MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Quyền Chiều ChuộngChương 6: SỰ THAY ĐỔI TRONG THẦM LẶNG

Độc Quyền Chiều Chuộng

Chương 6: SỰ THAY ĐỔI TRONG THẦM LẶNG

1,043 từ · ~6 phút đọc

Kể từ đêm đó, mối quan hệ giữa hai người rơi vào một trạng thái vô cùng kỳ lạ. Vi Hi không còn đòi dọn đi nữa, cô trở nên lầm lì và ít nói hơn. Cô đi học rồi về nhà, hoàn toàn coi Lục Trình Diễn như người xa lạ.

Về phía Lục Trình Diễn, anh cũng không còn ép buộc cô phải trò chuyện. Anh vẫn chuẩn bị mọi thứ tốt nhất cho cô, vẫn đón cô mỗi buổi chiều, nhưng anh giữ một khoảng cách nhất định. Anh giống như một con báo đang kiên nhẫn rình mồi, chờ đợi con mồi tự nguyện bước vào bẫy của mình.

Một buổi chiều tại trường đại học, Giang Vũ – đàn anh khóa trên vẫn luôn theo đuổi Vi Hi – đã chặn cô lại ở hành lang.

"Vi Hi, lâu rồi không gặp em. Dạ tiệc tuần trước em không đến, anh đã rất lo lắng." Giang Vũ mỉm cười ấm áp, nụ cười của anh như làn gió xuân thổi qua trái tim đang khô héo của cô.

"Em xin lỗi, nhà em có chút việc đột xuất." Vi Hi gượng cười.

"Không sao. Nghe nói em đang gặp khó khăn trong việc tìm chỗ thực tập cho đồ án cuối kỳ? Anh có người quen ở một công ty thiết kế khá lớn, em có muốn thử không?"

Vi Hi mắt sáng lên. Cô rất muốn chứng tỏ bản thân, muốn độc lập về tài chính để không phải phụ thuộc vào nhà họ Lục nữa. "Thật sao? Vậy thì tốt quá. Cảm ơn anh, đàn anh."

Giang Vũ đưa cho cô một tấm danh thiếp. "Tối mai họ có một buổi tiệc ra mắt bộ sưu tập mới, em đi cùng anh nhé? Đây là cơ hội tốt để làm quen với các bậc tiền bối."

Vi Hi do dự một chút rồi gật đầu. Cô cần một lối thoát, và Giang Vũ chính là cái phao duy nhất lúc này.

Tối hôm đó, Vi Hi diện một chiếc váy giản dị nhưng tinh tế. Cô định lén đi nhưng vừa xuống đến phòng khách thì thấy Lục Trình Diễn đang đứng đó, tay cầm một sấp tài liệu. Ánh mắt anh quét qua trang phục của cô, hơi nheo lại.

"Đi đâu?"

"Em đi dự tiệc ngành thiết kế." Vi Hi trả lời ngắn gọn.

"Với ai?"

"Với bạn bè trong trường."

Lục Trình Diễn im lặng một hồi lâu, sau đó bất ngờ nói: "Để anh đưa em đi."

"Không cần, bạn em sẽ đến đón."

Vừa dứt lời, tiếng còi xe của Giang Vũ vang lên ngoài cổng. Vi Hi vội vàng đi ra, không dám nhìn vào khuôn mặt đang dần trở nên xám xịt của anh trai.

Tại buổi tiệc, Vi Hi cảm thấy mình như được sống lại. Cô say sưa trò chuyện về các bản vẽ, về chất liệu vải với những người cùng đam mê. Giang Vũ luôn ở bên cạnh chăm sóc cô vô cùng chu đáo.

"Em uống chút nước trái cây đi, đừng uống rượu." Giang Vũ ân cần đưa ly nước cho cô.

"Cảm ơn anh." Vi Hi mỉm cười, một nụ cười thật lòng mà lâu rồi cô không có được.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi buổi tiệc đang ở cao trào, cửa sảnh chính bất ngờ mở ra. Lục Trình Diễn xuất hiện với tư cách là khách mời danh dự và cũng là nhà tài trợ lớn nhất cho sự kiện này. Sự xuất hiện của anh khiến toàn bộ ống kính máy ảnh và ánh nhìn của mọi người đổ dồn về phía đó.

Anh không nhìn bất cứ ai, đôi mắt sắc lẹm chỉ khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé đang đứng cạnh Giang Vũ. Lục Trình Diễn sải bước tới, trước sự ngỡ ngàng của tất cả quan khách.

Anh dừng lại trước mặt hai người, phớt lờ bàn tay định chào hỏi của Giang Vũ. Anh thản nhiên quàng tay qua eo Vi Hi, kéo cô sát vào người mình, một hành động đầy tính tuyên bố chủ quyền.

"Mệt chưa? Về nhà thôi." Giọng anh nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự đe dọa không hề nhỏ.

Giang Vũ cau mày: "Anh Lục, chúng tôi vẫn đang dự tiệc..."

Lục Trình Diễn liếc nhìn Giang Vũ, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một vật thể chết. "Cậu Giang, tôi nghĩ cậu nên lo cho công ty của gia đình mình thì hơn. Dự án phía Nam của nhà cậu hình như đang gặp trục trặc lớn đấy."

Sắc mặt Giang Vũ tái mét. Anh ta biết Lục Trình Diễn không nói đùa. Chỉ bằng một câu nói, anh ta có thể khiến gia đình Giang Vũ điêu đứng.

Lục Trình Diễn không đợi phản ứng của ai, anh nửa kéo nửa ôm Vi Hi ra khỏi sảnh tiệc. Vừa vào trong xe, Vi Hi đã vùng ra, tát cho anh một cái thật mạnh.

Chát!

Tiếng tát vang lên khô khốc trong không gian hẹp của xe. Lục Trình Diễn hơi nghiêng đầu, dấu tay hiện rõ trên gò má trắng sứ. Anh không giận, chỉ từ từ quay lại, nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm.

"Đã đời chưa?" Anh hỏi, giọng bình thản đến lạ.

"Anh quá đáng lắm! Sao anh có thể dùng quyền lực để chèn ép người khác như vậy? Anh coi em là cái gì?"

Lục Trình Diễn bất ngờ áp sát, khóa cô vào ghế xe. Anh không hôn cô, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô. "Vi Hi, nghe cho kỹ đây. Anh có thể cho em mọi thứ, ngoại trừ sự tự do để em chạy đến bên người đàn ông khác. Nếu em còn tiếp tục thử thách sự kiên nhẫn của anh, anh không chắc mình sẽ còn giữ được chút lý trí cuối cùng này đâu."

Vi Hi nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt anh, cô nhận ra mình đang đùa với lửa. Nhưng kỳ lạ thay, trong sự sợ hãi đó, cô lại cảm thấy một sự rung động mãnh liệt mà chính cô cũng không dám thừa nhận. Tình cảm này, rốt cuộc là sự sùng bái dành cho "anh trai", hay là sự say mê đối với người đàn ông tên Lục Trình Diễn này?