MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Quyền Chiều ChuộngChương 9: SÓNG GIÓ TRỖI DẬY

Độc Quyền Chiều Chuộng

Chương 9: SÓNG GIÓ TRỖI DẬY

979 từ · ~5 phút đọc

Người phụ nữ trước mặt tự giới thiệu là Thẩm Thục Nhàn, phu nhân của một gia tộc danh giá ở phương Nam. Bà ta nhìn Vi Hi bằng ánh mắt đầy đau xót và tội lỗi.

"Hi Hi, mẹ là mẹ ruột của con."

Câu nói này giống như một quả bom nổ tung giữa không gian yên tĩnh của quán cà phê. Vi Hi cảm thấy tai mình ù đi. Cô nhìn sang Lục Trình Diễn, thấy gương mặt anh đanh lại, đôi bàn tay nắm chặt đến mức nổi gân xanh.

"Bà Thẩm, mời bà giữ tự trọng." Lục Trình Diễn lạnh lùng nói. "Mười lăm năm trước, khi gia đình cô ấy gặp nạn, bà đang ở đâu? Khi cô ấy cần một người mẹ nhất, bà đang bận rộn với cuộc hôn nhân hào môn của mình ở phương Nam. Bây giờ bà lấy tư cách gì để nhận con?"

Thẩm Thục Nhàn rơi nước mắt: "Lúc đó tôi bị ép buộc, tôi không còn cách nào khác... Tôi đã tìm kiếm con bé suốt bao năm qua."

"Tìm kiếm?" Lục Trình Diễn cười nhạt, nụ cười đầy sự khinh bỉ. "Bà tìm kiếm bằng cách để mặc con bé mồ côi? Nếu không có nhà họ Lục, cô ấy đã chết từ lâu rồi. Bà đi đi, trước khi tôi mất kiên nhẫn."

Vi Hi đứng giữa hai người, lòng rối như tơ vò. Cô nhìn người phụ nữ tự xưng là mẹ mình, thấy một sự xa lạ đến cực điểm. Nhưng sâu trong thâm tâm, sự khao khát về nguồn cội vẫn khiến cô không thể quay lưng ngay lập tức.

"Anh... để bà ấy nói hết đi." Vi Hi khẽ lên tiếng.

Lục Trình Diễn nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự lo lắng và cả nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh sợ rằng nếu cô tìm lại được gia đình thật sự, cô sẽ rời xa anh. Anh sợ cái "lồng vàng" mà anh dày công xây dựng sẽ sụp đổ.

Cuộc trò chuyện sau đó diễn ra trong căng thẳng. Bà Thẩm kể lại rằng năm xưa bà và ba ruột của Vi Hi yêu nhau nhưng bị gia đình ngăn cấm. Sau khi sinh Vi Hi, bà bị bắt về để thực hiện một cuộc hôn nhân thương mại. Vụ tai nạn năm đó đã khiến bà mất liên lạc hoàn toàn với gia đình bên này.

"Hi Hi, mẹ không cầu xin con tha thứ, mẹ chỉ muốn bù đắp cho con. Hãy theo mẹ về phương Nam, mẹ sẽ cho con danh phận công chúa của nhà họ Thẩm, không ai có thể xem thường con hay ép buộc con bất cứ điều gì nữa." Bà Thẩm vừa nói vừa liếc nhìn Lục Trình Diễn với ánh mắt đầy ý tứ.

Bà ta nhận ra sự chiếm hữu của Lục Trình Diễn đối với con gái mình, và bà ta không ủng hộ mối quan hệ này. Với bà, Lục Trình Diễn là một kẻ nguy hiểm đang giam cầm con gái bà.

"Cô ấy không đi đâu cả." Lục Trình Diễn đứng bật dậy, nắm lấy tay Vi Hi kéo đi.

Lần này, Vi Hi không phản kháng, cô im lặng đi theo anh ra xe. Nhưng suốt quãng đường về, cô không nói một lời nào. Sự xuất hiện của mẹ ruột đã khuấy đảo mọi thứ. Cô chợt nhận ra, thế giới của mình vốn dĩ rất nhỏ bé, chỉ xoay quanh anh và nhà họ Lục. Giờ đây, một cánh cửa mới mở ra, mang theo cả sự cám dỗ về tự do và nguồn cội.

Về đến nhà, Lục Trình Diễn đóng sầm cửa phòng lại. Anh xoay người, ép Vi Hi vào tường, hơi thở dồn dập.

"Em muốn đi cùng bà ta sao? Em muốn bỏ anh sao?"

"Em không nói là em sẽ đi." Vi Hi mệt mỏi đáp. "Em chỉ đang suy nghĩ..."

"Không được suy nghĩ!" Anh đột ngột hôn cô. Nụ hôn lần này không hề dịu dàng, nó mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, sự sợ hãi mất mát và cả sự tức giận. Anh cắn nhẹ vào môi cô, khiến cô đau điếng.

Vi Hi đẩy anh ra, nhìn anh với ánh mắt lạ lẫm. "Anh lại thế rồi, Lục Trình Diễn. Anh lại muốn nhốt em lại đúng không? Anh sợ em đi, không phải vì anh yêu em, mà vì anh sợ mất đi cái quyền kiểm soát em!"

Lục Trình Diễn khựng lại, đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh lùi lại một bước, nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy. Anh nhận ra mình đang lặp lại những sai lầm cũ.

"Phải... anh sợ." Anh thừa nhận bằng một giọng nói vỡ vụn. "Anh sợ em nhận ra rằng thế giới ngoài kia rộng lớn hơn nhiều so với vòng tay của anh. Anh sợ em thấy bà ta tốt hơn anh. Vi Hi, anh có thể mất tất cả, nhưng anh không thể mất em."

Nhìn người đàn ông quyền lực luôn tự tin trên thương trường giờ đây lại tỏ ra yếu đuối và sợ hãi trước mặt mình, trái tim Vi Hi thắt lại. Cô bước tới, vòng tay ôm lấy cổ anh, tựa đầu vào ngực anh.

"Ngốc ạ. Em không đi đâu cả. Nhưng anh phải hứa với em, đừng bao giờ dùng sự đe dọa để giữ chân em nữa. Hãy giữ em bằng tình yêu của anh, được không?"

Lục Trình Diễn ôm chặt lấy cô, nước mắt nóng hổi rơi trên vai cô. "Anh hứa. Anh xin lỗi."

Nhưng cả hai đều không biết rằng, bà Thẩm Thục Nhàn không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Sóng gió thực sự giờ mới chỉ bắt đầu bắt đầu, khi những thế lực từ phương Nam bắt đầu nhúng tay vào để "giải cứu" Vi Hi khỏi sự kiểm soát của nhà họ Lục.