MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 6565: Bản Đế có một suy đoán

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 6565: Bản Đế có một suy đoán

768 từ · ~4 phút đọc

Lâm Nhất đột nhiên xuất hiện, cắt ngang suy nghĩ của nàng ta.

“Bản Đế có một suy đoán. Cây Kim Liên Hỏa này có thể từng được đại năng thời thượng cổ tôi luyện qua, chùa Huyền Không e rằng có lai lịch cực lớn." Tiểu Băng Phượng nghiêm túc nói.

"Trước đừng nói những chuyện này đã. Nha đầu ngươi bị thương cũng không nói với ta, để ta chữa thương cho ngươi trước."

Lâm Nhất nhìn thương thế trên người nàng ta.

Nha đầu này thay hắn ngăn cản những cành cây khác, bản thân cũng bị thương không

nhẹ.

Đến giờ vết thương vẫn chưa khép lại, khiến Lâm Nhất nhìn mà đau lòng.

Bình thường Tiểu Băng Phượng chắc chần sẽ cãi hần vài câu, nhưng lần này lại ngoan ngoãn không tranh luận.

Khí Thanh Long truyền vào.

Không bao lâu sau, vết thương của Tiểu Băng Phượng đã khép lại.

Cây Kim Liên Hoa rất quỷ dị, nhưng cuối cung cung chỉ la ngoại thương. Thứ thật sự đáng sợ là lực thôn phệ kia.

“Cây Kim Liên Hỏa này quả thật cổ quái, ngay cả Tinh Hà Kiếm Ý của ta cũng có thể thôn phệ. Tinh Hà Kiếm Ý sắc bén đến mức nào chứ, ngay cả Thánh cảnh cũng không dám tùy tiện chạm vào." Lâm Nhất thần sắc ngưng trọng nói.

Hắn không hề khoác lác.

Tinh Hà Kiếm Ý vốn là võ đạo ý chí chỉ có Thánh cảnh mới có cơ hội nằm giữ.

Tinh Hà Kiếm Ý gần đạt tới đỉnh phong viên mãn, ngay cả Thánh Quân cường giả cũng phải kiêng dè vài phần.

“Chỉ là ngươi chưa có đại đạo gia trì thôi. Một khi có đại đạo quy tắc gia trì sẽ hoàn toàn khác. Cây cổ thụ này chắc chắn đã vận dụng lực lượng của Thánh đạo quy tắc. Thôn phệ chi đạo cũng là một trong ba mươi sáu loại Chí Tôn Thánh Đạo." Tiểu Băng Phượng giải thích.

“Giờ làm sao đây?" Lâm Nhất hỏi.

Cây Kim Liên Hỏa quá quỷ dị, vừa rồi hắn suýt mất mạng, giờ nghĩ lại vẫn còn lạnh sống lưng.

Nhưng cứ thế bỏ cuộc lại không phải tính cách của Lâm Nhất.

Quỷ Môn Quan cũng đã đi một chuyến rồi, tay trằng trở về thì không nói nổi.

"Có người tới."

Đại Đế vừa định mở miệng thì nàng ta và Lâm Nhất đồng thời cảm nhận được khí tức Bán Thánh, hai người lập tức mang theo Tiểu Tặc Miêu ẩn nấp.

Trong hang động tối đen như mực, nhưng đối với Bán Thánh thì chầng có tác dụng gì.

Lâm Nhất đưa Tiểu Tặc Miêu và Băng Phượng vào hộp kiếm, thôi động Quy Thần Biến thu liễm khí tức, lại đeo mặt nạ Ngân Nguyệt lên, khiến bản thân giống như một khối đá, không hề có chút sinh cơ nào lộ ra ngoài.

"Thần tử, cây vẫn còn. Đám người này quả nhiên không có mắt nhìn."

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Lâm Nhất khẽ nhìn sang, người lên tiếng chính là Cam Y Tôn Giả.

Trong bốn đại Tôn giả, cũng chỉ có gã còn có thể hoạt động tự do, ba người còn lại đều đã nằm liệt không dậy nổi.

Vậy người bên cạnh gã, tự nhiên chính là thần tử Huyết Nguyệt Triệu Thiên Dụ.

"Tên này sao lại tới đây?"

Trong mắt Lâm Nhất hiện lên vẻ nghi hoặc, thần sắc hơi sững lại, nhưng rất nhanh liền nghĩ ra điều gì đó.

Hån nhớ lại rồi.

Câu đầu tiên Triệu Thiên Dụ nói khi bước vào thạch quật ban ngày chính là muốn nhổ cả gốc cây Kim Liên Hỏa mang đi.

Khi đó chỉ cảm thấy người này khẩu khí quá lớn, không nghĩ nhiều.

Giờ nghĩ lại, Bạch Thanh Vũ chỉ tùy tiện cho hắn mấy cây kim liên bình thường, hắn cười cười rồi trực tiếp rời đi.

E rằng khi ấy hắn đã quyết định từ lâu!

Từ đầu đến cuối, thứ hắn muốn không phải Thánh Hỏa Kim Liên, mà chính là cây Kim Liên Hỏa này.

“Thần tử, giờ động thủ sao?"

Trong mắt Cam Y Tôn Giả loe lên tinh quang, thần sắc vô cung hưng phan.

“Không vội."

Bên ngoài Triệu Thiên Dụ vẫn mang vẻ nho nhã thong dong, ánh mắt bình tĩnh sâu thắm.

Không hề báo trước, đôi mắt gã bỗng bùng lên tia sáng tím, từng tia điện quang bắn ra, toàn bộ hốc mắt đều tràn ngập điện mang đáng sợ.

Âm

Động cổ Thạch Phật vốn chìm trong bóng tối lập tức điện quang đại tác, sáng rực chói mắt, cả không gian được chiếu sáng như ban ngày.

“Ngươi đi kiểm tra xung quanh đi."