với việc chấp nhận, và sự chấp nhận đó chính là mồi lửa cuối cùng làm nổ tung con đập kìm nén suốt bao năm qua.

Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn, tiếng sấm nổ vang như muốn che lấp mọi tiếng động bên trong căn phòng. Lâm không còn kiềm chế được nữa, anh cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ của cô, hít lấy hít để thứ mùi hương mê hoặc ấy. Bàn tay anh luồn xuống eo cô, siết chặt như muốn khảm cô vào da thịt mình.

Ranh giới đã chính thức nứt vỡ. Cơn mưa rào này không mang lại sự mát mẻ, mà nó chính là khởi đầu cho một chuỗi những khao khát tội lỗi bắt đầu bùng cháy.