MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Quyền Chiều ChuộngChương 3: VẾT RẠN TRONG SỰ BÌNH YÊN

Độc Quyền Chiều Chuộng

Chương 3: VẾT RẠN TRONG SỰ BÌNH YÊN

722 từ · ~4 phút đọc

Chuyến công tác Thượng Hải thực chất là một cái cớ. Lục Trình Diễn muốn tách Vi Hi ra khỏi những tác động bên ngoài, nhất là cái cậu chàng tên Giang Vũ kia.

Khách sạn năm sao nhìn ra bến Thượng Hải sầm uất. Vi Hi bị "nhốt" trong phòng tổng thống với đầy đủ mọi thứ xa xỉ nhất, nhưng cô chẳng cảm thấy vui vẻ gì. Cô từ chối ăn tối cùng anh, từ chối mọi sự quan tâm.

Đến đêm thứ hai, một cơn bão bất ngờ đổ bộ vào thành phố. Tiếng sấm chớp đùng đoàng khiến tòa nhà cao tầng dường như cũng rung chuyển. Vi Hi từ nhỏ đã sợ sấm sét – hệ quả của ký ức về vụ tai nạn năm xưa mà cô không thể nhớ rõ, chỉ biết rằng mỗi khi trời mưa bão, cô lại thấy mình lạc lõng giữa bóng tối.

Cửa phòng bật mở. Lục Trình Diễn bước vào, anh vẫn còn mặc nguyên bộ vest phẳng phiu, có lẽ vừa kết thúc buổi tiệc xã giao. Thấy Vi Hi đang co rúm người trên sofa, trùm chăn kín đầu, lòng anh mềm nhũn.

"Hi Hi, anh đây." Anh ngồi xuống, kéo cô vào lòng mình qua lớp chăn dày.

Vi Hi không đẩy anh ra nữa. Trong lúc sợ hãi nhất, hơi ấm và mùi hương của anh là liều thuốc an thần duy nhất của cô. Cô vùi mặt vào ngực anh, khóc nức nở. "Lục Trình Diễn, anh là đồ đáng ghét... em ghét anh..."

"Được, anh đáng ghét, anh sai rồi." Anh vỗ nhẹ vào lưng cô, giọng nói dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy băng đá. "Đừng khóc nữa, có anh ở đây, bão không vào được đâu."

Khi cơn bão dần ngớt, Vi Hi cũng mệt nhoài mà thiếp đi trong vòng tay anh. Lục Trình Diễn nhìn khuôn mặt đẫm lệ của cô dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Anh không kìm lòng được, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe mắt cô, rồi dần dần di chuyển xuống đôi môi hồng nhuận đang khẽ hé mở.

Đó không phải là nụ hôn của một người anh trai. Đó là nụ hôn chứa đựng sự khao khát, kìm nén và cả sự tuyệt vọng của một người đàn ông yêu một người mà anh không nên yêu.

"Hi Hi, nếu em biết sự thật, em sẽ còn ghét anh đến mức nào?" Anh thì thầm vào khoảng không.

Sáng hôm sau, khi Vi Hi thức dậy, Lục Trình Diễn đã đi họp. Trên bàn có một hộp quà nhỏ cùng mẩu giấy: "Mẫu váy em thích ở Paris đã về rồi. Tối nay anh đưa em đi ăn tối ở nhà hàng xoay. Đừng giận anh nữa nhé."

Vi Hi mở hộp quà, là chiếc váy Haute Couture phiên bản giới hạn mà cô chỉ mới nhìn lướt qua trên tạp chí và khen đẹp. Sự nuông chiều của anh luôn tỉ mỉ và đáng sợ như thế. Anh dùng vật chất, dùng sự quan tâm tuyệt đối để vây hãm cô, khiến cô không thể rời xa anh, nhưng cũng không thể hoàn toàn tự do.

Tuy nhiên, sự bình yên này chẳng kéo dài được lâu. Khi đang chuẩn bị trang điểm, điện thoại của Vi Hi nhận được một tệp đính kèm từ một số lạ. Đó là một bản chụp giấy chứng nhận xét nghiệm ADN cũ kỹ, và một tờ đơn nhận nuôi có tên cô.

Bàn tay Vi Hi run rẩy, chiếc cọ trang điểm rơi xuống sàn nhà. Thế giới của cô như sụp đổ trong tích tắc.

"Lục Vi Hi không phải con ruột của Lục gia." Dòng chữ ấy như một nhát dao chém đứt mọi sợi dây liên kết bấy lâu nay. Cô chợt hiểu ra tại sao anh trai lại nhìn cô bằng ánh mắt đó, tại sao anh lại có sự chiếm hữu cực đoan đến vậy.

Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Lục Trình Diễn bước vào với nụ cười hiếm hoi trên môi: "Hi Hi, em chuẩn bị xong chưa..."

Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng khi anh nhìn thấy tờ giấy trên tay cô và gương mặt trắng bệch không còn giọt máu của em gái mình.

Chiếc mặt nạ "anh trai tốt" chính thức vỡ vụn từ đây.