Sau đêm mưa bão ấy, Lâm bắt đầu dựng lên một bức tường vô hình, kiên cố và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, nếu không tự tạo ra khoảng cách, chính anh sẽ là người bước qua ranh giới và phá nát tương lai của Hạ Chi.
Sáng thứ Hai, khi Hạ Chi bước ra phòng khách, cô thấy Lâm đã chuẩn bị sẵn bữa sáng trên bàn nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng anh. Trên bàn là một bản nội quy nhỏ được anh viết tay, đặt ngay cạnh ly sữa:
Hạ Chi không được vào phòng Lâm nếu không gõ cửa.
Mọi sinh hoạt sau 10 giờ tối phải diễn ra trong phòng riêng.
Hạn chế các tiếp xúc cơ thể không cần thiết.
Hạ Chi nhìn tờ giấy, cảm giác như có ai đó vừa bóp nghẹt trái tim mình. Những dòng chữ ngay ngắn, sắc sảo của Lâm giống như những vết dao cắt đứt sợi dây liên kết mỏng manh mà họ vừa chớm nở đêm qua.
"Anh muốn đẩy em ra xa đến thế sao?" – Cô thì thầm, nước mắt chực trào.
Suốt một tuần lễ, Lâm thực hiện triệt để những quy tắc đó. Anh đi sớm về muộn, đôi khi còn ngủ lại văn phòng với lý do chạy tiến độ công trình. Nếu có chạm mặt ở lối đi, anh cũng chỉ gật đầu hững hờ hoặc hỏi han những câu sáo rỗng về việc học hành. Ánh mắt nồng cháy, chiếm hữu đêm bão hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt của một người giám hộ mẫu mực, khô khan.
Sự lạnh nhạt của Lâm không khiến Hạ Chi lùi bước, ngược lại, nó khơi dậy sự bướng bỉnh trong cô. Một buổi tối, khi Lâm vừa trở về và định bước nhanh vào phòng, Hạ Chi đã đứng đợi sẵn ở hành lang. Cô mặc một chiếc áo phông mỏng của anh mà cô vô tình "mượn" được từ giỏ đồ giặt, vạt áo dài che khuất chiếc quần ngắn, để lộ đôi chân trắng nõn dưới ánh đèn hành lang mờ tối.
"Anh Lâm, anh đang trốn tránh em." – Cô chặn trước cửa phòng anh, ánh mắt đầy vẻ chất vấn.
Lâm đứng khựng lại, hơi thở anh bỗng trở nên nặng nề. Ánh mắt anh không tự chủ được mà lướt qua cơ thể cô. Việc cô mặc áo của anh là một sự kích thích tột độ đối với bản năng đàn ông. Mùi hương của chính anh hòa quyện trên làn da của cô tạo nên một loại độc dược mê hoặc.
"Anh không trốn tránh. Anh chỉ đang thiết lập lại trật tự đúng đắn cho căn nhà này." – Lâm gằn giọng, bàn tay anh siết chặt lấy tay nắm cửa đến mức nổi gân xanh.
"Trật tự đúng đắn? Hay là sự hèn nhát?" – Hạ Chi tiến thêm một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại đến mức cô có thể cảm nhận được luồng khí nóng tỏa ra từ người anh. "Đêm đó... anh đã ôm em như thế nào, anh quên rồi sao?"
"Hạ Chi! Đừng quá đáng." – Lâm gầm nhẹ, anh bước tới một bước, dùng hình thể cao lớn của mình ép cô lùi lại phía sau.
Anh chống tay lên tường, giam cô vào giữa lồng ngực mình. Trong không gian chật hẹp, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Lâm nhìn xoáy vào đôi mắt đang chứa chan sự thách thức của cô, lòng anh dậy sóng. Anh muốn đẩy cô ra, muốn mắng nhiếc cô vì sự ngây thơ nguy hiểm này, nhưng đồng thời, đôi môi mọng đỏ của cô lại đang mời gọi anh thực hiện một hành vi tội lỗi.
"Em còn trẻ, em chưa hiểu thế nào là sự tàn khốc của miệng đời đâu." – Giọng Lâm trầm đục, mang theo nỗi đau đớn kìm nén. "Đi ngủ đi, trước khi anh thực sự nổi giận."
Lâm dứt khoát đẩy cửa bước vào phòng và khóa trái lại. Hạ Chi đứng lặng ngoài hành lang, bàn tay chạm vào lồng ngực nơi trái tim đang đập liên hồi. Cô biết bức tường của Lâm đang bắt đầu rạn nứt, và cô cũng biết, mình chính là người muốn phá nát bức tường đó, bất kể cái giá phải trả là gì.