MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Quyền Chiều ChuộngChương 5: RỜI KHỎI LỒNG VÀNG

Độc Quyền Chiều Chuộng

Chương 5: RỜI KHỎI LỒNG VÀNG

951 từ · ~5 phút đọc

Chuyến bay trở về thành phố G im lặng đến đáng sợ. Lục Trình Diễn đeo kính râm, suốt cả hành trình không hề nhìn hay nói với Vi Hi một câu nào. Anh giống như một khối băng vĩnh cửu, ngăn cách hoàn toàn với thế giới xung quanh.

Vừa về đến nhà, Vi Hi đã thấy ba mẹ Lục đang ngồi ở phòng khách với vẻ mặt lo âu. Có lẽ họ đã biết chuyện bí mật bị lộ.

"Hi Hi..." Bà Lâm Thụy đứng bật dậy, định bước tới ôm con gái nhưng Vi Hi đã khéo léo tránh đi.

"Mẹ... à không, dì Lâm." Vi Hi sửa lời, giọng nói nhàn nhạt nhưng đầy xa cách.

Bà Lâm Thụy sững sờ, nước mắt lập tức rơi xuống. Ông Lục thở dài, bước tới vỗ vai vợ mình rồi nhìn Vi Hi: "Con đã biết hết rồi sao? Hi Hi, dù có chuyện gì xảy ra, con vẫn luôn là con gái của nhà họ Lục."

"Con cảm ơn ba mẹ đã nuôi dưỡng con bấy lâu nay." Vi Hi cúi đầu chào theo đúng lễ nghi, nhưng sự xa cách đó còn đau lòng hơn cả sự phản kháng. "Nhưng con nghĩ... con nên dọn ra ngoài. Con cần thời gian để bình tâm lại."

"Không được!" Lục Trình Diễn, người từ nãy đến giờ vẫn đứng im lặng ở cửa, đột ngột lên tiếng. Anh bước vào trung tâm phòng khách, khí thế áp bức khiến người khác không dám thở mạnh. "Em muốn đi đâu? Ngoài căn nhà này ra, em còn chỗ nào để đi?"

"Em có thể ở ký túc xá trường, hoặc tự thuê phòng." Vi Hi bướng bỉnh ngẩng đầu nhìn anh.

Lục Trình Diễn cười lạnh một tiếng, anh rút điện thoại ra, bấm một dãy số rồi bật loa ngoài. "Giám đốc Lục, studio mà tiểu thư Vi Hi dự định thuê đã bị bên khác đặt cọc trước rồi ạ. Cả căn hộ chung cư ở khu C cũng vậy..."

Vi Hi trố mắt nhìn anh: "Anh... anh chặn đường sống của em?"

"Anh chỉ đang bảo vệ em khỏi những khó khăn không cần thiết." Lục Trình Diễn bước tới, đứng đối diện với cô, bỏ qua sự có mặt của ba mẹ. "Muốn dọn đi? Được. Chừng nào em tốt nghiệp, anh sẽ không quản em nữa. Nhưng hiện tại, em phải ở lại đây."

"Con thôi đi!" Ông Lục đập bàn đứng dậy. "Trình Diễn, con đang làm cái gì thế hả? Vi Hi là em gái con!"

Lục Trình Diễn quay sang nhìn ba mình, ánh mắt lạnh lùng khiến ông Lục cũng phải rùng mình. "Ba, ba biết rõ hơn ai hết chúng con có phải anh em hay không mà. Đừng dùng cái mác đó để ép con nữa."

Cả phòng khách rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Bà Lâm Thụy bàng hoàng nhìn con trai mình, dường như bà đã nhận ra điều gì đó khủng khiếp hơn cả việc lộ bí mật nhận nuôi.

Vi Hi không thể chịu đựng thêm được nữa, cô chạy thẳng lên lầu, khóa cửa phòng lại. Cô bắt đầu thu dọn những món đồ cần thiết nhất vào một chiếc ba lô nhỏ. Cô không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Căn nhà này, từng là tổ ấm, giờ đây giống như một chiếc lồng giam cầm tâm hồn cô.

Tối hôm đó, lợi dụng lúc Lục Trình Diễn phải tiếp khách ở ngoài, Vi Hi lẻn xuống cầu thang. Cô lén lút như một kẻ trộm trong chính ngôi nhà của mình. Khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa chính, một giọng nói vang lên từ phía sau khiến cô giật nảy mình.

"Định bỏ trốn sao?"

Lục Trình Diễn đang ngồi trên chiếc ghế bành trong góc tối của phòng khách, trên tay là một ly rượu vang đỏ thẫm. Anh không bật đèn, chỉ có ánh trăng nhạt nhòa hắt vào, làm nổi bật đường nét gương mặt sắc sảo và cô độc của anh.

"Anh... sao anh về sớm thế?" Vi Hi lắp bắp.

Lục Trình Diễn đặt ly rượu xuống, chậm rãi đứng dậy bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào tim cô. "Bỏ trốn là hành vi của kẻ yếu, Hi Hi. Em tưởng em ra khỏi cửa nhà này là anh không tìm thấy em sao?"

Anh áp sát cô vào cánh cửa, hơi rượu nồng nàn quyện với mùi tuyết tùng khiến Vi Hi thấy choáng váng. "Em ghét anh đến thế sao? Chỉ vì anh không phải anh trai ruột, hay vì anh... yêu em?"

Từ "yêu" phát ra từ miệng anh mang theo một sức nặng ngàn cân. Vi Hi run rẩy: "Tình yêu của anh quá đáng sợ. Anh không yêu em, anh chỉ muốn kiểm soát em thôi."

Lục Trình Diễn khẽ cười, anh cúi xuống, hôn nhẹ lên vành tai cô, thì thầm: "Kiểm soát cũng được, chiếm hữu cũng được. Miễn là em ở trong tầm mắt của anh. Đêm nay, nếu em bước ra khỏi cửa này, anh không dám hứa là ngày mai trường đại học của em còn yên ổn đâu."

Sự đe dọa trắng trợn của anh khiến Vi Hi sụp đổ. Cô buông chiếc ba lô xuống đất, oà khóc nức nở. "Lục Trình Diễn, anh là đồ khốn nạn! Anh dựa vào cái gì mà đối xử với em như vậy?"

Anh ôm lấy cô, mặc cho cô đấm vào ngực mình. Anh vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc, giọng nói khàn đặc: "Phải, anh là đồ khốn. Nên em đừng hòng thoát khỏi tay một thằng khốn như anh."