MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 3: HÀO QUANG TRÊN ĐỐNG TRO TÀN

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 3: HÀO QUANG TRÊN ĐỐNG TRO TÀN

1,699 từ · ~9 phút đọc

Sáu tháng sau sự kiện "vụ bê bối đạo nhái" chấn động hãng phim Visionary, cái tên Minh Triết đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi giới nghệ thuật. Hắn biến mất như một vết mực loang bị tẩy sạch, để lại một khoảng trống vừa vặn cho một ngôi sao mới bước lên.

Và người đó không ai khác chính là Lam Anh.

Trong căn phòng làm việc riêng tại tầng 20 của tòa nhà cao cấp nhất thành phố, Lam Anh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da sang trọng. Trước mặt cô không còn là tập bản thảo nhòe mực hay chiếc máy tính xách tay cũ kỹ hay giật lag. Giờ đây, cô sở hữu những thiết bị tối tân nhất, một đội ngũ trợ lý sẵn sàng thực hiện mọi yêu cầu, và quan trọng hơn cả: Quyền lực.

Sự Trỗi Dậy Của "Nữ Hoàng Kịch Bản"

Kể từ sau khi vạch trần Minh Triết bằng một cú lộn ngược dòng ngoạn mục, Lam Anh không dừng lại ở đó. Cô hiểu rằng trong thế giới này, nếu không đứng trên đỉnh cao, bạn sẽ mãi mãi là con mồi.

Cô bắt đầu viết với một tốc độ kinh ngạc. Những kịch bản của cô không còn mang vẻ ngây ngô, lãng mạn của một cô gái mới lớn. Chúng trở nên sắc sảo, đen tối và thực tế đến mức tàn nhẫn. Cô khai thác những góc khuất nhất của tâm lý con người: sự phản bội, lòng tham và nỗi cô độc. Khán giả phát cuồng vì chúng. Họ gọi cô là "Phù thủy của những cảm xúc vỡ nát".

"Chị Lam Anh, đây là hợp đồng cho dự án phim điện ảnh mùa Tết. Phía nhà đầu tư chấp nhận mức thù lao cao hơn 20% so với yêu cầu của chị, với điều kiện chị phải giữ vai trò giám sát sản xuất." – Trợ lý Linh đặt xấp tài liệu lên bàn, ánh mắt nhìn Lam Anh vừa ngưỡng mộ vừa có phần e sợ.

Lam Anh không ngẩng đầu, ngón tay thanh mảnh của cô lướt trên máy tính: "Bảo họ tôi muốn toàn quyền quyết định về diễn viên chính. Nếu không, không có hợp đồng nào cả."

"Nhưng... đó là con trai của cổ đông lớn..."

"Linh." – Lam Anh ngước mắt lên. Đôi mắt cô giờ đây như hai mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng – "Tôi bán chất xám để tạo ra siêu phẩm, không phải để làm nền cho những kẻ bất tài. Nhắc lại với họ như vậy."

Linh khẽ rùng mình, vội vàng gật đầu rồi rút lui. Cô bé thầm nghĩ, Lam Anh của hiện tại thực sự rất khác. Sáu tháng trước, Lam Anh vẫn còn hay cười, hay mua cà phê cho mọi người và sẵn lòng lắng nghe tâm sự của đồng nghiệp. Còn bây giờ, cô như một cỗ máy làm việc hoàn hảo, chuẩn xác nhưng không có lấy một hơi ấm tình người.

Cái Giá Của Đỉnh Cao

Khi cánh cửa phòng khép lại, Lam Anh buông bút. Cô đưa tay lên ngực trái. Trái tim cô vẫn đập, nhưng nó im lặng một cách lạ lùng.

Để có được sự thăng tiến thần tốc này, cô đã phải ghé thăm Tiệm Ký Ức Số 99 thêm ba lần nữa.

Lần thứ nhất, cô đổi đi ký ức về ngày nhận tháng lương đầu tiên – niềm vui sướng khi mua được cho mẹ chiếc máy đo huyết áp mới. Đổi lại, cô có được sự nhạy bén trong kinh doanh và đàm phán. Lần thứ hai, cô đổi đi ký ức về những buổi chiều lang thang cùng đám bạn thân thời đại học. Đổi lại, cô có được sự tập trung tuyệt đối, không bị xao nhãng bởi các mối quan hệ xã hội. Lần thứ ba, cũng là lần đau đớn nhất, cô đã đổi đi ký ức về hương vị món canh chua của mẹ vào mỗi ngày hè.

Giờ đây, khi ngồi trước những món sơn hào hải vị trong các buổi tiệc chiêu đãi, Lam Anh cảm thấy mọi thứ đều vô vị như nhai sáp. Cô ăn vì cần năng lượng, không phải vì ngon. Cô thành công vì cần quyền lực, không phải vì đam mê.

Đêm đó, Lam Anh lái xe trở về căn hộ penthouse sang trọng của mình. Thành phố dưới chân cô lung linh ánh đèn, nhưng cô cảm thấy mình như đang đứng trên một hòn đảo hoang vắng.

Vừa bước vào nhà, điện thoại cô rung lên. Là mẹ cô gọi.

"Lam Anh à, cuối tuần này con có về không? Mẹ nấu món canh chua con thích nhất đây..."

Lam Anh im lặng hồi lâu. Trong trí não cô, từ "canh chua" chỉ là một định nghĩa khoa học về một loại thực phẩm có vị chua. Cô không còn nhớ cảm giác ấm áp khi ngồi bên mâm cơm cũ, không còn nhớ hơi khói nghi ngút và nụ cười hiền hậu của mẹ.

"Mẹ, con bận lắm. Con sẽ gửi thêm tiền về, mẹ cứ mua gì ngon mà ăn." – Giọng cô đều đều, lạnh nhạt.

"Tiền thì mẹ không thiếu, con đã gửi nhiều lắm rồi... Mẹ chỉ muốn nhìn thấy con thôi."

"Con cúp máy đây, con có cuộc họp quốc tế."

Cô ngắt kết nối. Một giọt nước mắt vô thức rơi xuống mu bàn tay, nhưng cô lại cau mày tự hỏi: Tại sao mình lại khóc? Mình có buồn đâu? Sự trống rỗng trong tâm hồn đã đạt đến mức báo động. Cô đã trở thành một biên kịch tài năng nhất, nhưng cô lại không còn hiểu được ý nghĩa của những từ như "hạnh phúc" hay "cảm động" mà chính cô đang viết trên mặt giấy.

Cuộc Gặp Gỡ Không Ngờ Tới

Tại buổi lễ trao giải "Cống hiến Điện ảnh", Lam Anh xuất hiện như một nữ thần trong bộ đầm nhung đen xẻ cao. Cô bước đi giữa những ánh đèn flash nháy liên tục. Mọi người tung hô cô, vây quanh cô.

Giữa đám đông thượng lưu ấy, Lam Anh đột ngột dừng bước. Ở phía cuối hành lang, cạnh một cây cột lớn, một người đàn ông đang đứng đó. Anh ta không mặc vest sang trọng như những quan khách khác, mà mặc một chiếc áo khoác măng tô dài, tay cầm một chiếc ly pha lê chứa thứ chất lỏng màu đỏ thẫm.

Đó là Chủ tiệm của Tiệm Số 99.

Anh ta nhìn cô, nụ cười vẫn bí ẩn và lịch thiệp như cũ. Lam Anh tách khỏi đám đông, tiến lại gần anh ta.

"Ông đến đây để thu tiền nợ sao?" – Cô lạnh lùng hỏi.

"Không, tôi đến đây để xem thành phẩm của mình." – Chủ tiệm đưa ly rượu lên nhấm nháp – "Chúc mừng cô, Lam Anh. Cô đã đạt được mọi thứ: tiền bạc, danh vọng, và sự báo thù. Minh Triết giờ đây đang đi nhặt rác ở một khu ổ chuột phía Tây thành phố. Cô thấy thỏa mãn chứ?"

Lam Anh nhìn vào hình phản chiếu của mình trong đôi mắt anh ta. "Tôi không cảm thấy gì cả. Đó chẳng phải là điều ông muốn sao?"

"Tôi chỉ là người cung cấp dịch vụ. Người chọn đánh đổi là cô." – Anh ta hạ thấp giọng, tiến lại gần tai cô – "Nhưng tôi có một cảnh báo. Hào quang của cô hiện nay được xây dựng trên những khoảng trống. Khi một kịch bản không còn linh hồn, độc giả sẽ sớm nhận ra. Cô đang cạn kiệt 'nguyên liệu' rồi, Lam Anh ạ."

"Ông muốn nói gì?"

"Ký ức hạnh phúc của cô không còn nhiều. Nếu cô muốn duy trì đỉnh cao này, lần tới cô phải đổi một thứ lớn lao hơn. Không phải là một ký ức đơn lẻ, mà là khả năng được yêu."

Lam Anh khựng lại. Khả năng được yêu? Có nghĩa là từ nay về sau, dù có ai chân thành đến đâu, cô cũng sẽ không bao giờ cảm nhận được rung động?

"Cô hãy suy nghĩ đi. Hoặc là dừng lại và chấp nhận lùi vào dĩ vãng với những gì đang có, hoặc là tiến thêm một bước nữa để trở thành huyền thoại... một huyền thoại không có trái tim."

Chủ tiệm đặt chiếc ly không lên khay của một người phục vụ đi ngang qua rồi biến mất vào dòng người.

Đúng lúc đó, một chàng trai trẻ tiến về phía cô. Anh ta là một đạo diễn trẻ mới nổi, người duy nhất trong giới dám thẳng thắn phê bình kịch bản của cô là "thiếu đi hơi thở của sự sống".

"Chào chị Lam Anh, tôi là Nhật Nam. Tôi biết chị không thích tôi, nhưng tôi có một câu chuyện muốn kể cho chị nghe. Một câu chuyện về một người đã đánh mất chính mình để đổi lấy một chiếc vương miện bằng thủy tinh."

Lam Anh nhìn Nhật Nam. Có một thứ gì đó trong ánh mắt của chàng trai này rất giống với cô của ba năm trước – đầy nhiệt huyết và chưa bị vẩn đục. Một cơn đau nhói nhẹ xuất hiện nơi lồng ngực cô, một cảm giác lạ lẫm mà từ lâu cô không thấy.

Liệu đây là sự bắt đầu của một sự cứu rỗi, hay lại là một quân cờ mới trong trò chơi của số phận?

Lam Anh quay sang phía ánh đèn sân khấu đang gọi tên mình. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại sự hoang mang trong lòng. Cô sẽ không dừng lại. Cô đã đi quá xa để có thể quay đầu.

"Nhật Nam phải không?" – Cô nhếch môi – "Để xem câu chuyện của cậu có đáng giá để tôi mất thời gian không."

Bước lên bục vinh quang, Lam Anh nhận lấy chiếc cúp vàng trong tiếng vỗ tay sấm dậy. Dưới ánh đèn sân khấu chói lòa, cô trông rực rỡ hơn bao giờ hết, nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy bóng của cô đổ dài trên sàn nhà, cô độc và lạnh lẽo như một tảng băng trôi giữa đại dương rực lửa.