MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Góa PhụChương 8

Độc Chiếm Góa Phụ

Chương 8

929 từ · ~5 phút đọc

Sau cơn bão lòng ở phòng làm việc, không gian giữa hai người bao trùm một bầu không khí đặc quánh, vừa có sự căm phẫn, vừa có một sự thấu hiểu muộn màng đến đau đớn. Thẩm Nhược Vũ ngồi bất động trên chiếc ghế bành, đôi vai gầy run rẩy dưới tấm áo sơ mi rách nát, đôi mắt trống rỗng nhìn những mảnh vụn của quá khứ rơi vãi dưới chân.

Diệc Phong đã rời đi ngay sau đó, không một lời giải thích thêm, để lại cô với mớ hỗn độn của sự thật. Hóa ra, mười năm qua, cô đã yêu một "ánh trăng sáng" được gọt giũa bằng sự lừa dối, và giờ đây cô đang bị trừng phạt bởi một "con quỷ" vốn dĩ từng có thể là cứu cánh của đời cô.

Cả ngày hôm đó, Diệc Phong không xuất hiện ở biệt thự. Nhược Vũ giam mình trong phòng, đầu óc quay cuồng với câu hỏi: Trịnh Diệc Phong – anh thực sự là ai? Một kẻ báo thù điên cuồng, hay chỉ là một người đàn ông đáng thương bị tước đoạt mọi thứ?

Đêm khuya, cô không ngủ được, lê bước xuống sảnh để tìm chút nước uống. Khi đi ngang qua phòng đọc sách ở tầng lửng, cô thấy ánh đèn le lói và khói thuốc bạc hà quen thuộc bay ra. Nhược Vũ vô thức đẩy cửa bước vào.

Diệc Phong đang ngồi trên sàn nhà, xung quanh là những chai rượu ngoại đã cạn phân nửa. Hắn không mặc áo, để lộ tấm lưng trần chằng chịt những vết sẹo – không phải sẹo phẫu thuật, mà là sẹo của những trận đòn, những vết dao, dấu vết của mười năm lăn lộn trong giới hắc đạo mà hắn vừa nhắc đến.

Thấy cô, hắn không ngẩng đầu, chỉ khàn giọng: "Lại đây."

Nhược Vũ không hiểu sao mình lại bước tới. Cô ngồi xuống cách hắn một khoảng nhỏ, ánh mắt không thể rời khỏi những vết sẹo dữ tợn kia.

"Đây là cái giá của sự tự do mà Diệc Khiêm dành cho tôi đấy." Hắn đột ngột quay người lại, nắm lấy bàn tay cô và áp nó lên một vết sẹo lớn ngay giữa ngực. "Em có cảm thấy không? Nó vẫn còn nóng, giống như ngọn lửa hận thù trong lòng tôi vậy."

Nhược Vũ rùng mình. Lần đầu tiên, cô chạm vào hắn mà không phải trong sự cưỡng chế. Da thịt hắn nóng như lửa đốt, và nhịp tim hắn đập mạnh mẽ, dồn dập dưới lòng bàn tay cô. Trong bóng tối, gương mặt hắn trông không còn tàn nhẫn như mọi khi, mà phảng phất một nỗi cô độc đến tận cùng.

"Anh đã sống thế nào?" Cô thầm thì, giọng nói lạc đi.

Diệc Phong nhìn cô, ánh mắt đột ngột trở nên dịu lại trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng được thay thế bằng một sự khao khát cháy bỏng. Hắn kéo mạnh cô vào lòng, để cô ngồi lọt thỏm giữa hai chân mình. Hơi rượu nồng nặc và mùi đàn ông hoang dại bao trùm lấy cô.

"Tôi sống để chờ ngày này." Hắn vùi đầu vào hõm cổ cô, giọng nói khàn đặc đầy ma lực. "Để đứng trước mặt em, để cho em thấy rằng người đàn ông này vẫn còn sống, dù có phải bò lên từ địa ngục."

Hắn bắt đầu hôn cô. Nụ hôn lần này không có vị đắng của sự trừng phạt, mà mang vị ngọt lịm của rượu vang và sự nồng nàn của một tình yêu bị kìm nén suốt một thập kỷ. Nhược Vũ thấy mình mất đi sức kháng cự. Cô đưa tay ôm lấy cổ hắn, những ngón tay luồn vào mái tóc cứng cáp, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự bàng hoàng và đồng cảm mới chớm nở.

Sự va chạm da thịt giữa họ trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Diệc Phong không còn thô bạo như trước, hắn chậm rãi tước bỏ lớp vải mỏng trên người cô, nhưng mỗi cái chạm đều như đóng dấu một lời thề nguyền. Hắn hôn lên từng tấc da thịt của cô, từ đôi vai gầy đến vòng eo nhỏ nhắn, hơi thở của hắn đốt cháy mọi rào cản đạo đức còn sót lại trong tâm trí Nhược Vũ.

"Nói tên tôi..." Hắn khàn giọng ra lệnh khi đẩy cô ngã xuống thảm lông mềm mại.

"Diệc Phong... Phong..." Nhược Vũ nấc lên, nước mắt hòa cùng mồ hôi. Cô không gọi tên Diệc Khiêm nữa. Lần đầu tiên, cô thừa nhận sự hiện diện của người đàn ông đang chiếm hữu mình.

Trong bóng tối của phòng đọc sách, giữa những trang sách cũ và mùi khói thuốc bạc hà, Nhược Vũ nhận ra mình đang lún sâu vào một loại cấm kỵ mới: cô đang bắt đầu bị thu hút bởi chính kẻ đã hủy hoại cuộc sống yên bình của mình. Sự thật về quá khứ đã mở ra một con đường hầm tối tăm, và người duy nhất nắm tay cô đi trong đó, cay đắng thay, lại chính là Trịnh Diệc Phong.

Sự đụng chạm của họ không còn là sự cưỡng ép thuần túy, mà là một sự giao thoa đau đớn giữa hai tâm hồn đầy vết sẹo. Khi Diệc Phong ôm chặt lấy cô sau cơn hưng phấn, Nhược Vũ nghe thấy tiếng hắn thì thầm nhỏ đến mức tưởng như ảo giác: "Cuối cùng, em cũng thực sự nhìn thấy tôi."