Tiếng sấm vẫn không ngừng gầm rú bên ngoài, nhưng trong căn hộ lúc này, tiếng nhịp tim đập loạn còn rõ rệt hơn cả tiếng mưa. Lâm đứng lặng giữa phòng khách, để mặc cho Hạ Chi ôm chặt lấy mình. Nước mưa từ tóc anh nhỏ xuống, thấm qua lớp áo ngủ lụa mỏng manh của cô, tạo nên những mảng dính sát vào da thịt.
"Vào phòng đi, đứng đây em sẽ cảm lạnh mất." – Lâm cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng đôi bàn tay đang đặt trên vai cô lại run nhẹ.
Anh dẫn cô vào phòng ngủ của mình, vì đó là nơi duy nhất có ánh đèn pin dự phòng đang tỏa ra thứ ánh sáng trắng mờ ảo. Lâm lấy một chiếc khăn tắm lớn, nhẹ nhàng quàng lên người Hạ Chi, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh vô tình nhìn xuống và bắt gặp đôi mắt Hạ Chi đang ngước lên nhìn mình — một đôi mắt chứa đựng sự tin cậy tuyệt đối, nhưng cũng đầy rẫy những xao động của một người phụ nữ bắt đầu biết yêu.
Lâm khựng lại. Anh chợt nhận ra mình không thể tiếp tục lừa dối bản thân rằng đây chỉ là đứa em gái nhỏ cần được bảo vệ. Hạ Chi trước mặt anh lúc này có bờ môi căng mọng đang khẽ run, có đôi vai trần lấp ló sau lớp khăn tắm, và có một sức hút khiến bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy mạnh mẽ.
"Anh cũng ướt hết rồi... Anh thay đồ đi." – Hạ Chi thầm thì, bàn tay cô vô thức chạm vào ngực áo sơ mi sũng nước của anh.
Những ngón tay nhỏ nhắn, mềm mại lướt qua lớp vải mỏng, chạm nhẹ vào làn da nóng hổi phía dưới khiến Lâm hít vào một hơi thật sâu. Anh nắm lấy cổ tay cô, ngăn lại hành động vô thức nhưng đầy khêu gợi đó. Ánh mắt anh trở nên thâm trầm, tối đặc như bầu trời bão tố ngoài kia.
"Hạ Chi, em có biết là..." – Anh bỏ lửng câu nói, yết hầu chuyển động một cách khó nhọc.
Anh nhận ra sự khác biệt quá lớn giữa họ. Anh là một người đàn ông 28 tuổi với những khao khát trần trụi, còn cô là một sinh viên mỹ thuật mang tâm hồn trong trẻo nhưng lại đang vô tình đùa giỡn với ngọn lửa trong anh. Sự cấm kỵ về danh nghĩa "anh em nuôi" giống như một bức tường nứt nẻ, chỉ cần một cú đẩy nhẹ là sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Lâm đột ngột buông tay cô ra, anh quay lưng đi để tránh ánh nhìn đầy mê hoặc đó. "Em ngồi đây đợi, anh đi thay đồ. Đừng đi đâu cả."
Khi Lâm bước vào phòng tắm, Hạ Chi ngồi bó gối trên giường anh. Mùi hương của anh bao trùm lấy cô — một mùi hương mạnh mẽ, mang vị đắng của thuốc lá và sự ấm áp của gỗ. Cô đưa tay chạm vào vị trí Lâm vừa đứng, cảm nhận hơi ấm còn sót lại. Một cảm giác tội lỗi nhen nhóm trong lòng khi cô nhận ra mình không hề muốn rời khỏi căn phòng này, không hề muốn đẩy anh ra.
Dưới ánh đèn pin lờ mờ, bóng của Lâm in dài trên vách tường phòng tắm. Hạ Chi nhìn theo bóng hình ấy, tim đập liên hồi. Cô biết, sau đêm mưa này, sự thuần khiết trong mối quan hệ của họ đã mãi mãi không thể quay trở lại như cũ. Họ không còn là hai kẻ xa lạ tình cờ chung lối, mà là hai linh hồn đang bị hút vào nhau bởi một lực hấp dẫn sai trái nhưng không thể cưỡng cầu.