MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Góa PhụChương 4

Độc Chiếm Góa Phụ

Chương 4

1,246 từ · ~7 phút đọc

Đêm hôm đó, biệt thự Trịnh gia rực rỡ ánh đèn theo một cách xa lạ. Không còn sự tĩnh mịch của những ngày tang lễ, thay vào đó là dàn xe sang nối đuôi nhau và tiếng nhạc cổ điển du dương vang vọng khắp sảnh chính. Tuy nhiên, đối với Thẩm Nhược Vũ, không gian này ngột ngạt hơn cả một hầm mộ.

Cô đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ, ngắm nhìn bản thân trong bộ váy dạ hội màu đen bằng nhung cao cấp. Chiếc váy ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, cổ áo xẻ sâu chữ V khéo léo phô diễn làn da trắng nõn nà như ngọc thạch, nhưng cũng vô tình để lộ vết dấu đỏ nhạt mà Diệc Phong đã để lại đêm qua. Nhược Vũ vội vàng dùng phấn che khuyết điểm dặm thật kỹ, trái tim cô thắt lại khi nghĩ đến việc mình sắp phải đóng kịch trước mặt hàng trăm người.

Cạch.

Tiếng mở cửa quen thuộc vang lên. Qua tấm gương, cô thấy Diệc Phong bước vào. Hắn đã thay một bộ Tuxedo đen lịch lãm, mái tóc vốn thường ngày hơi rũ xuống nay được vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sắc lẹm đầy quyền lực. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, hắn chính là Trịnh Diệc Khiêm sống lại. Nhưng cái cách hắn bước đi, sự ngạo nghễ trong dáng đứng và mùi khói thuốc lá bạc hà đậm đặc kia đã tố cáo tất cả.

Hắn dừng lại ngay sau lưng cô, đôi bàn tay to lớn đặt lên đôi vai trần mảnh dẻ. Nhược Vũ rùng mình, hơi lạnh từ những ngón tay hắn khiến cô nổi da gà.

"Rất đẹp." Diệc Phong thì thầm, ánh mắt hắn lướt dọc theo sống lưng trần của cô qua mặt gương. "Diệc Khiêm quả thực có con mắt chọn đàn bà rất tốt."

"Đừng nhắc đến anh ấy bằng giọng điệu đó." Nhược Vũ siết chặt nắm tay, cố giữ cho giọng nói không run rẩy.

Hắn khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo. Bàn tay hắn không dừng lại ở vai mà bắt đầu trượt xuống, mơn trớn dọc theo mạn sườn của cô, rồi dừng lại ở vòng eo thon gọn. Hắn kéo cô lùi lại, ép lưng cô dán chặt vào lồng ngực vững chãi của mình.

"Em nên tập làm quen với điều này đi. Chút nữa, trước mặt quan khách, em phải là người vợ hiền thục, hạnh phúc bên cạnh người chồng vừa 'tai qua nạn khỏi'. Chỉ cần một ánh mắt nghi ngờ, em biết hậu quả cho nhà họ Thẩm rồi đấy."

Diệc Phong cúi xuống, mùi thuốc lá bạc hà lạ lẫm xộc vào cánh mũi cô, nó không hề dịu nhẹ như mùi gỗ tùng của Diệc Khiêm mà nồng nàn, mang theo cả vị của sự nguy hiểm và dục vọng chiếm đoạt. Hắn không hôn cô, mà chỉ áp môi sát vào vành tai cô, thì thầm những lời đầy ám muội:

"Tối nay, sau khi tiệc tàn, tôi muốn em mặc nguyên bộ váy này... đợi tôi trong phòng ngủ. Đừng để mùi của thằng chết tiệt đó vương trên người em nữa."

Nhược Vũ nhắm nghiền mắt, cảm giác nhục nhã dâng trào nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách phản bội. Dưới sự tiếp xúc thân mật của hắn, nhịp tim cô tăng nhanh, và một luồng điện tê dại lan tỏa khắp các đầu ngón tay. Cô căm ghét chính mình vì đã không thể bài trừ sự đụng chạm này.

Khi cả hai bước xuống cầu thang sảnh chính, hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía họ. Tiếng xì xào bàn tán vang lên: "Kìa, Trịnh tổng vẫn còn sống! Thật là phép màu!", "Nhìn họ kìa, quả là một cặp trời sinh."

Diệc Phong diễn vai người chồng chung thủy một cách xuất sắc. Hắn dịu dàng nắm lấy tay Nhược Vũ, thi thoảng còn cúi xuống chỉnh lại lọn tóc cho cô với ánh mắt đầy tình tứ. Nhưng chỉ có Nhược Vũ mới cảm nhận được lực siết mạnh bạo ở eo mình, và cái nhìn của hắn mỗi khi lướt qua cô đều như muốn lột trần mọi lớp vải trên người cô ngay tại chỗ.

Trong suốt buổi tiệc, Nhược Vũ như một con búp bê lụa vô hồn, máy móc mỉm cười và đáp lễ. Cho đến khi một đối tác lâu năm của gia tộc tiến lại gần, cầm ly rượu cung kính:

"Chúc mừng Trịnh tổng đại nạn không chết, tất có hậu phúc. Chỉ là... tôi thấy dạo này Trịnh tổng dường như có chút thay đổi, khí chất mạnh mẽ hơn hẳn trước đây."

Nhược Vũ nín thở, ly rượu trong tay cô khẽ rung động. Diệc Phong vẫn bình thản, hắn đưa tay ôm lấy vai cô, kéo cô sát vào lòng rồi cười nhạt:

"Trải qua một lần sinh tử, con người ta luôn phải thay đổi để bảo vệ những thứ quan trọng nhất của mình. Phải không, bà xã?"

Hắn siết mạnh vai cô như một lời cảnh cáo. Nhược Vũ chỉ biết gật đầu nhẹ, mồ hôi lạnh thấm đẫm lòng bàn tay.

Tiệc tàn khi đêm đã về khuya. Những vị khách cuối cùng cũng rời đi, để lại căn biệt thự trong sự yên lặng đầy áp lực. Nhược Vũ mệt mỏi bước lên lầu, định vào phòng tắm để gột rửa mùi của những lời giả dối. Nhưng vừa bước vào phòng ngủ, cô đã thấy Diệc Phong đã ngồi đó từ bao giờ.

Hắn đang cởi bỏ chiếc áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng mở phanh ngực. Căn phòng ngập tràn mùi khói thuốc lá bạc hà – thứ mùi hương mà giờ đây Nhược Vũ nhận ra nó đã bắt đầu len lỏi vào từng giấc mơ của cô.

Hắn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt thiêu cháy nhìn cô. Nhược Vũ đứng chôn chân tại chỗ, chiếc váy nhung đen vẫn ôm lấy cơ thể cô, nhưng dưới cái nhìn của Diệc Phong, cô cảm thấy mình như đang trần trụi.

"Lại đây." Hắn ra lệnh, giọng khàn đặc.

Nhược Vũ bước tới từng bước chậm chạp. Khi cô đứng trước mặt hắn, Diệc Phong đứng dậy, đưa tay lên tháo sợi dây chuyền kim cương trên cổ cô. Ngón tay hắn vô tình chạm vào làn da nhạy cảm nơi gáy, khiến cô khẽ rùng mình.

"Hôm nay em làm tốt lắm." Hắn nói, nhưng ánh mắt lại dừng lại ở đôi môi mọng đỏ của cô. "Bây giờ... đến lúc tôi tự thưởng cho mình rồi."

Hắn bất ngờ bế bổng cô lên, ném nhẹ xuống chiếc giường rộng lớn. Nhược Vũ chưa kịp định thần thì bóng đen của hắn đã phủ ập xuống. Hơi thuốc lá và hơi rượu vang hòa quyện tạo nên một bầu không khí say đắm đến nghẹt thở.

Trong bóng tối của căn phòng ngủ từng thuộc về người chồng quá cố, Nhược Vũ thấy mình một lần nữa chìm đắm vào sự cấm kỵ. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tưởng tượng đây là Diệc Khiêm, nhưng hơi thở nóng rực và sự mạnh bạo của người đàn ông phía trên đã kéo cô về với thực tại: Cô đang nằm dưới thân kẻ thù của chồng mình, và cay đắng thay, trái tim cô đang đập những nhịp điệu điên cuồng vì hắn.