MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Góa PhụChương 3

Độc Chiếm Góa Phụ

Chương 3

1,341 từ · ~7 phút đọc

Ánh nắng của buổi sớm mai không mang lại cảm giác ấm áp, nó chỉ làm rõ thêm sự bừa bộn trong căn phòng và nỗi nhục nhã ê chề đang bủa vây lấy tâm trí Thẩm Nhược Vũ. Cô tỉnh dậy khi bên cạnh đã trống trải, chỉ còn lại vệt nhăn trên gối và mùi thuốc lá bạc hà vương lại như một dấu ấn của sự chiếm hữu.

Nhược Vũ ngồi dậy, cố chịu đựng cơn đau nhức lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn vào gương, thấy những vết đỏ mờ ảo trên cổ và vai mình – bằng chứng cho sự điên rồ đêm qua. Cô vội vàng kéo cao cổ áo, cố che đi sự phản bội của chính bản thân mình trước linh hồn người chồng quá cố.

Khi bước xuống lầu, không khí trong biệt thự Trịnh gia dường như đã thay đổi hoàn toàn. Những người hầu đi lại khép nép hơn, ánh mắt họ đầy vẻ sợ hãi khi nhìn về phía phòng ăn. Ở đó, Trịnh Diệc Phong đang ngồi thong thả nhâm nhi tách cà phê đen, trên tay là một sấp tài liệu dày cộp. Hắn đã thay một bộ vest thủ công màu xám tro, trông lịch lãm nhưng toát ra vẻ lãnh đạm đến đáng sợ.

"Ngồi đi." Hắn không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm thấp ấy vẫn đủ khiến bước chân của Nhược Vũ khựng lại.

Cô miễn cưỡng ngồi xuống phía đối diện, đôi tay đan chặt vào nhau đặt dưới gầm bàn. "Anh nói... về bản thỏa thuận. Tôi muốn xem nó."

Diệc Phong khẽ nhếch môi, đẩy sấp tài liệu về phía cô. "Em luôn thẳng thắn như vậy, đó là điều duy nhất tôi thích ở em."

Nhược Vũ lật từng trang giấy. Càng đọc, gương mặt cô càng trở nên trắng bệch. Đây không chỉ là một bản chuyển nhượng tài sản thông thường. Diệc Khiêm – người chồng mà cô hằng tôn thờ – đã dính vào một đường dây đầu tư mạo hiểm và nợ một số tiền khổng lồ từ các tổ chức tín dụng đen tại nước ngoài mà Diệc Phong là người đứng sau thao túng. Để bảo vệ danh dự cho Trịnh gia và sự an toàn cho Nhược Vũ, Diệc Khiêm đã ký vào một điều khoản phụ: "Trong trường hợp bên A (Diệc Khiêm) qua đời trước khi trả hết nợ, bên B (Diệc Phong) sẽ có toàn quyền tiếp quản tài sản và các mối quan hệ nhân thân liên quan."

"Mối quan hệ nhân thân liên quan..." Nhược Vũ run giọng đọc lại cụm từ đó. "Nghĩa là sao?"

Diệc Phong đặt tách cà phê xuống, tiếng sứ chạm vào mặt bàn đá phát ra một âm thanh khô khốc. Hắn rướn người về phía trước, ánh mắt như móc câu khóa chặt lấy cô.

"Nghĩa là theo luật pháp của 'thế giới ngầm', em đã bị chồng mình đem ra thế chấp. Bây giờ, em là một phần của di sản mà tôi tiếp quản. Em không còn là phu nhân của Trịnh Diệc Khiêm nữa. Em là người của tôi."

"Vô lý! Chúng ta đang sống ở thời đại nào rồi? Anh không thể dùng một tờ giấy để mua bán một con người!" Nhược Vũ đập mạnh tay xuống bàn, sự phẫn nộ lấn át cả nỗi sợ hãi.

"Tôi không mua bán em." Diệc Phong đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn ăn, dừng lại ngay sau lưng cô. Hắn đặt hai tay lên vai cô, cúi xuống sát mặt cô đến mức cô có thể cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ con người hắn. "Tôi chỉ đang thực hiện di nguyện của em trai mình. Nó muốn em được sống trong nhung lụa, muốn em được bảo vệ. Và chỉ có tôi mới làm được điều đó. Cái giá phải trả... chỉ là em phải ngoan ngoãn một chút thôi."

Bàn tay hắn không tự chủ được mà luồn vào tóc cô, quấn một lọn tóc nhỏ quanh ngón tay rồi khẽ kéo ngược ra sau, buộc cô phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.

"Nếu em bước ra khỏi cánh cửa này, toàn bộ nợ nần của Diệc Khiêm sẽ ập xuống đầu em và gia đình họ Thẩm. Em nghĩ cha mẹ em có chịu nổi cú sốc này không? Hay em muốn nhìn thấy danh tiếng của người chồng quá cố bị bôi nhọ là một kẻ lừa đảo, cờ bạc?"

Nhược Vũ nghẹn đắng. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng mọi thứ. Hắn biết điểm yếu của cô là lòng tự trọng và tình yêu dành cho gia đình. Cô nhìn vào gương mặt giống hệt Diệc Khiêm kia, nhưng lúc này nó chỉ còn là một chiếc mặt nạ của quỷ dữ.

"Anh hận anh ấy đến thế sao?" Cô thầm thì, nước mắt chực trào. "Anh ấy là em trai của anh..."

Ánh mắt Diệc Phong bỗng chốc trở nên sắc lạnh, một cơn bão tố điên cuồng thoáng qua trong đồng tử đen đặc. Hắn siết chặt lọn tóc của cô hơn một chút, khiến cô khẽ xuýt xoa.

"Em thì biết gì về tình anh em?" Hắn gằn giọng. "Trong khi nó được sống trong ánh hào quang, được cha mẹ yêu thương, được cưới người con gái tôi yêu... thì tôi phải lê lách trong những vũng bùn ở Đông Âu để giữ cho cái tên Trịnh gia không bị xóa sổ. Nó cướp đi mọi thứ của tôi bằng sự dịu dàng giả tạo đó. Bây giờ, tôi chỉ lấy lại những gì vốn dĩ thuộc về mình."

Nhược Vũ bàng hoàng trước lời tự thú của hắn. Người con gái hắn yêu? Chẳng lẽ...

"Anh nói vậy là ý gì?"

Diệc Phong không trả lời ngay. Hắn buông tóc cô ra, bất ngờ xoay ghế cô lại, ép cô đối diện trực tiếp với hắn giữa hai cánh tay cứng cáp đang chống lên thành ghế. Hắn nhìn chăm chặp vào đôi môi hơi sưng của cô, ánh mắt tối sầm lại vì một dục vọng không thể kiềm chế.

"Ý của tôi là... trò chơi này mới chỉ bắt đầu thôi, Nhược Vũ."

Hắn cúi xuống, không hôn lên môi mà lại đặt một nụ hôn nóng bỏng lên xương quai xanh của cô, ngay nơi chiếc áo sơ mi đang hé mở. Cảm giác nhột nhạt và tê dại khiến cơ thể Nhược Vũ run lên bần bật. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng những lời đe dọa về gia đình và nợ nần khiến đôi tay cô chỉ có thể nắm chặt lấy vạt áo của chính mình.

"Tối nay, tôi có một buổi tiệc ra mắt giới kinh doanh với tư cách là người đứng đầu mới của Trịnh thị." Diệc Phong thì thầm vào tai cô, hơi thở hắn phả vào làn da nhạy cảm. "Em sẽ đi cùng tôi. Với tư cách là phu nhân của tôi."

"Tôi không thể! Mọi người sẽ nghĩ sao? Diệc Khiêm vừa mới nằm xuống..."

"Họ sẽ nghĩ rằng Trịnh Diệc Khiêm chưa bao giờ chết." Diệc Phong đứng thẳng người, chỉnh lại cổ áo vest một cách hoàn hảo. "Vì từ hôm nay, tôi sẽ sống dưới danh nghĩa của nó. Không ai được phép biết Trịnh Diệc Phong đã trở về. Ngoại trừ em... trong bóng tối của căn phòng này."

Hắn quay lưng bước đi, để lại Nhược Vũ trong sự sụp đổ hoàn toàn. Cô hiểu ra rồi. Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt cơ thể cô, hắn còn muốn xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của em trai mình, thay thế vị trí đó một cách hoàn hảo và tàn nhẫn nhất.

Nhược Vũ nhìn ra cửa sổ, nơi những dải lụa trắng tang lễ đang được người làm hạ xuống theo lệnh của chủ nhân mới. Sự cấm kỵ này không còn là một nụ hôn vụng trộm, mà là một cuộc đời giả dối đầy rẫy những khao khát tội lỗi đang chờ đợi cô phía trước.