Những ngày sau đó, không khí trong nhà họ Lục có phần dịu đi. Lục Trình Diễn dường như bận rộn hơn với dự án mới của tập đoàn, anh đi sớm về muộn, ít khi chạm mặt Vi Hi. Điều này khiến cô cảm thấy vừa nhẹ nhõm, lại vừa có chút hụt hẫng không rõ lý do.
Thứ Bảy, khuôn viên trường đại học tràn ngập sắc hoa anh đào. Vi Hi cùng cô bạn thân nhất là Lâm Giai Tuệ ngồi trên thảm cỏ, phác thảo những mẫu thiết kế cho đồ án cuối kỳ.
"Này, Vi Hi, tớ nghe nói đàn anh khóa trên – Giang Vũ – định tỏ tình với cậu vào buổi dạ tiệc tuần tới đấy." Giai Tuệ vừa gọt bút chì vừa thì thầm với vẻ phấn khích.
Vi Hi hơi khựng tay bút. Giang Vũ là một chàng trai ưu tú, ấm áp như ánh mặt trời, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng, áp bức của anh trai cô. "Đừng nói lung tung, tớ với anh ấy chỉ là bạn thôi."
"Bạn bè gì mà nhìn cậu đắm đuối thế? Hơn nữa, cậu cũng đâu thể độc thân mãi được. Anh trai cậu khó tính thế, sau này ai dám rước cậu đi đây?"
Vi Hi im lặng. Đúng vậy, "anh trai cô khó tính thế". Trong ký ức của cô, bất cứ chàng trai nào có ý định tiếp cận cô từ thời cấp ba đều "biến mất" một cách bí ẩn hoặc đột ngột giữ khoảng cách. Cô từng ngây thơ nghĩ rằng đó là do cái uy của nhà họ Lục, nhưng giờ đây, một hạt mầm nghi ngờ bắt đầu nảy nở trong lòng.
Chiều hôm đó, khi Vi Hi đang thu dọn đồ đạc để ra cổng trường bắt taxi, một chiếc xe quen thuộc đã đợi sẵn. Không phải Bentley của anh trai, mà là xe của tài xế riêng. Nhưng khi cô mở cửa xe, Lục Trình Diễn đã ngồi chễm chệ ở ghế sau, tay cầm máy tính bảng xử lý công việc.
"Sao anh lại ở đây? Anh không bận sao?" Vi Hi ngạc nhiên.
"Xong việc sớm. Tiện đường đón em." Anh không ngẩng đầu, nhưng bàn tay tự nhiên đón lấy túi xách nặng trĩu của cô đặt sang bên cạnh.
Xe chuyển bánh, đi ngang qua hàng cây anh đào đang kỳ nở rộ. Vi Hi nhìn ra cửa sổ, chợt lên tiếng: "Anh, tuần sau trường em có dạ tiệc."
"Ừm."
"Em... em định đi cùng một người bạn." Cô lấy hết can đảm để nói. Cô muốn thử, thử xem phản ứng của anh sẽ ra sao.
Ánh mắt Lục Trình Diễn đang dán vào màn hình bỗng đanh lại. Anh đặt máy tính bảng xuống, xoay người lại nhìn cô, tư thế mang theo sự áp bức tuyệt đối. "Bạn nào? Nam hay nữ?"
"Nam... là đàn anh trong câu lạc bộ."
Không gian trong xe đột ngột hạ xuống vài độ. Lục Trình Diễn cười nhạt, nụ cười không chạm tới đáy mắt. "Vi Hi, anh tưởng em đủ thông minh để nhận ra việc đi dạ tiệc với một người đàn ông có nghĩa là gì."
"Thì cũng chỉ là bạn nhảy thôi mà!" Cô cãi lại, giọng hơi run.
"Bạn nhảy?" Lục Trình Diễn vươn tay, bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải đối diện với mình. "Em có biết ánh mắt của gã đó nhìn em giống như muốn nuốt chửng em không? Đàn ông với nhau, anh hiểu rõ hơn em."
Vi Hi ngẩn người: "Anh... anh theo dõi em sao? Sao anh biết anh ấy nhìn em như thế nào?"
Lục Trình Diễn nhận ra mình đã lỡ lời, nhưng anh không hề có ý định rút lui. Anh buông tay ra, giọng nói lạnh lùng trở lại: "Anh không cần theo dõi. Chỉ cần là chuyện liên quan đến em, không gì qua mắt được anh. Tuần sau anh có chuyến công tác ở Thượng Hải, em sẽ đi cùng anh."
"Nhưng em có buổi dạ tiệc!"
"Đó không phải là yêu cầu, Vi Hi. Đó là thông báo."
Sự độc đoán của anh khiến Vi Hi uất ức đến phát khóc. Cô quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào dòng người lướt qua ngoài cửa sổ, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Lục Trình Diễn nhìn thấy bờ vai cô run lên, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh biết mình đang quá đáng, anh biết mình đang đẩy cô ra xa, nhưng nỗi sợ hãi mất đi cô còn lớn hơn tất cả.
Anh vươn tay định ôm cô vào lòng như ngày xưa, nhưng Vi Hi đã tránh đi. "Đừng chạm vào em. Anh chỉ xem em như một món đồ chơi của anh thôi, đúng không?"
Bàn tay Lục Trình Diễn khựng lại giữa không trung, sau đó từ từ nắm chặt lại thành nắm đấm. Đồ chơi? Không, Vi Hi, em là mạng sống của anh. Nhưng làm sao anh có thể nói ra điều đó khi trên danh nghĩa, chúng ta vẫn là anh em?