Thành phố vào mùa mưa, bầu trời như một túi nước khổng lồ bị rách toạc, đổ xuống lòng đường những trận cuồng phong không dứt. Kim đồng hồ trên tòa nhà trung tâm thành phố nhích dần về con số 12.
Lam Anh đứng dưới mái hiên hẹp của một tiệm tạp hóa cũ kỹ đã đóng cửa từ lâu. Những hạt mưa nặng trĩu quất vào đôi vai gầy guộc của cô, thấm qua lớp áo sơ mi mỏng tang, khiến cái lạnh len lỏi vào từng thớ thịt. Cô co người lại, đôi tay run rẩy ôm chặt chiếc túi xách giả da đã sờn rách ở các góc. Bên trong đó là tất cả những gì còn sót lại của một cuộc đời vừa đổ vỡ: một vài bộ quần áo ẩm ướt, một cuốn sổ ghi chép bị nhòe mực, và vỏn vẹn mười lăm ngàn đồng lẻ.
Chỉ mới bốn tiếng trước, Lam Anh còn là một biên kịch trẻ đầy hy vọng. Nhưng giờ đây, cô chẳng khác gì một bóng ma vất vưởng giữa đô thị phồn hoa.
"Mười lăm ngàn..." – Cô thầm cười khổ, âm thanh bị tiếng mưa gào thét nuốt chửng.
Số tiền này thậm chí không đủ mua một ổ bánh mì kẹp thịt ở vỉa hè, nói gì đến việc tìm một chỗ ngủ qua đêm. Tiếng thông báo điện thoại vang lên khô khốc. Một dòng tin nhắn từ bà chủ nhà trọ hiện lên trên màn hình nứt vỡ: “Tôi đã dọn đồ của cô ra hành lang. Đừng quay lại đây nếu không có đủ tiền nợ ba tháng qua. Đừng trách tôi tuyệt tình, tôi cũng phải sống.”
Lam Anh tắt máy. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình vụt tắt, trả cô về với bóng tối mịt mờ của con hẻm.
Cách đó không lâu, tại buổi ra mắt phim điện ảnh đình đám nhất năm, cô đã đứng phía sau cánh gà, nhìn người đàn ông cô từng yêu suốt bốn năm – Minh Triết – đang rạng rỡ nắm tay một cô gái khác trên thảm đỏ. Hắn vừa nhận giải thưởng "Biên kịch xuất sắc nhất" cho tác phẩm mà chính Lam Anh đã thức trắng hàng trăm đêm để viết. Hắn đã đánh cắp bản thảo của cô, đăng ký bản quyền dưới tên hắn, rồi dùng chính danh vọng đó để đổi lấy trái tim của con gái vị giám đốc hãng phim quyền lực.
Khi cô lao đến chất vấn, hắn chỉ lạnh lùng ném vào mặt cô một câu: “Bằng chứng đâu? Đừng điên khùng nữa, Lam Anh. Cô chỉ là một đứa thực tập sinh không tên tuổi, ai sẽ tin cô?”
Uất nghẹn, nhục nhã, và trắng tay. Đó là tất cả những gì cô có vào lúc này.
Đúng lúc đó, đồng hồ điểm 00:00.
Giữa màn mưa trắng xóa, một ánh sáng vàng nhạt, lung linh như ảo ảnh đột ngột thắp sáng cuối con hẻm cụt. Lam Anh dụi mắt, tưởng mình đang lả đi vì đói và lạnh. Nhưng không, ánh sáng ấy rất thật. Một tấm biển gỗ cũ kỹ đung đưa theo nhịp gió, phát ra tiếng kêu két... két... khô khốc. Trên biển khắc những dòng chữ uốn lượn bằng mực nhũ vàng:
"TIỆM KÝ ỨC SỐ 99 – NƠI MUA NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ BÁN"
Dưới chân biển hiệu là một dòng chữ nhỏ hơn, sắc lẹm như một lời cảnh báo: "Chỉ đón tiếp kẻ không còn đường lui."
Lam Anh như bị thôi miên. Đôi chân rã rời của cô tự động bước đi, mặc cho nước mưa bắn tung tóe. Cô đẩy cánh cửa gỗ nặng nề. Một tiếng chuông gió bằng đồng vang lên: Kính coong.
Trái ngược với vẻ hoang tàn bên ngoài, không gian bên trong tiệm ấm áp đến lạ thường. Mùi hương của hạt cà phê rang cháy quyện với mùi quế và gỗ đàn hương lan tỏa, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của cô. Tiếng mưa bên ngoài hoàn toàn biến mất, thay vào đó là bản nhạc không lời da diết từ một chiếc máy hát đĩa cổ.
Những bức tường không được sơn phết bình thường mà được phủ kín bởi những chiếc kệ gỗ cao chạm trần. Trên kệ không để sách, mà là hàng vạn chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu, bên trong chứa những đốm sáng lập lòe đủ màu sắc: xanh lam dịu dàng, hồng phấn ngọt ngào, hay tím thẫm u buồn.
"Chào mừng cô đến với nơi tận cùng của nỗi đau, cô Lam Anh."
Một giọng nói trầm thấp, vang vọng như phát ra từ một cõi khác khiến cô giật mình. Sau quầy bar đá hoa cương đen tuyền, một người đàn ông đang đứng đó. Anh ta mặc một bộ suit gile đen cắt may hoàn hảo, mái tóc đen vuốt ngược để lộ vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.
"Ông... ông là ai? Sao ông biết tôi?" – Lam Anh lùi lại, tay siết chặt túi xách.
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười không có hơi ấm nhưng lại cực kỳ lịch thiệp. Anh ta đẩy một chiếc tách sứ trắng chứa chất lỏng màu nâu đậm, tỏa khói nghi ngút về phía cô.
"Tôi là Chủ tiệm. Tên của tôi không quan trọng, vì khách hàng thường chỉ nhớ đến những gì tôi có thể cho họ. Mời cô dùng, một chút cacao nóng sẽ giúp cô tỉnh táo trước khi chúng ta ký kết khế ước."
Lam Anh nhìn tách cacao, rồi nhìn vào bàn tay trắng trẻo, thon dài của người đàn ông. Cô thực sự đã quá mệt mỏi. Cô ngồi xuống chiếc ghế da cao, nhấp một ngụm. Vị đắng thanh thoát và vị ngọt hậu của cacao chảy xuống cổ họng, khiến các dây thần kinh đang căng cứng của cô giãn ra.
"Ông nói... ký kết khế ước?" – Cô khàn giọng hỏi.
"Đúng vậy." – Chủ tiệm tựa lưng vào kệ gỗ, đôi mắt anh ta phản chiếu ánh sáng từ những chiếc lọ thủy tinh – "Ở đây, chúng tôi không dùng tiền. Tiền bạc là thứ phù du nhất thế gian. Thứ duy nhất có giá trị là Ký ức. Cô đang muốn quay lại quá khứ đúng không? Cô muốn vạch mặt gã đàn ông đã phản bội mình, muốn lấy lại vinh quang vốn thuộc về cô?"
Trái tim Lam Anh thắt lại. "Ông có thể làm được điều đó sao?"
"Tôi có thể đưa cô về bất cứ thời điểm nào cô muốn. Cô sẽ có cơ hội viết lại chương đầu cuộc đời mình. Nhưng..." – Anh ta nghiêng đầu, nụ cười rộng hơn – "Mọi thứ đều có giá của nó. Để đổi lấy một cuộc đời mới rực rỡ, cô phải để lại đây những ký ức hạnh phúc nhất của mình."
Anh ta chỉ vào một chiếc lọ trống trên bàn.
"Hệ quả rất đơn giản: Khi cô xóa bỏ một ký ức hạnh phúc, cảm xúc đó sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi trái tim cô. Cô sẽ thành công, cô sẽ giàu có, nhưng cô sẽ không bao giờ cảm nhận được niềm vui từ sự kiện đó nữa. Nếu cô đổi đi ký ức về tình thân, cô sẽ thấy cha mẹ mình như người lạ. Nếu cô đổi đi ký ức về tình yêu, cô sẽ trở nên lạnh lẽo. Cô thấy sao?"
Lam Anh im lặng. Một cuộc trao đổi với quỷ dữ.
Cô chợt nhớ về đêm mưa mười năm trước, nụ hôn đầu tiên dưới gốc cây phượng vĩ của cô và Minh Triết. Khi đó, cả hai còn nghèo, chỉ có một chiếc xe đạp cũ và những giấc mộng văn chương hão huyền. Đó là kỷ niệm đẹp nhất, là thứ duy nhất khiến cô tin rằng mình từng được yêu. Nhưng giờ đây, nụ hôn đó chính là cái tát đau đớn nhất mỗi khi cô nhớ lại.
"Tôi muốn đổi." – Lam Anh ngẩng đầu, ánh mắt không còn sự yếu đuối – "Tôi muốn đổi nụ hôn đầu tiên đó, và cả ký ức về đêm chúng tôi thề nguyện sẽ cùng nhau chinh phục thế giới. Tôi không cần sự ngọt ngào giả dối đó nữa."
Chủ tiệm khẽ gật đầu, vẻ hài lòng hiện rõ. Anh ta lấy ra một tờ giấy da cũ kỹ, đặt lên bàn một cây bút lông chim có ngòi làm bằng bạc.
"Rất quyết đoán. Một nụ hôn đầu đời của một tâm hồn thuần khiết... một món hời cho tôi. Ký vào đây, và khi cô nhắm mắt lại, cơn mưa này sẽ biến mất. Cô sẽ thấy mình đứng ở ngã tư đường của ba năm trước, đúng vào ngày cô định đưa bản thảo cho hắn."
Lam Anh cầm cây bút. Ngòi bút vừa chạm vào giấy, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng cô.
"Một khi đã ký, không thể quay đầu. Cô sẽ lấy lại được hào quang, nhưng trái tim cô sẽ mất đi những mảnh ghép ấm áp nhất. Cô chắc chắn chứ?"
Lam Anh nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch vì ngấm nước mưa của mình. Cô nhớ lại ánh mắt khinh bỉ của Minh Triết, nhớ lại cái lạnh thấu xương của hành lang nhà trọ.
"Tôi chắc chắn."
Cô ký tên mình lên tờ giấy da. Ngay lập tức, cái tên "Lam Anh" rực lên ánh sáng màu máu rồi lặn mất tăm vào trang giấy.
Chủ tiệm búng tay một cái. Tách.
Không gian xung quanh Lam Anh bắt đầu quay cuồng. Những chiếc lọ thủy tinh trên kệ bay lơ lửng, ánh sáng của chúng xoáy thành một cơn lốc màu sắc. Tiếng nhạc của máy hát đĩa trở nên dồn dập, rồi đột ngột tắt lịm.
Cảm giác hẫng hụt như rơi xuống vực sâu khiến cô nín thở.
Một giây. Hai giây.
Tiếng mưa dữ dội của hiện tại biến mất. Thay vào đó là tiếng còi xe inh ỏi và ánh nắng chói chang của một buổi chiều mùa hạ.
Lam Anh mở mắt. Cô thấy mình đang đứng trước cổng tòa nhà công ty truyền thông nơi mình từng thực tập. Trên tay cô là xấp kịch bản còn thơm mùi mực in, tiêu đề rực rỡ: "Dưới Ánh Đèn Sân Khấu".
Cú điện thoại trong túi quần rung lên. Lam Anh rút máy ra. Màn hình hiện lên cái tên: "Triết yêu".
Cơ thể cô khẽ run lên, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một sự lạnh lẽo đáng sợ đang bắt đầu xâm chiếm lấy tâm hồn. Cô nhận ra, khi nhìn thấy cái tên đó, lồng ngực cô không còn cảm giác đau nhói hay ngọt ngào như trước nữa. Nó trống rỗng. Hoàn toàn trống rỗng.
Luật chơi đã bắt đầu thực thi.
Lam Anh mỉm cười, một nụ cười sắc lẹm như dao cạo. Cô bắt máy, giọng nói bình thản đến kinh người:
"Alô, Triết à? Em đang đứng dưới sảnh. Chúng ta gặp nhau để bàn về kịch bản nhé?"
Trò chơi của sự báo thù và đánh đổi, chính thức bắt đầu từ đây.