MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Quyền Chiều ChuộngChương 1: Bến Đỗ Của Sự Dung Túng

Độc Quyền Chiều Chuộng

Chương 1: Bến Đỗ Của Sự Dung Túng

902 từ · ~5 phút đọc

Trong căn phòng ăn sang trọng của nhà họ Lục, hơi nóng từ bát canh gừng lan tỏa, làm mờ đi lớp kính trên cửa sổ. Lục Vi Hi cúi đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những hạt cơm trắng trong bát. Câu nói của anh trai – Lục Trình Diễn – vẫn còn âm vang trong đầu cô: "Ở lại trong nước, anh sẽ mở studio riêng cho em. Đi xa làm gì, nhà chúng ta không thiếu tiền, chỉ thiếu người."

Lời nói ấy nghe qua thì giống như sự quan tâm của một người anh lớn dành cho em gái nhỏ, nhưng Vi Hi cảm nhận được một luồng điện áp thấp bao trùm. Anh trai cô là người như thế nào? Anh là người đã tiếp quản tập đoàn Lục Thị khi mới 24 tuổi, dùng bàn tay sắt để dẹp loạn những cổ đông già nua, cứng đầu. Trên thương trường, người ta gọi anh là "con sói không bao giờ ngủ". Nhưng ở nhà, anh lại là người luôn nhớ rõ Vi Hi dị ứng với loại hạt nào, hay loại sữa tắm nào khiến cô thấy dễ chịu.

"Trình Diễn, con cũng đừng ép Vi Hi quá. Con bé cũng cần có không gian riêng để trưởng thành chứ." Bà Lâm Thụy lên tiếng phá tan bầu không khí đặc quánh. Bà nhìn con trai mình với ánh mắt vừa tự hào vừa có chút lo lắng kín đáo mà bà chưa bao giờ nói ra.

Lục Trình Diễn không ngẩng đầu, anh thong thả cắt miếng bít tết, động tác chuẩn xác và thanh lịch như một buổi trình diễn nghệ thuật. "Mẹ, con không ép em. Con chỉ đang đưa ra lựa chọn tối ưu nhất. Môi trường trong nước hiện tại cho ngành thiết kế đang phát triển rất tốt. Hơn nữa..." Anh dừng lại, ngước mắt nhìn Vi Hi, ánh mắt thâm trầm như mặt hồ không đáy, "...ở đây, không ai dám bắt nạt em ấy."

Vi Hi khẽ rùng mình. "Anh, em không phải là trẻ con nữa. Em đã 21 tuổi rồi."

"21 tuổi thì vẫn là em gái của anh." Anh buông một câu nhẹ bẫng nhưng đầy quyền lực.

Bữa tối kết thúc trong sự im lặng lạ kỳ. Vi Hi trở về phòng, thả mình xuống chiếc giường lớn êm ái. Cô nhìn lên trần nhà, nơi có những vì sao dạ quang mà chính tay Lục Trình Diễn đã dán lên cho cô năm cô mười tuổi vì cô sợ bóng tối. Mười một năm trôi qua, những vì sao ấy đã cũ, nhưng cô chưa bao giờ nỡ bóc chúng đi.

Cạch một tiếng nhẹ. Cửa phòng không khóa, và chỉ có một người duy nhất trong nhà này vào phòng cô mà không cần gõ cửa lâu.

Lục Trình Diễn bước vào, trên tay là một ly sữa ấm. Anh đặt nó lên bàn trà cạnh giường, sau đó ngồi xuống mép giường, nhìn cô gái nhỏ đang cuộn mình trong chăn.

"Giận anh à?" Anh thấp giọng hỏi, bàn tay to lớn vươn ra, vén lọn tóc mai còn hơi ẩm của cô.

"Em không giận, chỉ là thấy anh hơi... độc đoán." Vi Hi xoay người lại, nhìn vào gương mặt tuấn tú của anh. Ở khoảng cách gần thế này, cô có thể thấy được sự mệt mỏi ẩn hiện dưới đáy mắt anh sau một ngày làm việc dài.

"Anh chỉ muốn những gì tốt nhất cho em." Anh nói, bàn tay đột ngột dừng lại trên má cô, ngón cái khẽ vuốt ve làn da mềm mại. Cử chỉ này vượt quá giới hạn của tình anh em thông thường, nhưng Vi Hi từ lâu đã quen với sự thân mật này, cô không hề né tránh.

"Nếu em thực sự muốn đi Anh, anh sẽ không cấm. Nhưng Hi Hi, em phải hiểu, ngoài kia không có ai bao dung cho sự bướng bỉnh của em như người nhà đâu."

Vi Hi nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô luôn thấy mình giống như một con chim nhỏ được nuôi trong một chiếc lồng bằng vàng ròng, mà người thợ rèn ra chiếc lồng đó, cũng là người tình nguyện đứng canh gác cho cô cả đời, chính là anh.

"Ngủ đi. Đừng nghĩ ngợi nữa." Anh đứng dậy, kéo chăn đắp kín cho cô, sau đó cúi người đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. Nụ hôn ấy rất khẽ, như chuồn chuồn đạp nước, nhưng lại khiến tim Vi Hi lỗi nhịp một nhịp dài.

Khi cánh cửa khép lại, Lục Trình Diễn đứng ngoài hành lang tối tăm. Anh nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm từ làn da của cô. Anh biết mình đang đi trên một sợi dây mỏng manh. Anh không phải anh trai ruột của cô – bí mật này ba mẹ Lục đã giấu kín, nhưng anh thì biết từ năm mười hai tuổi, cái ngày ba anh đưa một đứa bé gái lem luốc, đôi mắt sợ hãi về nhà và nói: "Từ nay, đây là em gái con."

Từ khoảnh khắc đó, Lục Trình Diễn đã tự thề với lòng mình: Đứa trẻ này, chỉ mình anh được phép chạm vào, chỉ mình anh được phép làm cô khóc, và cũng chỉ mình anh được phép làm cô cười.