MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Góa PhụChương 2

Độc Chiếm Góa Phụ

Chương 2

1,233 từ · ~7 phút đọc

Đêm hôm đó, biệt thự Trịnh gia chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Những dải lụa trắng tang tóc vẫn còn treo rủ bên xà nhà, khẽ đung đưa theo từng cơn gió lùa qua khe cửa. Nhược Vũ ngồi thu mình trên chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ chính – nơi mà chỉ mới tuần trước, cô còn cảm nhận được hơi ấm dịu dàng từ vòng tay của Diệc Khiêm.

Bây giờ, không gian ấy chỉ còn lại mùi của sự lụi tàn.

Cô đưa ngón tay run rẩy chạm lên môi mình. Vết cắn của Trịnh Diệc Phong vẫn còn sưng tấy, một cảm giác nhức nhối nhưng lại nóng rực đến lạ thường. Mỗi khi nhắm mắt lại, gương mặt của hắn lại hiện ra, chồng lấp lên hình bóng của Diệc Khiêm, khiến cô không thể phân biệt nổi đâu là thực, đâu là ảo ảnh của sự điên rồ.

Cạch.

Tiếng chốt cửa khẽ vang lên khiến Nhược Vũ giật bắn mình. Cô vội vàng vơ lấy chiếc áo choàng lụa khoác vội lên vai, đôi mắt thảng thốt nhìn về phía cửa.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo màu vàng nhạt, một bóng người cao lớn lừng lững bước vào. Vẫn là gương mặt ấy, nhưng lần này hắn không mặc áo măng tô đen kịt nữa. Diệc Phong chỉ khoác độc một chiếc áo sơ mi trắng mở phanh ba cúc đầu, để lộ khuôn ngực vạm vỡ với làn da màu đồng khỏe khoắn – một vẻ ngoài phong trần và đầy tính đàn ông, hoàn toàn đối lập với vẻ thư sinh, gầy gò của em trai hắn.

"Anh... sao anh vào được đây? Đây là phòng của tôi và Diệc Khiêm!" Nhược Vũ lùi sâu về phía đầu giường, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ.

Diệc Phong thản nhiên tiến lại gần, gót giày da nện xuống sàn gỗ từng tiếng "cộp, cộp" chậm rãi như nhịp đếm của tử thần. Hắn cầm trên tay một ly rượu vang đỏ sẫm, chất lỏng sóng sánh dưới ánh đèn trông như máu.

"Từ giờ phút này, mọi thứ trong căn nhà này đều thuộc quyền sở hữu của tôi." Hắn ngồi xuống mép giường, sức nặng của cơ thể hắn khiến tấm đệm lún xuống, kéo theo cơ thể của Nhược Vũ vô thức nghiêng về phía hắn. "Diệc Khiêm đã ký vào bản thỏa thuận chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho tôi trước khi chết để đổi lấy một khoản nợ khổng lồ mà nó đã thua lỗ. Em không biết sao?"

Nhược Vũ bàng hoàng: "Không thể nào... Anh ấy không bao giờ giấu tôi điều gì."

"Nó luôn muốn giữ hình tượng một người chồng hoàn hảo trong mắt em." Diệc Phong nhếch môi cười nhạt, ánh mắt hắn bắt đầu hạ thấp xuống, lướt qua đôi vai gầy đang run rẩy dưới lớp lụa mỏng manh. "Nhưng sự thật thì nó là một kẻ thất bại. Và kẻ thất bại thì không có quyền giữ lấy những thứ quý giá nhất... kể cả em."

Hắn đặt ly rượu sang chiếc bàn cạnh giường, rồi bất ngờ vươn tay ra. Nhược Vũ định né tránh nhưng đã quá muộn. Bàn tay to lớn của hắn áp sát vào bên cổ cô, ngón cái vuốt ve nhịp đập hối hả nơi động mạch cảnh. Cảm giác này không giống như sự vuốt ve của Diệc Khiêm; nó mang theo một sự chiếm hữu mạnh mẽ, áp chế khiến cô cảm thấy mình như một con mồi đang bị khóa chặt trong vuốt mãnh thú.

"Anh buông ra... làm ơn..." Cô thầm thì, nhưng hơi thở lại trở nên dồn dập.

"Em đang sợ, hay là em đang mong đợi?" Diệc Phong tiến sát lại, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet.

Trong bóng tối nhập nhẹm, Nhược Vũ nhìn sâu vào đôi mắt hắn. Lồng ngực cô phập phồng, lớp áo lụa trễ xuống để lộ bờ vai trắng ngần dưới ánh đèn. Diệc Phong không kìm lòng được, hắn vùi đầu vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa ly thanh khiết pha lẫn chút hơi ấm da thịt đặc trưng của người phụ nữ.

Sự đụng chạm này khiến Nhược Vũ rùng mình. Cô cảm thấy một sự phản bội trỗi dậy từ sâu thẳm trong cơ thể mình. Cô căm ghét người đàn ông này, nhưng làn da cô lại dường như đang reo vui dưới sự vuốt ve thô báp của hắn. Một luồng nhiệt lạ lẫm chạy thẳng vào bụng dưới, khiến cô mềm nhũn, không còn sức lực để đẩy hắn ra.

Diệc Phong bắt đầu hôn nhẹ lên vùng cổ nhạy cảm của cô, những nụ hôn chậm chạp nhưng đầy tính khiêu khích. Hắn dừng lại ở vết hằn đỏ mà hắn đã để lại ở nghĩa trang lúc chiều, rồi khẽ cắn vào đó một cái.

"Á..." Nhược Vũ khẽ rên lên một tiếng, đôi tay vốn đang đẩy hắn ra giờ lại vô thức bám chặt lấy bả vai săn chắc của hắn.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt đẫm nước và gương mặt đỏ ửng vì thẹn thùng lẫn dục vọng của cô. Sự tương phản giữa bộ đồ tang trắng thuần khiết trên người cô và hành động tội lỗi mà họ đang làm khiến máu trong người hắn sôi sục.

"Nhìn tôi đi, Vũ." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy khao khát. "Nói cho tôi biết, người đang chạm vào em lúc này là ai?"

"Là... Diệc Khiêm..." Cô thốt ra trong cơn mê muội, nước mắt lăn dài. Cô muốn dùng cái tên đó như một tấm lá chắn để bảo vệ chút liêm sỉ cuối cùng.

Nhưng câu trả lời đó dường như đã chọc giận con quái vật trong lòng Phong. Hắn đột ngột ép cô ngã xuống đệm, cả cơ thể to lớn đè nặng lên người cô. Hắn giữ chặt hai cổ tay cô trên đầu, ánh mắt trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết.

"Sai rồi." Hắn gằn giọng, rồi cúi xuống ngấu nghiến đôi môi cô một lần nữa. Lần này, nụ hôn còn điên cuồng và sâu sắc hơn. Hắn luồn tay vào bên trong lớp áo lụa, chạm vào làn da mịn màng như sứ của cô, khiến cô bật ra những tiếng nấc nghẹn ngào.

Hắn dừng lại ngay sát môi cô, hơi thở của cả hai hòa vào nhau nồng nặc vị rượu và dục vọng: "Ghi nhớ cái nóng này, ghi nhớ sự đau đớn này. Kẻ đang chiếm lấy em không phải là một linh hồn đã chết. Kẻ đó là Trịnh Diệc Phong. Và tôi sẽ khiến em phải quên hẳn cái tên kia mỗi khi nằm dưới thân thể tôi."

Nhược Vũ nức nở, cô muốn thét lên rằng mình căm ghét hắn, nhưng thực tại tàn khốc là cô đang dần tan chảy trong vòng tay của kẻ đóng thế này. Sự cấm kỵ giống như một loại độc dược ngọt ngào, càng nguy hiểm lại càng khiến người ta lún sâu vào không lối thoát.

Dưới ánh trăng bạc lẻ loi chiếu qua khung cửa, hai bóng hình giống hệt nhau nhưng tâm hồn khác biệt đã bắt đầu một trò chơi mà ở đó, ranh giới giữa đạo đức và bản năng đã hoàn toàn sụp đổ.