Sáng hôm sau, bầu trời thành phố G u ám như tâm trạng của những người trong biệt thự họ Lục. Bà Thẩm Thục Nhàn không nói suông; bà ta đã chính thức gửi một bản thông cáo thông qua luật sư đến tập đoàn Lục Thị, yêu cầu được đón Vi Hi về để làm thủ tục nhận lại tổ tông.
Lục Trình Diễn ngồi trong thư phòng, ánh đèn từ chiếc đèn bàn hắt lên gương mặt cương nghị nhưng đầy mệt mỏi của anh. Trước mặt anh là sấp tài liệu về tập đoàn Thẩm thị – một đế chế kinh doanh hùng mạnh ở phương Nam. Họ không chỉ có tiền, mà còn có tầm ảnh hưởng rất lớn.
"Trình Diễn, con định thế nào?" Ba Lục bước vào, giọng ông đầy lo âu. "Họ Thẩm vốn dĩ không dễ đụng vào. Nếu họ dùng pháp luật để can thiệp vào chuyện nhận nuôi năm xưa, chúng ta có thể sẽ gặp rắc rối lớn."
Lục Trình Diễn xoay cây bút trong tay, ánh mắt lạnh lẽo: "Pháp luật có thể đòi lại danh phận, nhưng không thể đòi lại con người. Vi Hi đã trưởng thành, cô ấy có quyền tự quyết định. Chỉ cần cô ấy không muốn đi, không ai có thể mang cô ấy rời khỏi đây."
Trong lúc đó, Vi Hi đang ở trong phòng mình, nhìn chằm chằm vào món quà mà bà Thẩm đã sai người gửi đến. Đó là một chiếc vòng tay phỉ thúy gia bảo, tượng trưng cho vị trí của cô trong gia tộc họ Thẩm. Cô không cảm nhận được niềm vui, chỉ thấy một áp lực đè nặng.
Cô bước xuống lầu, thấy Lục Trình Diễn đang đứng ở chân cầu thang. Anh dường như luôn ở đó, luôn dõi theo cô.
"Anh, em muốn gặp bà ấy một lần nữa." Vi Hi nhỏ giọng nói.
Lục Trình Diễn nhíu mày, bàn tay anh vô thức siết chặt lấy lan can gỗ. "Tại sao? Anh đã nói rồi, bà ta không tốt lành gì như em nghĩ đâu. Bà ta quay lại chỉ vì cần một quân bài để củng cố vị thế trong nhà họ Thẩm thôi."
"Em biết." Vi Hi bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên tay anh. "Nhưng nếu em cứ trốn tránh, bà ấy sẽ nhắm vào anh, nhắm vào công ty của ba. Em không muốn vì em mà nhà họ Lục gặp rắc rối. Hãy tin em, được không?"
Sự kiên định trong ánh mắt của cô khiến Lục Trình Diễn sững sờ. Đứa bé ngày nào luôn cần anh che chở, giờ đây lại đang muốn đứng ra bảo vệ anh. Anh thở dài, kéo cô vào lòng, tựa cằm lên đầu cô.
"Được, anh đưa em đi. Nhưng anh sẽ ở ngay phòng bên cạnh. Chỉ cần em thấy không ổn, hãy gọi anh ngay."
Cuộc gặp gỡ diễn ra tại một phòng trà tĩnh lặng. Thẩm Thục Nhàn vẫn giữ vẻ quý phái, nhưng ánh mắt bà ta khi nhìn Vi Hi đã thêm phần toan tính.
"Hi Hi, mẹ đã chuẩn bị mọi thứ ở phương Nam. Một căn biệt thự đứng tên con, một vị trí trong ban quản trị công ty. Con không cần phải sống dưới bóng của Lục Trình Diễn nữa. Ở đó, con mới là chủ nhân thật sự."
Vi Hi nhìn vào ly trà đang bốc khói, thản nhiên đáp: "Bà Thẩm, cảm ơn ý tốt của bà. Nhưng danh hiệu 'công chúa họ Thẩm' hay tiền bạc, em không cần. Mười lăm năm qua, khi em đói, khi em ốm, người cho em cơm ăn áo mặc và hơi ấm là nhà họ Lục. Với em, đó mới là gia đình duy nhất."
Thẩm Thục Nhàn biến sắc: "Con bị Lục Trình Diễn tẩy não rồi sao? Nó không phải anh trai con, nó là một kẻ có tâm lý chiếm hữu bệnh hoạn! Con ở cạnh nó giống như con chim bị nhốt trong lồng vậy!"
"Nếu đây là cái lồng, thì đó là cái lồng ấm áp nhất thế gian." Vi Hi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt mẹ ruột mình. "Em gặp bà hôm nay là để nói rõ: Đừng dùng bất cứ thủ đoạn nào nhắm vào Lục Thị. Nếu bà còn làm thế, em sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhìn mặt bà."
Khi Vi Hi bước ra khỏi phòng trà, Lục Trình Diễn đã đứng đợi sẵn ở hành lang. Thấy cô ra, anh lập tức tiến tới, bao bọc cô trong áo khoác của mình. Anh không hỏi cô đã nói gì, chỉ nhìn thấy sự kiên định trên gương mặt cô là đủ.
"Về thôi." Anh nói, giọng dịu dàng.
Nhưng ngay khi họ vừa ra đến xe, một đám phóng viên từ đâu ập tới. Những ánh đèn flash nháy liên hồi. "Cô Lục, có phải cô là con gái thất lạc của nhà họ Thẩm không?", "Mối quan hệ giữa cô và anh trai Lục Trình Diễn thực chất là gì?", "Có phải hai người đang có mối quan hệ bất chính?"
Những câu hỏi ác ý ném vào họ như những viên đá. Lục Trình Diễn lập tức ôm chặt Vi Hi vào lòng, dùng thân hình cao lớn che chắn cho cô hoàn toàn. Ánh mắt anh lúc này sắc như dao cạo, nhìn thẳng vào đám phóng viên.
"Nếu còn ai dám chụp ảnh hay hỏi một câu nào nữa, tôi đảm bảo ngày mai tòa soạn của các người sẽ biến mất."
Sự lạnh lùng của anh khiến đám đông tản ra trong sợ hãi. Nhưng Vi Hi biết, sóng gió dư luận mới chỉ bắt đầu. Bà Thẩm đã bắt đầu dùng đến truyền thông để ép cô phải rời bỏ nhà họ Lục.