Đêm hôm đó, một cơn dông bất chợt kéo về, sấm chớp rạch ngang bầu trời ngoại ô, hắt những tia sáng trắng dã vào căn phòng ngủ u tối. Nhược Vũ nằm co quắp trên giường, tiếng mưa đập vào cửa kính như những tiếng gõ cửa đòi nợ của quá khứ.
Cánh cửa phòng bật mở, không có tiếng gõ. Diệc Phong bước vào, hơi rượu vang nồng nặc quyện với mùi mưa lạnh lẽo toát ra từ vạt áo măng tô của hắn. Hắn không bật đèn sảnh, chỉ có ánh sáng xanh xao của tia chớp thỉnh thoảng soi rõ bóng hình cao lớn, áp chế đang tiến dần về phía giường.
"Anh lại uống rượu?" Nhược Vũ ngồi bật dậy, bản năng phòng vệ khiến cô vơ lấy chiếc gối che trước ngực.
Diệc Phong không trả lời. Hắn đứng bên mép giường, thong thả tháo chiếc cà vạt, ánh mắt nhìn cô đục ngầu và hừng hực một thứ lửa dục vọng không hề che giấu. Hắn dường như vừa trở về từ một cuộc thương thảo căng thẳng, và giờ đây, hắn cần một nơi để trút bỏ toàn bộ sự tàn nhẫn của mình.
"Đứng lên." Hắn ra lệnh, giọng khàn đặc.
"Tôi mệt rồi, làm ơn..."
Chưa kịp dứt lời, bàn tay Diệc Phong đã vươn tới, thô bạo nắm lấy cổ chân cô và kéo mạnh. Nhược Vũ rú lên một tiếng kinh hãi khi cơ thể mình trượt dài trên tấm đệm lụa, cho đến khi đầu cô chạm vào lồng ngực cứng như đá của hắn. Hắn đè nghiến cô xuống, hai tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu.
"Tôi đã nói rồi, sự kiên nhẫn của tôi có hạn." Hắn cúi sát, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô. "Cả ngày hôm nay em đi thăm mẹ, trong đầu em chắc hẳn vẫn đang mơ mộng về một sự cứu rỗi từ cái bóng đã chết kia phải không? Em nghĩ chỉ cần tỏ ra đáng thương là tôi sẽ mủi lòng?"
"Tôi không có... Diệc Phong, anh buông ra, đau quá!" Nhược Vũ vùng vẫy, nước mắt trào ra khi sức mạnh của hắn như muốn bẻ gãy cổ tay cô.
"Đau?" Diệc Phong cười gằn, một nụ cười đầy tàn nhẫn. "Nỗi đau này chưa thấm vào đâu so với những gì tôi đã trải qua để đứng được ở đây. Và tôi muốn em cũng phải khắc cốt ghi tâm cảm giác này."
Hắn bắt đầu tấn công cô bằng những nụ hôn mang tính chiếm đoạt hoàn toàn. Không có sự dạo đầu, không có sự nâng niu. Hắn cắn lên môi cô, lên cổ cô, để lại những dấu vết mới chồng chéo lên những vết cũ chưa kịp tan. Nhược Vũ nghẹt thở dưới sức nặng của hắn, cô thấy mình như một mảnh gỗ vụn giữa cơn bão biển, bị những đợt sóng của hắn nhấn chìm.
Bàn tay hắn luồn xuống dưới lớp áo ngủ mỏng manh, sự thô ráp của lòng bàn tay đầy chai sạn ma sát trên làn da mịn màng của cô tạo nên một cảm giác vừa đau đớn vừa kích thích đến điên rồ. Nhược Vũ căm ghét chính mình, căm ghét cái cách mà cơ thể cô bắt đầu phản ứng lại với sự cưỡng ép này. Dù lý trí gào thét sự ghê tởm, nhưng một luồng điện tê dại vẫn cứ lan tỏa khắp các dây thần kinh, khiến đôi chân cô mềm nhũn và nhịp thở trở nên hổn hển.
"Nhìn tôi này!" Diệc Phong gầm nhẹ, hắn buông một tay ra để nâng cằm cô lên, ép cô phải mở mắt nhìn vào gương mặt giống hệt Diệc Khiêm nhưng biểu cảm lại hoàn toàn là của một kẻ săn mồi. "Nói đi! Ai đang ở trong cơ thể em? Ai đang làm em run rẩy thế này?"
Nhược Vũ nấc nghẹn, cô mím chặt môi, không muốn thốt ra cái tên của kẻ ác ma này. Nhưng Diệc Phong không dừng lại, hắn dùng những thủ đoạn tinh vi và tàn bạo nhất của một người đàn ông dày dạn kinh nghiệm để đánh gục sự kháng cự cuối cùng của cô.
Căn phòng chỉ còn lại tiếng mưa gào thét và tiếng thở dốc đầy dục vọng của người đàn ông, xen lẫn tiếng khóc nức nở tuyệt vọng của người phụ nữ. Trong cuộc chung đụng cưỡng ép này, không có tình yêu, chỉ có sự chiếm hữu cực đoan và sự phục tùng cay đắng.
Khi mọi thứ kết thúc, Diệc Phong lười biếng nằm vật ra bên cạnh, tay vẫn quàng qua eo cô như một sợi xích không thể tháo rời. Hắn châm một điếu thuốc, khói thuốc bạc hà lại một lần nữa lấp đầy không gian.
"Đừng hy vọng vào sự tự do, Nhược Vũ." Hắn phả khói lên trần nhà, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ. "Càng vùng vẫy, sợi dây xích này sẽ càng siết chặt. Em chỉ có một lựa chọn duy nhất: học cách tận hưởng nó."
Nhược Vũ nằm nghiêng người về phía góc giường, tấm lưng trần run rẩy dưới ánh chớp. Cô thấy mình không chỉ mất đi người chồng yêu dấu, mà còn đang dần mất đi chính linh hồn mình vào tay kẻ đóng thế tàn độc này. Sự cấm kỵ bây giờ không còn là một bóng ma, nó đã trở thành thực tại xiềng xích, giam giữ cô trong bóng tối của Trịnh gia.