MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Em GáiChương 9

Độc Chiếm Em Gái

Chương 9

699 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn hộ. Lâm rời nhà từ rất sớm, chỉ để lại một mẩu giấy ngắn gọn trên bàn: "Anh có chuyến khảo sát công trình ở tỉnh, hai ngày sau mới về. Em tự lo cơm nước."

Hạ Chi cầm mẩu giấy, cảm giác hụt hẫng lan tỏa trong lòng. Cô biết anh đang chạy trốn. Nụ hôn hụt đêm qua và hơi men nồng nàn ấy đã trở thành một bóng ma vô hình đứng giữa hai người. Cô nhìn vào gương, đôi môi dường như vẫn còn cảm giác tê dại bởi cái miết tay của Lâm, và đôi mắt cô phản chiếu một sự u sầu mà trước đây chưa từng có.

Hai ngày Lâm đi vắng, Hạ Chi không thể tập trung vào việc gì. Cô ngồi trong phòng vẽ, nhưng những nét chì trên giấy cuối cùng đều phác họa ra dáng hình của anh – một bờ vai rộng, một ánh nhìn thâm trầm, một yết hầu chuyển động đầy gợi cảm. Cô nhận ra mình đã lún quá sâu vào một loại cảm xúc không lối thoát. Sự cấm kỵ giống như một loại độc dược, càng nguy hiểm lại càng khiến người ta muốn nếm thử.

Chiều ngày thứ hai, một cơn bão bất chợt ập đến thành phố. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc tối sầm, mây đen cuồn cuộn kéo đến như muốn nuốt chửng những tòa nhà cao tầng. Sấm sét bắt đầu rền vang, rạch những đường gân xanh lét trên nền trời.

Hạ Chi vốn dĩ rất sợ tiếng sấm. Từ nhỏ, mỗi khi trời mưa lớn, cô đều trốn vào lòng mẹ. Nhưng giờ đây, cô chỉ có một mình trong căn hộ rộng lớn và lạnh lẽo này.

Đoàng!

một tiếng nổ chói tai vang ngay sát bên tai khiến Hạ Chi giật bắn mình, làm rơi vỡ ly nước trên bàn. Cùng lúc đó, toàn bộ ánh đèn trong nhà vụt tắt. Điện cúp.

Bóng tối ập xuống nhanh chóng, đặc quánh và đáng sợ. Hạ Chi co rùm người trên sofa, đôi tay run rẩy ôm lấy gối. Trong sự hoảng loạn, cô nghe thấy tiếng lạch cạch ở cửa chính.

Cánh cửa mở ra, một bóng người cao lớn, ướt đẫm bước vào. Ánh chớp ngoài cửa sổ rạch ngang, soi rõ gương mặt mệt mỏi nhưng đầy lo lắng của Lâm. Anh về sớm hơn dự định vì lo cho cô giữa cơn bão.

"Hạ Chi? Em đâu rồi?"

Nghe thấy giọng nói trầm ấm quen thuộc, mọi sự kìm nén của Hạ Chi vỡ vụn. Cô không màng đến việc mình đang mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, không màng đến sự xa cách của hai ngày qua, cô lao thẳng về phía anh.

"Anh Lâm! Em sợ..."

Cô đâm sầm vào lồng ngực ướt lạnh của anh, hai tay siết chặt lấy thắt lưng Lâm. Cơ thể cô run lên bần bật vì sợ hãi, và có lẽ là cả vì sự nhẹ nhõm khi anh xuất hiện.

Lâm đứng sững lại. Anh vừa đi dưới mưa vào, toàn thân lạnh ngắt, nhưng sự va chạm đột ngột của cơ thể ấm áp, mềm mại của Hạ Chi khiến máu trong người anh như sôi lên. Mùi mưa, mùi đất ẩm hòa quyện với mùi hương thiếu nữ thanh khiết trên người cô tạo thành một thứ chất kích thích cực mạnh.

Bàn tay Lâm định đẩy cô ra theo lý trí, nhưng cuối cùng lại vô thức hạ xuống, ôm chặt lấy tấm lưng mảnh dẻ của cô. Anh cảm nhận được sự run rẩy đầy kích động của Hạ Chi, cảm nhận được lớp vải mỏng manh của bộ đồ ngủ đang ướt dần theo chiếc áo sơ mi của mình, để lộ những đường cong mà anh hằng khao khát trong bóng tối.

"Đừng sợ... Anh ở đây rồi." – Lâm thì thầm, giọng anh khản đặc, hơi thở nóng hổi vờn trên mái tóc ướt của cô.

Trong bóng tối của cơn bão, ranh giới cuối cùng giữa "anh em" và "người tình" đang mờ đi theo từng nhịp tim đập loạn lạc của cả hai.