MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Em GáiChương 12

Độc Chiếm Em Gái

Chương 12

690 từ · ~4 phút đọc

Sự kiện kết thúc giai đoạn "tĩnh lặng" đến vào một buổi tối cuối tuần, khi Lâm buộc phải tiếp đón vài người bạn cũ của cha mẹ Hạ Chi tại nhà. Đây là những người đã từng chứng kiến cô lớn lên, cũng là những người đại diện cho cái gọi là "đạo đức và chuẩn mực" mà Lâm luôn lo sợ.

Căn hộ vốn chỉ có hai người nay đầy ắp tiếng cười nói và mùi trà thơm. Hạ Chi diện một chiếc váy kín cổng cao tường, tóc búi gọn, đóng vai một đứa em gái ngoan ngoãn, lễ phép. Lâm ngồi đối diện, phong thái đĩnh đạc, thỉnh thoảng lại mỉm cười nói về việc học của cô như một người anh trai đầy tự hào.

"Thật may là có cháu, Lâm ạ. Con bé Hạ Chi ở với cháu, chúng ta ở dưới quê cũng yên tâm." – Một người chú lên tiếng, vỗ vai Lâm. "Dù sao cũng là người một nhà, danh nghĩa anh em tuy không cùng dòng máu nhưng tình thâm nghĩa trọng là điều đáng quý nhất."

Lâm siết chặt tách trà trong tay, nụ cười trên môi hơi cứng lại. "Dạ, đó là trách nhiệm của cháu."

Trong suốt buổi trò chuyện, ánh mắt của những người lớn tuổi liên tục đổ dồn về phía hai người với sự kỳ vọng về một mối quan hệ thuần khiết. Họ ca ngợi sự bảo bọc của Lâm và sự hiếu thảo của Hạ Chi, vô tình biến căn hộ này thành một cái lồng kính của sự thánh thiện. Sự giả tạo ấy khiến lồng ngực Lâm thắt lại. Anh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang đứng giữa thánh đường, mang trong mình những ý nghĩ dâm uế mà không ai hay biết.

Lúc Hạ Chi đứng dậy rót thêm nước, cô vô tình chạm nhẹ vào vai Lâm. Chỉ một cái chạm thoáng qua, nhưng Lâm lập tức rụt người lại như bị điện giật. Hành động ấy không lọt khỏi mắt Hạ Chi. Cô nhìn thấy sự hoảng loạn kín đáo trong mắt anh – anh sợ những người này nhìn thấu sự thật, sợ cái vỏ bọc "anh trai mẫu mực" bị xé toạc.

Khi khách khứa đã về hết, căn nhà rơi vào một khoảng không im lìm đến đáng sợ. Lâm đứng bên ban công, châm một điếu thuốc, làn khói xám xịt tan vào màn đêm Đà Lạt lạnh lẽo.

"Anh sợ họ biết điều gì sao?" – Hạ Chi bước ra sau lưng anh, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sự mỉa mai.

Lâm không quay lại, giọng anh lạnh lùng theo hơi thuốc: "Anh không sợ họ biết, anh sợ em sẽ bị họ khinh bỉ. Em có hiểu 'người một nhà' nghĩa là gì không? Nghĩa là giữa anh và em, vĩnh viễn không thể có một khả năng nào khác."

"Nhưng chúng ta không phải người một nhà!" – Hạ Chi bước tới, xoay người anh lại, ép anh phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Anh nhìn đi, nhìn vào mắt em và nói rằng anh chỉ coi em là em gái. Anh có làm được không?"

Lâm nhìn đôi môi đỏ mọng đang run rẩy của cô, nhìn sự bướng bỉnh đầy quyến rũ ấy. Điếu thuốc trên tay anh bị bóp nát. Sự kìm nén suốt bao ngày qua như một con đập bị nứt, chỉ chờ một giọt nước tràn ly. Anh không trả lời, nhưng ánh mắt thiêu đốt ấy đã nói lên tất cả.

"Vào phòng đi." – Anh gằn giọng, rồi bỏ mặc cô đứng đó, bước nhanh vào bóng tối của hành lang.

Màn sương tĩnh lặng đã hoàn toàn tan biến. Những lời nhắc nhở về "dòng máu", về "gia đình" của những vị khách vừa rồi không hề dập tắt được ngọn lửa, mà ngược lại, nó khiến sự cấm kỵ trở nên kích thích hơn, đen tối hơn.

Giai đoạn của những ánh nhìn lén lút đã kết thúc. Từ chương sau, những "cơn mưa rào" của bản năng sẽ bắt đầu tàn phá sự bình yên giả tạo này.