MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Quyền Chiều ChuộngChương 13: CHIẾC NHẪN

Độc Quyền Chiều Chuộng

Chương 13: CHIẾC NHẪN

914 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm đính hôn dưới ánh trăng, cuộc sống của Vi Hi dường như bước sang một trang mới, rực rỡ và tràn ngập màu hồng. Tuy nhiên, Lục Trình Diễn vẫn là Lục Trình Diễn, sự sủng ái của anh luôn đi kèm với một chút chiếm hữu "đáng sợ".

Sáng thứ Hai, Vi Hi chuẩn bị đến trường để nộp đồ án tốt nghiệp. Cô chọn một chiếc váy liền thân màu trắng đơn giản, thanh lịch. Khi cô đang soi gương chỉnh lại mái tóc, Lục Trình Diễn bước vào, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ.

"Đeo cái này vào." Anh lấy ra một chiếc dây chuyền mảnh bằng bạch kim, mặt dây là một viên kim cương nhỏ nhưng tinh xảo.

Vi Hi nhìn vào gương, để anh tự tay đeo cho mình. "Anh, em chỉ đi nộp bài thôi mà, không cần phải lộng lẫy thế đâu."

Lục Trình Diễn không đáp, anh xoay người cô lại, ánh mắt dừng lại trên ngón áp út của cô – nơi chiếc nhẫn đính hôn đang lấp lánh. Anh cầm lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn lên đó. "Dây chuyền này có định vị và nút báo động khẩn cấp. Anh không muốn chuyện lần trước lặp lại."

Vi Hi phì cười: "Anh lo xa quá rồi. Bây giờ cả nước đều biết em là người của anh, ai dám động vào em nữa chứ?"

"Cẩn thận vẫn hơn." Anh nhéo nhẹ mũi cô. "Chiều nay anh đón em đi ăn tối. Có một bất ngờ cho em."

Tại trường đại học, sự xuất hiện của Vi Hi gây ra một cơn chấn động nhỏ. Không còn những ánh mắt kỳ thị hay xì xào ác ý, thay vào đó là sự ngưỡng mộ và tò mò. Khi cô đứng trên bục bảo vệ đồ án, sự tự tin và tài năng thiết kế thiên bẩm của cô đã chinh phục hoàn toàn ban giám khảo.

"Vi Hi, chúc mừng em! Đồ án của em xuất sắc nhất khóa này." Thầy giáo hướng dẫn mỉm cười tán thưởng.

Vừa bước ra khỏi phòng hội thảo, Vi Hi đã thấy một bó hoa hồng đỏ rực rỡ che khuất cả tầm nhìn. Người tặng hoa không ai khác chính là Giang Vũ.

"Chúc mừng em, Vi Hi. Anh biết em sẽ làm được mà." Giang Vũ mỉm cười, nhưng ánh mắt anh ta thoáng chút đượm buồn khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay cô.

"Cảm ơn anh, đàn anh." Vi Hi lịch sự nhận hoa nhưng giữ khoảng cách. "Anh cũng đến nộp hồ sơ sao?"

"Ừ, anh định mời em đi uống cà phê để ăn mừng, coi như là... lời chia tay của một người bạn trước khi anh đi tu nghiệp."

Vi Hi do dự. Cô nghĩ đến sự nhạy cảm của Lục Trình Diễn, nhưng lại thấy từ chối một người bạn cũ trong ngày vui này thì hơi quá đáng. "Chỉ một lát thôi nhé, em có hẹn rồi."

Họ ngồi ở quán cà phê ngay cổng trường. Giang Vũ nhìn cô, thở dài: "Lục Trình Diễn đúng là một người đàn ông đáng sợ. Anh ấy đã công khai bảo vệ em như thế, anh biết mình không còn cơ hội nào nữa. Vi Hi, em thực sự hạnh phúc chứ?"

"Em rất hạnh phúc." Vi Hi mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh khi nhắc đến anh. "Anh ấy có thể hơi cứng nhắc, nhưng anh ấy yêu em hơn cả mạng sống của mình. Đó là tất cả những gì em cần."

Đúng lúc đó, một chiếc xe Bentley quen thuộc đỗ xịch ngay trước quán. Lục Trình Diễn bước xuống, khí thế lạnh lùng khiến những người đi đường phải dạt ra. Anh không đi vào quán ngay mà đứng dựa vào cửa xe, lấy điện thoại ra gọi.

Điện thoại Vi Hi rung lên. "Anh đến rồi, ra ngay đi." Giọng anh trầm thấp, mang theo chút không vui.

Vi Hi vội vàng chào Giang Vũ rồi chạy ra xe. Vừa vào chỗ ngồi, cô đã cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm. Lục Trình Diễn không nói câu nào, anh khởi động xe với tốc độ khá nhanh.

"Anh giận à? Em chỉ nói chuyện với anh ấy vài câu thôi mà." Cô khẽ kéo tay áo anh.

Lục Trình Diễn im lặng một hồi lâu, sau đó đột ngột tấp xe vào lề đường. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: "Anh đã nói là không muốn thấy em ở cạnh hắn. Tại sao em không nghe lời?"

"Em chỉ muốn lịch sự thôi. Anh ấy sắp đi nước ngoài rồi."

"Lịch sự?" Anh cười nhạt, rồi bất ngờ kéo cô lại, hôn mạnh lên môi cô như để xóa đi dấu vết của bất cứ ai khác. Nụ hôn mang theo sự trừng phạt và cả nỗi sợ hãi mơ hồ mà anh luôn giấu kín. "Vi Hi, đừng thử thách sự kiên nhẫn của anh. Anh có thể cho em cả thế giới, nhưng sự trung thành của em là thứ duy nhất anh không chia sẻ với bất kỳ ai."

Vi Hi nhìn thấy sự tổn thương trong mắt anh, cô nhận ra rằng dù anh có quyền lực đến đâu, trước mặt cô, anh vẫn chỉ là một người đàn ông đang lo sợ mất đi báu vật duy nhất. Cô vòng tay ôm cổ anh, thì thầm: "Em xin lỗi. Từ nay về sau, em chỉ thuộc về mình anh thôi."