Sau khi thân cây bị đâm thủng, chất lỏng màu vàng chảy ra trong màn đêm vô cùng nổi bật, Lâm Nhất rất tự nhiên liên tưởng tới thánh huyết Phật Đế mà Tiểu Băng Phượng từng nhắc đến.
Nếu thật sự là thánh huyết Phật Đế, vậy cây Kim Liên Hoa này chính là một cây thần thụ, có thể liên tục sinh ra xá lợi Phật Đế.
Bản thân nó đã là vô thượng chí bảo, ẩn chứa vô số bí mật, thậm chí còn có thể luyện hóa thành thần binh bảo thụ.
Tâm tư Lâm Nhất dậy sóng, tâm trạng trở nên vô cùng kích động.
Vù!
Đột nhiên, Thương Long Kiếm Tâm của han cảm nhận được nguy hiểm, toàn thân dựng tóc gáy, tim vô cớ đập loạn.
Trong bóng đêm, những cành cây gầy guộc của cây Kim Liên Hoa giống như mấy trăm cây lao đồng thời đâm về phía hắn.
Quá nhanh!
Lâm Nhất không kịp tránh né, Táng Hoa rời vỏ quét ngang mà ra, lập tức tia lửa bằn tung tóe. Lưỡi kiếm Táng Hoa va chạm với những cành cây đó phát ra tiếng kim loại va đập không ngừng vang lên keng keng.
Lâm Nhất kinh hãi.
Tinh Hà Kiếm Ý gia trì lên Táng Hoa mà vẫn không thể chặt đứt những cành cây đó.
Phập!
Không đợi hằn kinh ngạc xong, đã có mấy chục cành cây như những ngọn mâu sắc bén xuyên thủng cơ thể hắn.
Những cành cây khác thì bị Tiểu Băng Phượng đánh bật ra.
Tiểu Băng Phượng vốn luôn rất cẩn thận, nhưng cũng không ngờ đòn tấn công này lại nhanh đến vậy.
Khi nàng ta quay đầu nhìn lại, Lâm Nhất đã bị những cành cây xuyên qua thân thể treo lơ lửng giữa không trung. Trên cành cây truyền ra lực thôn phệ vô cùng đáng sợ.
Chỉ trong chốc lát, khí huyết và khí Niết Bàn trong cơ thể hẳn đã bị liên tục nuốt vào.
Lâm Nhất muốn dùng kiếm ý chống lại.
Rồi chuyện đáng sợ xảy ra.
Cây Kim Liên Hỏa ngay cả kiếm ý cũng có thể thôn phệ, trực tiếp coi nó như thuốc bổ.
"Tiểu Hắc!"
Tiểu Băng Phượng vừa chống đỡ những cành cây khác tập kích Lâm Nhất vừa lạnh giọng quát lớn.
Âm!
Tiểu Tặc Miêu từ bí cảnh Tử Diên nhảy ra, trực tiếp hóa thành Thái Cổ Long Viên, mạnh mẽ kéo Lâm Nhất ra ngoài.
Phụt!
Trên người Lâm Nhất xuất hiện hơn mười lỗ máu, máu tươi phun ra như suối. Hắn đau đến nghiến răng trợn måt, ngũ quan méo mó.
Đau quá!
Khoảnh khắc bị đâm xuyên còn chưa cảm thấy gì, nhưng lúc cơ thể bị rút khỏi những cành cây kia, cơn đau khiến Lâm Nhất suýt ngất đi.
"Thu nhỏ lại!"
Lâm Nhất biết sự đáng sợ của cay Kim Liên Hoa, vội vàng nhac nhở Tieu Tặc Mieu.
Nó tuyệt đối là món đại bổ siêu cấp đối với cây Kim Liên Hỏa này.
Lâm Nhất cố nhịn đau, ánh mắt sắc bén, Táng Hoa tra lại vào vỏ, tay phải đột nhiên vươn ra.
Huyền Lôi Bảo Liên!
Vút!
Chín sợi xích như tia chớp lao ra, quấn lấy Tiểu Băng Phượng rồi kéo nàng ta trở về.
Lâm Nhất ôm nàng ta vào lòng, mũi chân điểm nhẹ giữa không trung, nhanh chóng lui về phía sau.
Cuối cùng hắn ẩn vào bóng tối, nhảy ra sau một pho tượng Phật để ẩn thân.
Tất cả xảy ra chỉ trong chớp mắt, Lâm Nhất suýt chút nữa đã mất mạng ngay tại chỗ.
Quá quỷ dị!
Giờ nghĩ lại Lâm Nhất vẫn còn sợ hãi vô cùng. Sau khi xác định cây Kim Liên Hỏa không có động tĩnh gì nữa, thân thể hắn mới hơi thả lỏng, vô số cơn đau từ tứ chi bách hài tràn vào đầu óc.
“Mau chữa thương đi, đừng ngất xỉu." Tiểu Băng Phượng nói.
Lâm Nhất cố nhịn đau ngồi xếp băng xuống, Thanh Long Thần Cốt được thôi động, từng đạo thanh sắc long khí lưu chuyển trong cơ thể.
Xì xì!
Khí Thanh Long tràn ngập toàn thân, huyết nhục nơi vết thương của Lâm Nhất bắt đầu nhúc nhích, thương thế dần dần chuyển biến tốt lên.
Thấy vậy Tiểu Băng Phượng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng ta có chút tự trách vì đã không nhắc nhở Lâm Nhất sự hung hiểm của cây Kim Liên Hỏa.
Cũng trách nàng ta đã đánh giá thấp cây Kim Liên Hỏa này, e rằng không chỉ đơn giản là Phật Đế kim thân, mà còn có bí mật khác.
“Thần Phượng đại nhân, người chảy máu rồi."
Tiểu Tặc Miêu đột nhiên mở miệng, nhìn Tiểu Băng Phượng nói.
“Suyt!"
Tiểu Băng Phượng đặt ngón tay lên môi, trừng Tiểu Tặc Miêu một cái, ra hiệu im lặng.
Tiểu Tặc Miêu lập tức sợ đến mức không dám nói thêm lời nào, vội vàng ngậm miệng
lại.
Đúng là đau thật!
Tiểu Băng Phượng nhìn thương thế trên người mình.
Cây Kim Liên Hỏa này tuyệt đối có vấn đề, có bí mật khác mà nàng ta chưa biết tới.