MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Quyền Chiều ChuộngChương 4: KHI CHIẾC MẶT NẠ VỠ VỤN

Độc Quyền Chiều Chuộng

Chương 4: KHI CHIẾC MẶT NẠ VỠ VỤN

932 từ · ~5 phút đọc

Căn phòng tổng thống vốn dĩ sang trọng và ấm áp bỗng chốc trở nên ngột ngạt như một hầm băng. Lục Vi Hi đứng đó, đôi bàn tay run rẩy cầm tờ giấy xét nghiệm ADN, những đầu ngón tay trắng bệch vì bóp chặt. Từng chữ, từng con số trên trang giấy như những mũi kim đâm thẳng vào mắt cô, đau rát.

Lục Trình Diễn đứng chôn chân tại chỗ. Nụ cười vừa nãy còn hiện hữu trên môi anh biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ. Anh không tiến lại gần, cũng không lùi lại, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Sự im lặng của anh lúc này chính là câu trả lời tàn khốc nhất.

"Anh... anh biết từ bao giờ?" Giọng Vi Hi khản đặc, nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió rít qua khe cửa sổ át mất.

Lục Trình Diễn thở hắt ra một hơi, anh bước tới, thong thả cởi bỏ chiếc cà vạt đang siết chặt cổ mình, ném nó xuống ghế sofa. Đôi mắt anh giờ đây không còn sự che giấu, nó đỏ vằn lên những tia máu vì kìm nén.

"Từ năm mười hai tuổi." Anh trả lời, giọng trầm thấp và bình thản đến rợn người. "Cái ngày ba đưa em về, anh đã tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện của họ trong thư phòng. Em không phải họ Lục, em là đứa trẻ duy nhất sống sót sau vụ tai nạn thảm khốc của bạn thân ba."

Vi Hi lùi lại một bước, va phải bàn trang điểm. "Vậy là... mười mấy năm qua, cả nhà đều diễn kịch cho mình em xem? Mọi người nhìn em cười, nhìn em gọi 'ba mẹ', nhìn em làm nũng anh... tất cả chỉ là vì sự thương hại sao?"

"Không phải thương hại!" Lục Trình Diễn bất ngờ quát lên, anh sải bước dài tới, tóm lấy hai bả vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Ba mẹ yêu em thật lòng, họ xem em như con gái ruột. Còn anh..."

Anh khựng lại, hơi thở nóng hổi phả lên trán cô. Vi Hi run rẩy: "Còn anh thì sao? Anh nhìn em như một món nợ? Hay anh thấy nực cười khi em cứ bám lấy anh, nghĩ rằng anh là người thân duy nhất mà em có thể dựa dẫm?"

Lục Trình Diễn bật cười, một nụ cười tự giễu đầy cay đắng. Anh buông vai cô ra, nhưng lại dồn cô vào góc tường, hai tay chống hai bên khóa chặt cô trong lồng ngực mình. "Vi Hi, em thật sự ngây thơ hay em đang giả vờ? Có người anh trai nào lại canh chừng em gái mình từng chút một như thế không? Có người anh trai nào lại muốn bóp nát bất cứ gã đàn ông nào dám đến gần em không?"

Anh cúi thấp xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu cuồng nhiệt mà trước đây anh luôn cố gắng giấu kín dưới lớp vỏ lịch lãm. "Anh chưa bao giờ xem em là em gái. Ngay từ lúc em bắt đầu biết thắt nơ bướm, bắt đầu biết mặc váy hoa, anh đã biết mình không thể làm anh trai của em được nữa rồi."

Vi Hi bàng hoàng. Những ký ức cũ ùa về: những cái xoa đầu quá lâu, những cái ôm quá chặt, và cả nụ hôn lén lút tối qua khi cô tưởng mình đang ngủ... Hóa ra, tất cả đều có lý do.

"Anh điên rồi..." Cô đẩy anh ra, định chạy ra phía cửa.

Nhưng Lục Trình Diễn nhanh hơn, anh tóm lấy cổ tay cô, kéo ngược lại. Sự va chạm khiến cả hai ngã nhào xuống chiếc giường lớn. Anh đè thân hình cao lớn của mình lên người cô, khống chế hoàn toàn đôi tay đang vùng vẫy.

"Đúng, anh điên rồi. Anh điên vì phải đóng vai một người anh mẫu mực suốt mười năm qua. Anh điên vì phải nhìn em mỉm cười với những gã đàn ông khác trong khi anh chỉ muốn giấu em đi, chỉ muốn em là của riêng anh!"

Sự thật trần trụi được phơi bày khiến Vi Hi cảm thấy sợ hãi vô cùng. Người anh trai dịu dàng, luôn bảo bọc cô bỗng chốc trở thành một con thú dữ sẵn sàng nuốt chửng cô. Nước mắt cô trào ra, không phải vì đau, mà vì sự đổ vỡ của một niềm tin sắt đá.

"Buông em ra... Lục Trình Diễn, anh làm em sợ..."

Nghe thấy tiếng khóc của cô, cơ thể cứng đờ của Lục Trình Diễn bỗng chùng xuống. Anh nhìn thấy sự kinh hoàng trong đôi mắt cô, trái tim anh như bị ngàn vạn mũi dao đâm qua. Anh buông tay cô ra, đứng dậy, quay lưng về phía cô.

"Em đi đi. Đêm nay anh sẽ sang phòng khác. Ngày mai chúng ta về nhà." Giọng anh trở nên lạnh nhạt, nhưng lại chứa đựng một nỗi đau thấu trời xanh.

Vi Hi vội vàng bật dậy, chạy vào phòng tắm khóa chặt cửa lại. Cô ngồi thụp xuống sàn đá lạnh lẽo, ôm lấy đầu gối mà khóc. Thế giới của cô đã thay đổi hoàn toàn chỉ sau một đêm. Anh trai không phải anh trai, gia đình không phải gia đình. Và tồi tệ hơn cả, cô nhận ra trong thâm tâm mình, sự rung động bấy lâu nay dành cho Lục Trình Diễn cũng không đơn thuần là tình thân.