Ánh nắng sớm mai của ngày hôm sau gắt gao xuyên qua lớp rèm voan mỏng, rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Thẩm Nhược Vũ. Cô tỉnh dậy với cảm giác rát buốt nơi cổ tay – dấu vết của sự giam cầm đêm qua. Diệc Phong đã rời đi, nhưng mùi khói thuốc bạc hà dường như đã ám vào tận chăn gối, vào từng sợi tóc của cô, lạnh lẽo và đầy ám ảnh.
Nhược Vũ bước xuống giường, đôi chân hơi run rẩy. Cô tiến về phía bàn trang điểm, nhìn vào bóng mình trong gương. Đôi mắt cô sưng húp, và trên xương quai xanh là một vết bầm tím mới chồng lên vết cũ. Đó không phải là dấu vết của tình yêu, mà là dấu ấn của sự chiếm đoạt. Diệc Phong không bao giờ dịu dàng; hắn dường như muốn dùng nỗi đau thể xác để ép cô phải thừa nhận sự hiện diện của hắn, để xóa sạch cái bóng của Diệc Khiêm ra khỏi tâm trí cô.
Khi cô bước xuống phòng khách, không khí im lìm đến phát sợ. Diệc Phong đang đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm một tập hồ sơ, dáng lưng cao lớn của hắn che khuất cả một mảng ánh sáng. Nghe thấy tiếng động, hắn quay lại. Ánh mắt hắn lướt qua bộ đồ kín cổng cao tường mà cô đang mặc, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong chế nhạo.
"Em định dùng lớp vải này để che giấu những gì đã xảy ra đêm qua sao?"
Nhược Vũ không đáp, cô đi thẳng đến bàn ăn, giọng lạnh lùng: "Tôi muốn ra ngoài. Tôi cần đến thăm mẹ tôi ở bệnh viện."
Diệc Phong bước lại gần, tiếng giày da nện xuống sàn đá hoa cương nghe vang dội như tiếng sấm trong không gian tĩnh lặng. Hắn đứng đối diện cô, ánh mắt không còn chút tình tứ giả tạo nào của đêm tiệc hôm qua, chỉ còn lại sự bao dung bằng không.
"Tôi đã nói rồi, Nhược Vũ. Từ giờ em không có 'tự do'. Mọi hành động của em đều phải thông qua tôi."
"Anh không có quyền!" Nhược Vũ quát lên, sự uất ức bấy lâu nay bùng nổ. "Anh chiếm đoạt tài sản, anh chiếm đoạt căn nhà này, thậm chí anh còn dùng thủ đoạn để chiếm đoạt tôi... Nhưng anh không thể giam cầm tôi như một con vật!"
Rầm!
Diệc Phong bất ngờ đập mạnh tay xuống bàn, khiến những bộ đồ sứ kêu lanh lảnh. Hắn vươn tay bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngước nhìn khuôn mặt đang đằng đằng sát khí của mình.
"Con vật?" Hắn cười gằn, giọng thấp xuống đầy nguy hiểm. "Em nghĩ em là nạn nhân tội nghiệp sao? Đừng quên, nếu không có tôi đứng ra thu dọn đống rác mà chồng em để lại, thì ngay lúc này em đang phải tiếp khách trong những hộp đêm rẻ tiền để trả nợ cho nó đấy. Sự 'bao dung' của tôi đã tiêu tốn hàng triệu đô la, và cái tôi nhận lại là thái độ này của em sao?"
Nhược Vũ nghẹn lời, nước mắt uất ức trào ra. Hắn luôn biết cách dùng sự thật để đâm vào tim cô, khiến cô không thể phản kháng.
"Tôi sẽ cho người đưa em đến bệnh viện." Diệc Phong đột ngột buông tay ra, lấy khăn tay lau nhẹ những ngón tay như thể vừa chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu. "Nhưng hãy nhớ cho kỹ, nếu em hé môi nửa lời về danh tính của tôi, hoặc có ý định bỏ trốn, mẹ em sẽ không bao giờ nhận được liều thuốc tiếp theo. Tôi không có sự kiên nhẫn và lòng vị tha như Diệc Khiêm đâu."
Ánh mắt hắn nhìn cô lúc này hoàn toàn là ánh mắt của một kẻ cầm quyền nhìn một quân cờ. Không có hơi ấm, không có sự xót xa. Nhược Vũ run rẩy lùi lại, cô nhận ra rằng mình đang đối mặt với một con quỷ thực sự – một kẻ có gương mặt của người cô yêu nhất nhưng lại có trái tim của một bạo chúa.
Chiếc xe limousine đen kịt đưa cô đến bệnh viện dưới sự giám sát của hai vệ sĩ áo đen. Trong suốt quãng đường, Nhược Vũ chỉ nhìn ra cửa sổ, lòng đau như cắt. Cô thấy mình như một kẻ tội đồ. Cô vừa vào thăm mẹ, vừa phải diễn vai người con dâu hiếu thảo, người vợ hạnh phúc, trong khi thực tế cô đang bị chính anh chồng của mình giam cầm trong một lồng kính đầy nhục dục và tội lỗi.
Khi trở về biệt thự vào buổi chiều muộn, cô thấy Diệc Phong đang ngồi trong phòng làm việc của Diệc Khiêm. Hắn đang thản nhiên lật xem những bức ảnh cũ của cô và chồng. Thấy cô vào, hắn cầm một bức ảnh lên, châm lửa đốt ngay trước mặt cô.
"Đừng!" Nhược Vũ lao đến định giằng lấy nhưng ngọn lửa đã nhanh chóng thiêu rụi nụ cười dịu dàng của Diệc Khiêm trong ảnh.
Diệc Phong đứng dậy, vòng tay qua eo cô, kéo cô vào một cái ôm nghẹt thở từ phía sau. Hắn đặt cằm lên vai cô, nhìn đống tro tàn đang rơi xuống sàn.
"Quá khứ đã cháy hết rồi, Nhược Vũ." Hắn thì thầm, nụ hôn của hắn lạnh lẽo lướt trên mang tai cô. "Bây giờ, trong mắt em, trong tim em, và cả trên cơ thể em... chỉ được phép có sự tồn tại của Trịnh Diệc Phong. Em có hận tôi cũng được, nhưng em phải thuộc về tôi."
Nhược Vũ nhắm mắt lại, mặc cho những giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay của hắn. Cô hiểu rằng, cuộc đời mình từ nay đã chính thức bước vào một địa ngục mang tên "chiếm hữu". Sự bao dung là thứ xa xỉ nhất mà cô không bao giờ có thể cầu xin từ người đàn ông này.