Kể từ đêm đó, bầu không khí giữa hai người đã thay đổi hoàn toàn. Không còn sự trốn tránh, không còn những lời cự tuyệt cay nghiệt. Tuy nhiên, Vi Hi vẫn cảm thấy bối rối. Cô không biết nên đối diện với tình cảm của mình như thế nào – là lòng biết ơn, hay thực sự là tình yêu?
Sáng Chủ Nhật, nắng vàng rực rỡ xuyên qua rèm cửa. Lục Trình Diễn không đi làm, anh mặc một chiếc áo len mỏng giản dị, đang đứng ở ban công tưới mấy chậu hoa lan mà Vi Hi thích.
"Dậy rồi à? Lại đây ăn sáng đi." Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi không mang theo chút áp bức nào.
Vi Hi bước lại gần, nhìn anh chăm chú. "Lục Trình Diễn, sao anh lại đối xử tốt với em như thế? Ngay cả khi em không phải em gái ruột của anh?"
Lục Trình Diễn đặt bình tưới xuống, anh tiến lại gần, nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào mắt mình. "Hi Hi, em vẫn chưa hiểu sao? Với anh, việc em là ai không quan trọng. Quan trọng là em đã ở trong trái tim anh từ cái ngày anh kéo em ra khỏi đống đổ nát đó. Anh nuôi em lớn, không phải để làm em gái, mà là để chờ ngày em đủ trưởng thành để đứng bên cạnh anh."
Vi Hi đỏ mặt, cô lí nhí: "Nhưng... nhưng người ta sẽ nói ra nói vào. Ba mẹ cũng sẽ khó xử."
"Anh đã lo liệu xong tất cả." Lục Trình Diễn nói, giọng điệu kiên định. "Anh sẽ chuyển một phần tài sản sang tên em, để em có sự độc lập hoàn toàn. Nếu em muốn, chúng ta có thể công khai mối quan hệ sau khi em tốt nghiệp. Còn về ba mẹ... họ chỉ mong chúng ta hạnh phúc."
Đúng lúc đó, điện thoại của Vi Hi vang lên. Là Giang Vũ. Cô nhìn màn hình rồi nhìn sang Lục Trình Diễn, thấy mặt anh bắt đầu "tối" lại.
"Để anh nghe." Anh định giật lấy điện thoại.
"Không! Để em tự giải quyết." Vi Hi kiên quyết. Cô bắt máy trước mặt anh. "Alô, đàn anh... Vâng, chuyện thực tập em cảm ơn anh, nhưng em đã tìm được chỗ khác phù hợp hơn rồi. Chúng ta... sau này đừng liên lạc riêng nữa nhé. Cảm ơn anh."
Tắt máy xong, Vi Hi nhìn Lục Trình Diễn, tinh nghịch hỏi: "Vừa lòng giám đốc Lục chưa?"
Lục Trình Diễn hừ lạnh một tiếng, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên. Anh kéo cô vào lòng, đặt một nụ hôn lên tóc cô. "Tạm được. Nhưng lần sau không được cười với hắn như thế nữa."
Sự chiếm hữu của anh vẫn còn đó, nhưng giờ đây Vi Hi không còn thấy nó đáng sợ nữa. Cô cảm nhận được sự bảo bọc và trân trọng trong từng cử chỉ của anh.
Chiều hôm đó, anh đưa cô đi dạo phố. Họ đi dạo như bao cặp tình nhân khác, không có xe sang, không có vệ sĩ đi kèm. Lục Trình Diễn nắm tay cô thật chặt, đan những ngón tay vào nhau.
"Hi Hi, nhìn kìa." Anh chỉ vào một cửa hàng váy cưới bên đường. "Em thích mẫu nào?"
Vi Hi ngượng chín mặt: "Anh... anh nói gì thế? Em còn chưa tốt nghiệp mà!"
"Anh chỉ bảo em nhìn thôi, có bảo em mặc ngay đâu." Anh trêu chọc, ánh mắt tràn đầy nhu tình.
Nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu thì một vị khách không mời mà đến xuất hiện. Tại quán cà phê họ dừng chân, một người phụ nữ sang trọng, quý phái bước đến bàn của họ. Gương mặt bà ta có nét gì đó rất giống Vi Hi.
Lục Trình Diễn lập tức đứng dậy, che chắn cho Vi Hi ở phía sau. Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh như dao: "Bà đến đây làm gì?"
"Tôi đến để nhìn con gái mình. Trình Diễn, cậu không thể giấu nó mãi được." Người phụ nữ lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyền lực.
Vi Hi đứng sững người. Con gái? Người phụ nữ này là ai?