Hành động của Lục Trình Diễn đã khiến bà Thẩm Thục Nhàn tức điên người. Bà ta không ngờ anh lại dám công khai mối quan hệ này, biến nó từ một vụ bê bối thành một câu chuyện ngôn tình khiến dư luận ủng hộ.
Bà ta trực tiếp đến nhà họ Lục vào một buổi chiều tối, khi cả gia đình đang quây quần. Lần này, đi cùng bà ta còn có một người đàn ông trung niên uy nghiêm – Thẩm gia chủ, người đang nắm giữ quyền lực thực sự của họ Thẩm.
"Ông Lục, bà Lâm, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện một cách nghiêm túc." Thẩm gia chủ ngồi xuống ghế sofa, tỏa ra một khí thế áp bức của người đứng đầu gia tộc lớn. "Con gái của họ Thẩm không thể gả cho một kẻ có xuất thân thương gia bình thường như con trai hai người, nhất là sau khi anh ta đã làm loạn lên như vậy."
Ba Lục cười nhạt: "Thẩm tiên sinh, ở đây không có con gái họ Thẩm nào cả. Chỉ có con gái nhà họ Lục là Vi Hi thôi."
"Ông!" Thẩm Thục Nhàn định quát lên nhưng bị Thẩm gia chủ ngăn lại.
Lúc này, Vi Hi từ trên lầu chậm rãi bước xuống. Cô diện một chiếc sườn xám màu xanh nhạt, mái tóc đen dài buông xõa, trông thanh thoát và quý phái không kém gì bất cứ tiểu thư hào môn nào. Lục Trình Diễn ngay lập tức bước đến bên cạnh, nắm lấy tay cô như một thói quen.
Vi Hi nhìn Thẩm gia chủ, bình tĩnh nói: "Thẩm tiên sinh, cảm ơn ông đã đích thân đến đây. Nhưng tôi muốn nói rõ lập trường của mình một lần cuối. Tôi sinh ra ở thành phố G, lớn lên ở nhà họ Lục. Máu mủ có thể là của họ Thẩm, nhưng linh hồn và trái tim tôi thuộc về nơi này."
"Cô không sợ họ Thẩm sẽ triệt hạ Lục Thị sao?" Thẩm gia chủ nheo mắt đe dọa. "Chỉ cần tôi một câu nói, các dự án của Lục Thị ở phương Nam sẽ bị đóng băng."
Lục Trình Diễn siết chặt tay Vi Hi, định lên tiếng thì cô đã nhanh hơn.
"Nếu ông làm vậy, tôi sẽ công khai toàn bộ sự thật về việc bà Thẩm đã bỏ rơi con ruột năm xưa như thế nào để cầu vinh hoa phú quý. Danh dự của họ Thẩm ở phương Nam quý giá hơn một vài dự án của Lục Thị nhiều, đúng không ông?"
Thẩm gia chủ khựng lại. Ông ta không ngờ cô gái nhỏ này lại có sự sắc sảo và gan lì đến thế. Ông ta quay sang nhìn Lục Trình Diễn: "Cậu dạy em mình tốt đấy."
"Cô ấy không cần tôi dạy." Lục Trình Diễn tự hào nói. "Cô ấy vốn dĩ đã là báu vật rồi."
Cuộc đối đầu kết thúc trong sự thất bại của nhà họ Thẩm. Thẩm gia chủ nhận ra rằng họ không thể dùng tiền bạc hay quyền lực để lay chuyển hai con người này. Ông ta đứng dậy, nhìn Vi Hi một hồi lâu rồi nói: "Dòng máu của người nhà họ Thẩm đúng là rất bướng bỉnh. Được thôi, nếu cô đã chọn con đường khó khăn này, thì đừng hối hận."
Sau khi người nhà họ Thẩm đi khuất, Vi Hi thở phào nhẹ nhõm, đôi chân cô hơi run lên vì căng thẳng. Lục Trình Diễn lập tức bế ngang cô lên trước mặt ba mẹ.
"Anh! Buông em xuống, ba mẹ đang nhìn kìa!" Cô ngượng đỏ mặt.
"Kệ họ." Lục Trình Diễn cười, nụ cười sảng khoái nhất mà cô từng thấy. "Hôm nay em giỏi lắm, Hi Hi của anh. Em chính thức là nữ hoàng của anh rồi."
Bà Lâm Thụy nhìn hai con, vừa cười vừa lau nước mắt. Bà biết, từ nay về sau, dù có bao nhiêu bão táp, hai đứa trẻ này cũng sẽ không bao giờ buông tay nhau nữa.
Tối hôm đó, dưới ánh trăng thanh bình, Lục Trình Diễn đưa Vi Hi ra vườn sau. Anh bất ngờ quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh mà anh đã chuẩn bị từ rất lâu.
"Hi Hi, anh không muốn chờ đến khi em tốt nghiệp nữa. Anh muốn đặt cọc trước. Em có đồng ý làm vợ anh, làm người duy nhất được anh nuông chiều cả đời này không?"
Vi Hi nhìn người đàn ông đã dành cả thanh xuân để chờ đợi mình, cô mỉm cười, nước mắt hạnh phúc rơi xuống. "Em đồng ý. Nhưng anh phải hứa, sau này không được ghen tuông vô lý nữa đấy!"
"Cái đó thì... anh không hứa chắc được." Anh cười gian tà, rồi kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy dưới bầu trời đầy sao.