MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Góa PhụChương 1

Độc Chiếm Góa Phụ

Chương 1

1,242 từ · ~7 phút đọc

Mưa rây bột trên những tán thông già của nghĩa trang ngoại ô, nhuộm một màu xám xịt lên những lẵng hoa cúc trắng muốt đã bắt đầu rũ cánh. Thẩm Nhược Vũ đứng đó, bất động như một pho tượng tạc từ cẩm thạch đen. Chiếc váy tang bằng lụa mỏng dính sát vào cơ thể mảnh mai, hơi lạnh thấm qua từng thớ vải, luồn lách vào tận xương tủy, nhưng chẳng thể nào lạnh bằng khoảng trống hoác trong lồng ngực cô lúc này.

Dưới lớp đất sâu kia là Trịnh Diệc Khiêm – người đàn ông đã dành cả thanh xuân để bao bọc cô trong một sự dịu dàng gần như tuyệt đối. Anh đi rồi, mang theo cả ánh mặt trời cuối cùng trong cuộc đời cô. Nhược Vũ nhắm mắt lại, cố ngăn những giọt lệ chực trào, đôi môi nhợt nhạt run rẩy gọi khẽ một cái tên mà giờ đây chỉ còn là hư ảo.

Bỗng nhiên, tiếng mưa rơi trên đỉnh đầu ngưng bạt. Một bóng râm cao lớn bao phủ lấy cô, tách biệt cô khỏi màn sương giá buốt. Nhược Vũ ngỡ ngàng mở mắt, trái tim héo úa bỗng nảy lên một nhịp điên cuồng khi nhìn thấy một bàn tay cầm cán ô đen truyền thống. Bàn tay ấy có những khớp xương rõ ràng, mạnh mẽ, và trên cổ tay là vết sẹo mờ hình răng cưa – thứ mà cô vẫn thường vuốt ve mỗi đêm.

"Diệc Khiêm...?"

Cô thảng thốt xoay người, tiếng gọi nghẹn ngào vỡ vụn giữa không gian tịch mịch. Nhưng ngay giây phút chạm vào gương mặt ấy, hơi thở của Nhược Vũ hoàn toàn ngưng đọng.

Đúng là gương mặt đó. Sống mũi cao thẳng, xương hàm góc cạnh hoàn hảo và đôi môi mỏng khơi gợi. Thế nhưng, ánh mắt nhìn cô không có lấy một chút ôn nhu của người chồng quá cố. Thay vào đó là một đôi mắt sâu thẳm, đen đặc và sắc lạnh như lưỡi dao vừa rút ra khỏi bao. Nó không chứa đựng tình yêu, mà chỉ có một sự xâm lược đầy thô bạo.

"Nhìn cho kỹ. Tôi không phải là kẻ nằm dưới đó."

Giọng nói vang lên, trầm đục và mang theo độ rung khiến màng nhĩ cô tê dại. Nó giống giọng của Diệc Khiêm đến tám phần, nhưng hai phần còn lại là sự ngạo mạn và quyền lực không thể che giấu.

Trịnh Diệc Phong.

Người anh trai sinh đôi bị gia tộc họ Trịnh chối bỏ, kẻ đã biến mất hơn mười năm trong những phi vụ làm ăn đẫm máu ở nước ngoài, giờ đây đang đứng trước mặt cô như một bóng ma sống dậy từ địa ngục.

Hắn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức Nhược Vũ có thể ngửi thấy mùi bạc hà cay nồng quyện với hương thuốc lá đắt tiền thoát ra từ lớp áo măng tô đen. Mùi hương ấy khác xa với mùi gỗ đàn hương thanh khiết của Diệc Khiêm, nó nồng nàn và nguy hiểm, khiến bản năng của một người phụ nữ trong cô rung lên hồi chuông cảnh báo.

"Anh... tại sao anh lại ở đây?" Nhược Vũ lùi lại, nhưng gót giày cao gót lún sâu xuống nền đất mềm sau mưa khiến cô loạng choạng.

Trước khi cô kịp ngã, một bàn tay rắn chắc như gọng kìm thép đã siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cơ thể mềm mại của cô va sầm vào vòm ngực cứng cáp của hắn. Nhược Vũ kinh hãi áp hai tay lên ngực hắn để đẩy ra, nhưng cảm giác nhiệt độ nóng rực từ cơ thể nam tính kia xuyên qua lớp vải, thiêu đốt lòng bàn tay cô.

Phong cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả sát vào vành tai đã sớm trắng bệch vì lạnh của cô. Hắn không buông ra, trái lại còn siết chặt hơn, để mặc cho sự đường cong của cô khảm chặt vào những khối cơ bắp rắn rỏi của mình.

"Tôi trở về để thu dọn đống đổ nát mà em trai tôi để lại." Hắn nói, giọng điệu đầy mỉa mai, ngón tay cái vuốt mạnh lên gò má thấm nước mưa của cô. "Bao gồm cả người đàn bà của nó."

"Buông tôi ra! Anh điên rồi sao?" Cô vùng vẫy, nhưng sự phản kháng của cô đối với hắn chẳng khác gì một chú chim nhỏ đang cố đập cánh trong lòng bàn tay thợ săn.

Diệc Phong khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn buông cán ô, mặc cho mưa xối xả dội xuống cả hai, rồi bất ngờ bóp chặt cằm cô, ép cô phải ngẩng lên đối diện với sự cuồng bạo trong mắt mình.

"Em nhìn mộ nó mà khóc lóc thảm thương thế này, nhưng cơ thể em lại đang run rẩy trong tay tôi đấy thôi, Nhược Vũ." Hắn gằn từng chữ, ánh mắt hạ thấp xuống đôi môi đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi của cô. "Đừng giả vờ thanh cao. Tôi và nó mang chung một dòng máu, có chung một gương mặt... Em nghĩ em sẽ chịu đựng được sự cô đơn này bao lâu trước khi tìm đến một kẻ giống hệt nó để cầu xin sự an ủi?"

"Anh không bao giờ bằng một góc của anh ấy!" Cô gào lên, uất ức và đau đớn đến cực điểm.

Ánh mắt Diệc Phong tối sầm lại trong tích tắc. Sự chiếm hữu và lòng tự trọng bị khiêu khích khiến hắn không kiềm chế được bản năng hắc ám của mình. Hắn cúi đầu, nụ hôn bất ngờ ập xuống như một cơn bão tố, tàn bạo và tràn đầy tính chất trừng phạt. Hắn không hôn cô theo cách một người đàn ông yêu thương một người phụ nữ, mà hắn đang cắn xé, đang khẳng định chủ quyền trên một món đồ chơi mới.

Nhược Vũ trợn tròn mắt, toàn thân đông cứng. Vị mặn của nước mưa, vị đắng của khói thuốc và vị tanh nồng của máu khi răng hắn nghiến vào môi cô hòa quyện lại thành một cảm giác điên rồ. Lý trí cô gào thét rằng đây là một sự sỉ nhục, là tội lỗi không thể dung thứ trước linh hồn người chồng vừa nằm xuống. Nhưng kỳ lạ thay, một luồng điện tê dại lại chạy dọc sống lưng, đánh thức những khao khát thầm kín mà bấy lâu nay sự dịu dàng của Diệc Khiêm chưa từng chạm đến.

Khi hắn buông môi cô ra, chỉ còn lại sợi chỉ bạc mỏng manh và hơi thở dồn dập của cả hai dưới màn mưa. Diệc Phong nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu đầy dục vọng và sự đắc thắng. Hắn đưa tay lau vệt máu trên môi mình, giọng nói trầm thấp như lời nguyền rủa:

"Ghi nhớ cảm giác này đi. Từ hôm nay, Trịnh gia là của tôi. Và em... cũng là của tôi."

Hắn nhặt chiếc ô lên, xoay người bước đi trong màn mưa dày đặc, để lại Nhược Vũ đứng sụp xuống bên cạnh ngôi mộ còn thơm mùi đất mới. Cô ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi, cảm giác tội lỗi bủa vây lấy tâm trí, nhưng trên môi vẫn còn vương lại hơi nóng thiêu đốt của kẻ ác ma vừa mới hiện hình.