MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Góa PhụChương 10

Độc Chiếm Góa Phụ

Chương 10

955 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm đó, thay vì đưa Nhược Vũ đến công ty như thường lệ, Diệc Phong ra lệnh cho tài xế lái xe rời khỏi thành phố, tiến về phía vùng cảng biển vắng vẻ phía Đông. Chiếc nhẫn kim cương đen trên cổ Nhược Vũ thỉnh thoảng lại va chạm vào xương quai xanh, nhắc nhở cô về sự hiện diện không thể trốn thoát của người đàn ông đang ngồi bên cạnh.

Hắn im lặng suốt cả quãng đường, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra mặt biển đang dậy sóng. Khi xe dừng lại trước một căn nhà kho cũ nát bị bao phủ bởi lớp rêu phong và hơi muối mặn mòi, Diệc Phong nắm lấy tay cô, kéo cô xuống xe.

"Đây là đâu?" Nhược Vũ lo lắng hỏi, hơi gió biển khiến mái tóc cô rối bời.

"Nơi mọi thứ bắt đầu." Diệc Phong lạnh lùng đáp.

Hắn dẫn cô vào bên trong. Trái ngược với vẻ ngoài hoang tàn, bên trong căn nhà kho là một căn phòng được gia cố bằng thép, với những vết đạn và vệt máu khô không thể xóa sạch trên sàn nhà. Giữa phòng chỉ có một chiếc ghế gỗ đơn độc và một bộ dụng cụ kim khí rỉ sét.

"Mười năm trước, Diệc Khiêm đã đưa tôi đến đây." Giọng Diệc Phong vang lên, trống rỗng nhưng chứa đựng một nỗi đau thấu trời. "Nó không chỉ dùng tiền của gia tộc để đuổi tôi đi. Nó đã thuê người dàn dựng một vụ bắt cóc, nhốt tôi ở đây suốt ba tháng để tôi chứng kiến cảnh nó cầu hôn em trên tivi, trong khi tôi đang bị những gã đồ tể này hành hạ."

Nhược Vũ bàng hoàng, cô đưa tay bịt miệng để ngăn một tiếng hét. "Không... Diệc Khiêm không thể tàn nhẫn như vậy..."

"Em vẫn chọn tin nó?" Diệc Phong đột ngột xoay người, dồn cô vào bức tường kim loại lạnh lẽo. Hắn cầm lấy bàn tay cô, ép cô chạm vào một vết sẹo hình tròn sâu hoắm ngay mạn sườn hắn. "Vết thương này là do nó tự tay bắn tôi khi tôi tìm cách trốn thoát để đến gặp em vào đêm giao thừa năm đó."

Sự thật như một cơn sóng thần đánh sập mọi thành trì lý trí của Nhược Vũ. Người chồng dịu dàng, người đàn ông luôn lo lắng cho cô từng bữa ăn giấc ngủ, hóa ra lại là kẻ đã dùng máu của anh trai mình để tạo dựng nên một thiên đường giả dối.

Cảm giác tội lỗi dâng trào khiến Nhược Vũ ngã quỵ xuống sàn. Diệc Phong cúi xuống, không để cô ngã hẳn, hắn bế bổng cô lên và đặt cô ngồi lên chiếc ghế gỗ duy nhất kia – chiếc ghế mà mười năm trước hắn đã bị xiềng xích.

"Tôi đưa em đến đây không phải để em khóc thương cho tôi." Diệc Phong thầm thì, ánh mắt hắn trở nên rực lửa và đầy ám muội. Hắn quỳ xuống giữa hai chân cô, hai tay đặt lên đùi cô, từ từ vuốt ve lên phía trên lớp váy mỏng. "Tôi muốn em thấy rằng, dù ở nơi tăm tối nhất này, tôi vẫn chỉ nghĩ về em. Mỗi cơn đau mà chúng gây ra, tôi đều hình dung đến việc một ngày nào đó sẽ được chạm vào em như thế này."

Hắn bắt đầu hôn lên đầu gối cô, rồi dâng cao dần. Sự kích thích ở nơi đầy ám ảnh này khiến cảm xúc của Nhược Vũ bị đẩy đến cực hạn. Một sự pha trộn khủng khiếp giữa ghê tởm quá khứ và khao khát hiện tại bùng nổ trong lòng cô. Cô cúi xuống, ôm lấy đầu Diệc Phong, những ngón tay siết chặt vào bả vai hắn.

"Phong... đừng nói nữa..." Cô rên rỉ, nước mắt đầm đìa.

Diệc Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn tràn đầy sự chiếm hữu cuồng dại. Hắn không dừng lại, hắn muốn xâm phạm vào ranh giới cuối cùng của cô ngay tại nơi hắn đã từng bị sỉ nhục nhất. Hắn tước bỏ lớp áo khoác của mình, trải xuống sàn nhà bụi bặm, rồi kéo cô xuống cùng.

Trong không gian nồng nặc mùi gỉ sắt và muối biển, cuộc ân ái diễn ra mãnh liệt như một sự thanh tẩy. Diệc Phong chiếm lấy cô bằng một sự thô bạo nhưng cũng đầy sự khao khát bù đắp. Mỗi lần hắn thúc mạnh vào cơ thể cô, Nhược Vũ lại cảm thấy mình như đang cùng hắn trải qua nỗi đau của mười năm trước. Cô không còn kháng cự, cô đón nhận hắn bằng một sự đồng lõa đầy tội lỗi.

Tiếng thở dốc của họ vang vọng trong căn nhà kho đổ nát, át đi tiếng sóng biển ngoài kia. Ở nơi mà Diệc Khiêm đã cố gắng tiêu diệt anh trai mình, thì giờ đây, người vợ của anh ta lại đang tan chảy dưới sự điều khiển của chính người anh trai ấy. Ranh giới giữa đúng và sai, giữa nạn nhân và kẻ thủ ác đã hoàn toàn bị xóa sạch.

Khi mọi thứ kết thúc, Diệc Phong ôm chặt lấy cô trong lớp áo măng tô của mình. Hắn hôn lên trán cô, hơi thở vẫn còn dồn dập: "Bây giờ em đã biết, ai mới là kẻ thực sự thuộc về địa ngục này chưa?"

Nhược Vũ im lặng, cô vùi đầu vào ngực hắn. Cô biết, kể từ hôm nay, cô không chỉ là người đàn bà của hắn về mặt thể xác, mà linh hồn cô cũng đã bị giam cầm trong quá khứ đẫm máu mà hắn vừa phơi bày.