MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Quyền Chiều ChuộngChương 7: VẾT SẸO CŨ

Độc Quyền Chiều Chuộng

Chương 7: VẾT SẸO CŨ

990 từ · ~5 phút đọc

Sau cái tát chấn động trên xe tối hôm đó, Lục Trình Diễn không hề nổi giận. Anh chỉ im lặng đưa Vi Hi về nhà, bóng lưng anh dưới ánh đèn đường trông cô độc đến lạ lùng. Suốt ba ngày tiếp theo, anh không xuất hiện ở nhà, cũng không gọi điện kiểm soát cô như trước. Sự biến mất đột ngột của anh khiến căn biệt thự họ Lục trở nên trống trải vô cùng.

Vi Hi ngồi trong phòng vẽ, nhưng đầu óc cô không thể tập trung vào những đường nét trên giấy. Cô cứ vô thức nhìn ra cửa sổ, chờ đợi tiếng động cơ xe Bentley quen thuộc. Cô tự nhủ rằng mình đang tận hưởng sự tự do, nhưng tại sao lồng ngực lại cứ thắt lại từng hồi?

"Tiểu thư, cô xuống ăn tối đi. Bà chủ hôm nay đích thân vào bếp đấy." Chị giúp việc khẽ gõ cửa.

Vi Hi thở dài, bước xuống lầu. Trong bữa ăn, bà Lâm Thụy cứ ngập ngừng nhìn cô, rồi lại nhìn sang phía ông Lục. Cuối cùng, bà đặt bát xuống, khẽ nắm lấy tay Vi Hi.

"Hi Hi, con vẫn còn giận anh con phải không?"

Vi Hi cúi đầu: "Con không giận, con chỉ thấy... anh ấy quá độc đoán."

Bà Lâm Thụy thở dài, ánh mắt xa xăm. "Thực ra, Trình Diễn nó sống không dễ dàng gì. Con có biết tại sao từ nhỏ nó đã luôn canh giữ con như báu vật không? Không phải chỉ vì nó thích kiểm soát đâu. Năm con năm tuổi, khi vụ tai nạn của ba mẹ ruột con xảy ra, Trình Diễn chính là người đầu tiên tìm thấy con trong đống đổ nát."

Vi Hi ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to. Đây là điều mà cô chưa từng nghe ai kể.

"Lúc đó nó mới mười hai tuổi." Bà Lâm Thụy tiếp tục, giọng run run. "Cảnh sát và đội cứu hộ chưa tới kịp, tòa nhà thì đang cháy âm ỉ. Nó đã bò vào đống gạch vụn, dùng đôi tay trần để bới đất đá ra. Khi cứu được con ra, tay nó nát bét, máu chảy đầm đìa, nhưng nó nhất quyết không buông con cho ai khác. Nó ôm con chạy suốt hai cây số đến bệnh viện, miệng không ngừng lẩm bẩm: 'Đừng sợ, có anh ở đây rồi'."

Vi Hi cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhớ lại những lúc Lục Trình Diễn nắm lấy tay cô. Cô nhớ trên lòng bàn tay anh có những vết sẹo mờ nhạt mà anh luôn nói là do tai nạn lúc nhỏ. Hóa ra, những vết sẹo đó là vì cô mà có.

"Nó đã thề với ba mẹ rằng sẽ bảo vệ con cả đời." Ông Lục lên tiếng, giọng trầm mặc. "Có lẽ cách yêu thương của nó hơi cực đoan, nhưng Hi Hi à, trên đời này, có lẽ không ai yêu con hơn anh trai con đâu. Thậm chí... nó đã từng từ chối cơ hội thăng tiến ở nước ngoài, từ bỏ ước mơ riêng chỉ để ở lại đây trông nom con khôn lớn."

Bữa cơm tối hôm đó, Vi Hi không ăn thêm được miếng nào. Cô trở về phòng, lục lại chiếc hộp gỗ cũ kỹ dưới gầm giường. Trong đó có một con búp bê bằng vải đã sờn cũ – món quà đầu tiên Lục Trình Diễn tặng cô khi cô mới về nhà họ Lục. Cô ôm con búp bê vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi.

Đêm khuya, khi cả căn nhà đã chìm vào giấc ngủ, Vi Hi nghe thấy tiếng động nhẹ dưới sân. Cô chạy ra ban công và thấy Lục Trình Diễn vừa bước ra khỏi xe. Anh không vào nhà ngay mà đứng dựa lưng vào cửa xe, mệt mỏi châm một điếu thuốc. Ánh lửa lập lòe trong bóng tối tôn lên vẻ mặt ưu tư của anh.

Anh ngước lên, vô tình chạm phải ánh mắt cô trên ban công. Hai người đứng đó, nhìn nhau qua màn đêm tĩnh lặng. Lục Trình Diễn nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc – anh biết cô không thích mùi thuốc lá.

"Sao chưa ngủ?" Anh thấp giọng hỏi, giọng nói khàn khàn vì mệt mỏi.

"Em đợi anh." Vi Hi trả lời, câu nói đơn giản ấy khiến cơ thể Lục Trình Diễn khựng lại.

Anh đứng lặng một hồi lâu, sau đó mới chậm rãi bước vào nhà. Vi Hi chạy xuống cầu thang, đứng ở sảnh đợi anh. Khi anh mở cửa bước vào, cô thấy rõ vẻ tiều tụy trên gương mặt anh. Bộ vest nhăn nhúm, đôi mắt hằn sâu những quầng thâm.

"Anh... anh đã đi đâu mấy ngày qua?"

Lục Trình Diễn nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Anh định nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Xử lý chút việc công ty. Lên ngủ đi, tối rồi."

Khi anh định lướt qua cô để lên lầu, Vi Hi bất ngờ vươn tay, nắm chặt lấy vạt áo của anh. "Anh trai... à không, Lục Trình Diễn. Tay anh... còn đau không?"

Lục Trình Diễn khựng lại, anh quay đầu nhìn cô, thấy đôi mắt cô đỏ hoe. Anh hiểu rằng cô đã biết chuyện quá khứ. Anh thở dài, xoay người lại đối diện với cô, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô đặt vào lòng bàn tay mình.

"Đã không đau từ lâu rồi. Chỉ cần em bình an, thì vết thương nào cũng xứng đáng."

Giây phút đó, bao nhiêu bức tường ngăn cách trong lòng Vi Hi hoàn toàn sụp đổ. Cô nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy eo anh mà khóc nức nở. Lục Trình Diễn ngẩn người, sau đó anh vòng tay ôm lấy cô, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình.