MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Góa PhụChương 9

Độc Chiếm Góa Phụ

Chương 9

907 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khe cửa phòng đọc sách, chiếu lên hai thân thể vẫn còn vương lại hơi ấm của cuộc hoan lạc đêm qua. Nhược Vũ thức giấc trong vòng tay của Diệc Phong, nhưng cảm giác yên bình ngắn ngủi ấy lập tức tan biến khi cô nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của mình. Nó lấp lánh một cách mỉa mai, như một con mắt đang canh chừng và phán xét sự phản bội của cô.

Nhược Vũ vội vàng ngồi dậy, kéo vội tấm áo choàng lụa che đi những dấu vết đỏ sẫm trên cơ thể. Cô muốn tháo chiếc nhẫn ra, nhưng dường như sau những ngày sụt cân vì u uất, đốt ngón tay cô lại sưng lên, khiến vòng vàng trắng thắt chặt lấy da thịt.

Diệc Phong cũng đã tỉnh. Hắn nằm nghiêng, chống tay lên đầu, thản nhiên quan sát sự hoảng loạn của cô. Ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc nhẫn cưới – vật duy nhất còn sót lại minh chứng cho sự tồn tại của em trai hắn.

"Nó vẫn còn ở đó sao?" Diệc Phong ngồi dậy, sự lạnh lẽo lập tức bao phủ lấy gương mặt hắn.

"Tôi... tôi chưa kịp tháo." Nhược Vũ lúng túng, cô cố gắng kéo chiếc nhẫn ra một cách tuyệt vọng cho đến khi ngón tay trở nên đỏ rực và rớm máu.

Diệc Phong không nói một lời, hắn bước tới, nắm lấy bàn tay run rẩy của cô. Sự thô ráp của lòng bàn tay hắn ma sát lên lớp da mịn màng, khiến cô rùng mình. Hắn không giúp cô tháo nhẫn bằng cách nhẹ nhàng; thay vào đó, hắn siết chặt lấy cổ tay cô, ép nó xuống mặt bàn gỗ.

"Em vẫn muốn giữ lại chút liên kết cuối cùng với kẻ lừa dối đó?" Hắn gằn giọng, một cơn ghen tuông điên cuồng trỗi dậy. "Đêm qua em gọi tên tôi, nhưng sáng ra em lại đeo xiềng xích của nó sao?"

"Không phải như anh nghĩ..."

Nhược Vũ chưa kịp giải thích, Diệc Phong đã cầm lấy một lọ tinh dầu trên bàn, đổ thẳng lên ngón tay cô. Chất lỏng trơn trượt làm dịu đi vết đau, nhưng hành động tiếp theo của hắn lại tràn đầy tính chất bạo liệt. Hắn dùng lực rất mạnh, dứt khoát kéo chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay cô. Chiếc nhẫn rơi xuống sàn gỗ, phát ra tiếng "keng" lạnh lẽo rồi lăn vào một góc tối.

Trên ngón áp út của cô giờ đây để lại một vết hằn sâu, trắng bệch và sưng tấy – một vết sẹo của hôn nhân đã bị cưỡng ép xóa bỏ.

"Đau..." Nhược Vũ khóc nấc lên, không chỉ vì đau ở ngón tay, mà vì sự tàn nhẫn của thực tại.

Diệc Phong nhìn vết hằn trên tay cô, ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn đột ngột kéo cô vào lòng, nhưng lần này không phải là sự ôm ấp vỗ về. Hắn đè cô xuống mặt bàn làm việc giữa đống hồ sơ ngổn ngang. Một bàn tay hắn cố định hai cổ tay cô, bàn tay còn lại mơn trớn vết hằn nhẫn trên ngón tay cô như thể muốn xóa sạch ký ức về người cũ bằng sự hiện diện của mình.

"Ghi nhớ lấy vết hằn này." Diệc Phong thì thầm, nụ hôn của hắn rơi xuống ngón tay bị thương của cô, nóng rực và đầy ám muội. "Kể từ nay, dấu vết duy nhất được phép tồn tại trên người em phải là do tôi để lại."

Hắn bắt đầu chiếm đoạt cô ngay tại đó, trong ánh sáng ban ngày rạng rỡ, như một cách để xua tan bóng ma của Diệc Khiêm đang ẩn khuất trong căn phòng này. Nhược Vũ nhắm mắt lại, đôi tay bị khóa chặt trên đầu khiến cô hoàn toàn ở vào thế bị động. Sự đụng chạm của hắn mãnh liệt hơn thường lệ, như thể hắn đang cố gắng khắc tên mình vào từng thớ thịt, từng nhịp thở của cô.

Trong cơn mê cuội, Nhược Vũ thấy mình giống như một con thuyền bị sóng đánh tan tác. Cô hận sự độc đoán của hắn, nhưng lại không thể phủ nhận rằng sự chiếm hữu cực đoan này đang lấp đầy khoảng trống hoác trong linh hồn cô. Vết hằn trên ngón tay đau rát, nhưng sự nóng bỏng từ cơ thể Diệc Phong lại khiến cô rên rỉ trong sự đầu hàng tuyệt vọng.

Khi mọi thứ dừng lại, Diệc Phong nhìn cô, ánh mắt hiện lên một tia thỏa mãn hắc ám. Hắn lấy một sợi dây chuyền vàng trong túi áo, lồng vào đó một chiếc nhẫn mới – một chiếc nhẫn gắn viên kim cương đen quý hiếm và đầy bí ẩn – rồi tự tay đeo lên cổ cô.

"Đừng bao giờ tháo nó ra." Hắn ra lệnh, nụ hôn của hắn dừng lại ở xương quai xanh của cô. "Chiếc nhẫn kia thuộc về người chết. Còn sợi xích này... là để dành cho người sống."

Nhược Vũ nhìn chiếc nhẫn đen trên ngực mình, nó nặng trĩu và lạnh lẽo. Cô biết, kể từ giây phút chiếc nhẫn cưới cũ rơi xuống, cô đã không còn đường lui. Cô đã chính thức trở thành tù nhân trong trò chơi thế thân đầy dục vọng của Trịnh Diệc Phong.