MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 2: MÀN KỊCH TRONG MÀN KỊCH

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 2: MÀN KỊCH TRONG MÀN KỊCH

1,965 từ · ~10 phút đọc

Ánh nắng chiều gắt gỏng của ba năm trước dội xuống đỉnh đầu khiến Lam Anh hơi choáng váng. Tiếng còi xe, tiếng người cười nói, và cả hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa... tất cả đều chân thực đến mức tàn nhẫn. Cô siết chặt xấp kịch bản trong tay. Những trang giấy hơi nhám, hơi ấm nóng vì vừa bước ra khỏi máy in – đây chính là "đứa con" mà cô đã từng dâng hiến cả linh hồn, cũng là thứ đã đẩy cô vào vực thẳm của sự phản bội.

"Lam Anh! Em đây rồi, làm gì mà đứng thẫn thờ ra đó thế?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên, kéo theo đó là hơi ấm của một bàn tay đặt lên vai cô. Lam Anh cứng đờ người. Cô quay lại, đối diện với gương mặt mà chỉ vài tiếng trước (theo dòng thời gian của cô) vẫn còn tràn đầy vẻ khinh miệt và đắc thắng.

Minh Triết của ba năm trước vẫn còn là một gã trai trẻ có vẻ ngoài thư sinh, mặc chiếc sơ mi trắng giản dị nhưng ánh mắt luôn lấp lánh sự tham vọng mà lúc đó cô cứ ngỡ là nhiệt huyết tuổi trẻ. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến giả tạo, bàn tay khẽ vén lọn tóc mai ướt đẫm mồ hôi của cô.

Theo bản năng, Lam Anh định lùi lại. Nhưng một luồng hơi lạnh từ bản khế ước trong tâm trí nhắc nhở cô: Vở kịch đã bắt đầu.

Cô ép mình nở một nụ cười, nhưng lạ thay, nụ cười ấy không còn khó khăn như cô tưởng. Cô nhận ra rằng khi ký ức về nụ hôn đầu và những lời thề thốt bị lấy đi, sự hận thù trong cô cũng bớt đi phần nóng nảy. Thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng đến đáng sợ. Cô nhìn hắn, không phải nhìn người yêu, mà nhìn một quân cờ đang bước vào tử địa.

"Em vừa nghĩ lại một chút về đoạn kết." – Lam Anh nhẹ nhàng nói, giọng cô trong trẻo nhưng không chút gợn sóng – "Anh Triết, kịch bản này... anh thực sự thấy nó ổn chứ?"

Minh Triết mắt sáng rực lên, hắn vội vàng cầm lấy xấp giấy từ tay cô, lật giở những trang đầu một cách tham lam. "Ổn? Nó tuyệt vời hơn cả ổn, Lam Anh ạ! Đây sẽ là bước ngoặt của hai đứa mình. Anh đã nói chuyện với sếp rồi, họ đang cần một làn gió mới, và cái tên của anh... ý anh là, sự cộng tác của chúng ta sẽ khiến họ kinh ngạc."

Của anh. Lam Anh thầm lặp lại trong đầu. Hắn thậm chí còn chẳng buồn giấu giếm sự ích kỷ ngay từ lúc này, vậy mà trước đây cô lại mù quáng tin rằng hắn đang lo cho tương lai của cả hai.

"Em có một ý này." – Lam Anh cắt ngang sự phấn khích của hắn, cô dẫn hắn vào quán cà phê quen thuộc cạnh công ty – "Vì đây là tâm huyết của em, và anh cũng sẽ là người đại diện đứng tên chính để nộp lên ban giám đốc, nên em đã sửa lại một vài tình tiết quan trọng ở cao trào. Em muốn kịch bản này phải là duy nhất, không ai có thể sao chép hay chỉnh sửa nếu không có sự đồng ý của em."

Minh Triết khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ dò xét: "Sửa lại sao? Anh thấy bản cũ đã hoàn hảo rồi mà?"

"Bản cũ quá an toàn." – Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt sâu thẳm không đáy khiến Triết thoáng rùng mình – "Nếu anh muốn thực sự đứng trên bục vinh quang, anh phải dám liều. Em đã thêm vào một cú lật kèo (twist) ở chương cuối. Nhưng để bảo mật, em chưa in phần đó ra. Em muốn chúng ta cùng ký một bản thỏa thuận nội bộ trước, để đề phòng công ty... anh biết đấy, họ hay chiếm đoạt chất xám của thực tập sinh."

Hắn cười ha hả, vỗ về tay cô: "Em lo xa quá. Có anh ở đây, ai dám chạm vào đồ của em? Nhưng thôi được, nếu em muốn an tâm, anh sẽ ký. Chúng ta là một mà, phải không?"

"Phải, chúng ta là một." – Lam Anh lẩm bẩm, nụ cười của cô héo hắt trong ánh đèn vàng của quán.

Trong khi Minh Triết mải mê đọc kịch bản, Lam Anh lặng lẽ quan sát xung quanh. Cô nhận ra một điều kỳ lạ. Những người khách trong quán, tiếng nhạc, ngay cả ánh sáng... thỉnh thoảng lại hơi nhòe đi như một đoạn phim cũ bị xước. Và ở phía góc khuất nhất của quán, cô thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.

Người đàn ông mặc bộ gile nhung đen. Chủ tiệm.

Anh ta đang ngồi một mình, trước mặt là một chiếc đồng hồ cát chảy ngược. Anh ta nâng tách trà lên, khẽ gật đầu chào cô rồi biến mất vào hư không chỉ trong một cái chớp mắt.

Tim Lam Anh đập mạnh. Cô hiểu rằng sự hiện diện của cô ở đây là một sự vay mượn. Nếu cô không hoàn thành cuộc báo thù, hoặc nếu cô cạn kiệt ký ức để đánh đổi, cô sẽ tan biến như một ảo ảnh.

"Lam Anh, đoạn này... sao nhân vật chính lại chọn cách tự sát thay vì tha thứ?" – Minh Triết nhíu mày hỏi, giọng hắn có chút run rẩy khi đọc đến phần cô mới sửa.

"Vì tha thứ đôi khi là một loại tội ác đối với chính mình, anh ạ." – Cô thản nhiên đáp – "Anh không thấy sao? Kẻ phản bội phải trả giá bằng thứ họ trân trọng nhất. Đó mới là công lý mà khán giả muốn xem."

"Anh thấy... nó hơi cực đoan." – Triết lẩm bẩm, nhưng rồi sự tham vọng lại chiến thắng – "Nhưng công nhận, nó sẽ tạo ra dư luận rất lớn. Được rồi, chiều nay anh sẽ mang bản này lên gặp Giám đốc sáng tạo. Em chờ tin vui của anh nhé!"

Hắn đứng dậy, vội vã thu dọn đồ đạc, không quên đặt một nụ hôn lên trán cô. Lam Anh đứng yên như một pho tượng. Cảm giác ấm nóng trên trán không mang lại chút cảm xúc nào, chỉ có sự ghê tởm âm ỉ. Ngay khi hắn quay lưng đi, cô rút khăn giấy, lau mạnh vào chỗ hắn vừa chạm tới cho đến khi da thịt đỏ ửng lên.

Kế hoạch của cô rất đơn giản nhưng tàn nhẫn. Trong bản kịch bản cô đưa cho Triết, cô đã cài cắm một cái bẫy trí tuệ. Đó là những tình tiết được "mượn" một cách tinh vi từ một tác phẩm văn học kinh điển của nước ngoài chưa được dịch sang tiếng Việt, nhưng cô biết chắc chắn vị Giám đốc sáng tạo của công ty – một người cực kỳ uyên bác và ghét cay ghét đắng sự đạo nhái – sẽ nhận ra ngay lập tức.

Ở kiếp trước, chính Minh Triết đã dùng chiêu này để hại một đối thủ khác. Bây giờ, cô chỉ việc trả lại nó cho hắn sớm hơn.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Tối hôm đó, Lam Anh trở về căn phòng trọ nhỏ hẹp của mình. Căn phòng chưa bị chủ nhà đòi, đồ đạc vẫn ngăn nắp, và trên bàn vẫn còn tấm ảnh chụp chung của cô và Triết. Cô cầm tấm ảnh lên. Trong ảnh, cô đang cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm tin.

Cô chợt nhận ra mình không còn nhớ rõ ngày hôm đó họ đã nói gì với nhau. Ký ức hạnh phúc về buổi chiều chụp tấm ảnh này đã bị rút đi để đổi lấy tấm vé quay về. Khi cô cố gắng nhớ lại, đầu cô đau nhức như bị kim châm, và những khuôn mặt trong ảnh bắt đầu mờ đục.

Cái giá phải trả... thật sự rất nhanh.

Bất ngờ, cửa phòng bật mở. Minh Triết lao vào, gương mặt tái mét, hơi thở dồn dập.

"Lam Anh! Có chuyện rồi! Tại sao... tại sao Giám đốc lại nói kịch bản này là đạo nhái? Ông ấy đưa ra bằng chứng là một cuốn tiểu thuyết Pháp năm 1950. Em... em đã lấy tư tưởng đó ở đâu?"

Lam Anh từ từ đặt tấm ảnh xuống. Cô không nhìn hắn bằng sự hoảng hốt thường thấy. Cô rót một ly nước, thong thả đẩy về phía hắn.

"Đạo nhái sao? Anh đang nói gì thế? Chẳng phải anh nói với ông ấy đó là ý tưởng của anh sao? Anh còn bảo anh đã thức trắng đêm để nghĩ ra cái twist đó mà?"

"Anh... anh..." – Minh Triết lắp bắp, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương – "Nhưng em là người viết! Em phải giải thích cho anh chứ! Bây giờ ông ấy đòi đuổi việc anh, thậm chí còn dọa sẽ kiện và bêu rếu anh trong giới biên kịch. Lam Anh, em phải cứu anh, em lên gặp ông ấy nói là em viết đi, anh chỉ là người nộp hộ..."

Lam Anh đứng dậy, bước lại gần hắn. Cô cao hơn hắn khi đứng trên đôi giày cao gót, và ánh nhìn của cô lúc này khiến Minh Triết cảm thấy run sợ trước người con gái mà hắn từng nghĩ có thể dễ dàng điều khiển.

"Cứu anh bằng cách thừa nhận em là người đạo nhái sao?" – Cô khẽ cười, giọng nói lạnh như băng – "Để em mang danh kẻ ăn cắp, còn anh thì sạch sẽ bước ra ngoài? Triết à, anh quên rồi sao? Sáng nay chúng ta đã ký bản thỏa thuận nội bộ, trong đó anh xác nhận mọi ý tưởng trong bản viết này là của riêng anh, và anh chịu hoàn toàn trách nhiệm pháp lý nếu có tranh chấp."

Hắn trợn tròn mắt: "Cái gì? Bản thỏa thuận đó... em gài bẫy anh?"

"Em không gài bẫy anh. Em chỉ đưa cho anh thứ anh muốn: Sự công nhận tuyệt đối." – Cô ghé sát tai hắn, thì thầm – "Chỉ có điều, sự công nhận đó đi kèm với một cái giá. Và hôm nay, anh là người trả giá."

Minh Triết ngã quỵ xuống sàn nhà. Sự nghiệp của hắn, danh tiếng của hắn, tất cả những gì hắn hằng ao ước vừa mới chạm tay vào đã tan thành mây khói.

Lam Anh nhìn hắn thảm hại dưới chân mình, nhưng lòng cô không thấy vui. Cô không thấy gì cả. Sự trống rỗng trong lồng ngực ngày càng lớn hơn. Cô chợt hiểu ra, để đổi lấy sự sụp đổ của hắn, cô cũng đã đánh mất khả năng cảm nhận sự thỏa mãn của chính mình.

Cô bước ra khỏi phòng, để mặc hắn gào thét phía sau. Cơn mưa lại bắt đầu rơi. Giữa màn đêm, tiệm cà phê số 99 lại hiện ra thấp thoáng ở phía cuối con đường.

Người chủ tiệm đang đứng tựa cửa, tay cầm một chiếc lọ thủy tinh mới. Bên trong lọ, một đốm sáng màu hồng nhạt đang bay lượn – đó là ký ức về tình yêu đầu đời của cô.

"Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi, cô Lam Anh." – Giọng ông ta vang lên trong gió – "Cô đã thắng ván đầu tiên, nhưng cô có đủ ký ức để đi đến cuối con đường này không?"

Lam Anh không trả lời. Cô bước vào màn mưa, hướng về phía vinh quang cô độc đang chờ đợi phía trước.