MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 4: CON CHUỘT TRONG CỐNG RÃNH

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 4: CON CHUỘT TRONG CỐNG RÃNH

1,948 từ · ~10 phút đọc

Ánh hào quang của buổi lễ trao giải vẫn còn dư âm trên các mặt báo sáng nay với tiêu đề: "Lam Anh – Đỉnh cao mới của nền điện ảnh". Nhưng đối với Lam Anh, những dòng chữ đó chỉ như những con số vô hồn trên màn hình máy tính. Cô ngồi trong căn Penthouse, nhấm nháp ly rượu vang đỏ, cố tìm kiếm một chút vị chát trên đầu lưỡi nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự nhạt nhẽo.

Đúng lúc đó, một phong thư không dán tem được nhét qua khe cửa.

Bên trong không có thư tay, chỉ có một tấm ảnh cũ kỹ và một địa chỉ rách nát. Tấm ảnh chụp Lam Anh đang đứng trước một con hẻm tối, bóng dáng cô nhòe đi giữa màn mưa, và ngay bên cạnh cô là tấm biển hiệu bằng gỗ của Tiệm Ký Ức Số 99.

Tim Lam Anh bỗng chốc đập trật một nhịp. Đó là tấm ảnh không thể tồn tại. Chủ tiệm từng nói nơi đó chỉ dành cho "kẻ có duyên", và nó nằm ngoài quy luật của máy ảnh hay phim từ.

Dưới tấm ảnh là một dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực đỏ: "Mày đã bán linh hồn cho quỷ để hại tao. Tao đã thấy tất cả."

Sự Trở Lại Của Kẻ Bại Trận

Địa chỉ dẫn Lam Anh đến một khu ổ chuột xập xệ bên rìa thành phố, nơi những con hẻm nồng nặc mùi nước thải và rác rưởi. Cô bước xuống từ chiếc xe sang trọng, chiếc váy lụa đắt tiền lạc lõng giữa khung cảnh tồi tàn.

Trong một căn phòng ẩm thấp chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, Minh Triết đang ngồi đó. Hắn không còn là chàng biên kịch thư sinh ngày nào. Râu ria lởm chởm, đôi mắt trũng sâu đỏ ngầu vì thiếu ngủ và chất kích thích, bộ quần áo trên người hắn cáu bẩn. Hắn nhìn cô, nở một nụ cười vặn vẹo, để lộ hàm răng ố vàng.

"Chào đại biên kịch. Cô đến nhanh hơn tôi tưởng đấy." – Giọng hắn khàn đặc, nghe như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ vào nhau.

"Anh muốn gì?" – Lam Anh lạnh lùng hỏi, cô không muốn nán lại đây thêm một giây nào.

"Muốn gì à?" – Triết cười lên sằng sặc, âm thanh ghê rợn vang vọng trong không gian chật hẹp – "Tôi muốn công lý! Cô đã gài bẫy tôi bằng cái kịch bản chết tiệt đó. Tôi đã mất tất cả! Gia đình từ mặt, giới nghệ thuật cấm vận, tôi phải sống như một con chuột trong cống rãnh suốt sáu tháng qua. Trong khi đó, cô lại ngồi trên ngai vàng."

"Anh tự làm tự chịu. Nếu anh không tham lam, anh đã không rơi vào cái bẫy đó."

Minh Triết lảo đảo đứng dậy, tiến lại gần cô. Lam Anh định lùi lại nhưng hắn đã nhanh tay chìa ra một tập hồ sơ dày.

"Cô tưởng cô xóa sạch dấu vết là xong sao? Đêm đó, khi cô vào cái tiệm cà phê ma quỷ kia, tôi đã đi theo cô. Tôi không vào được bên trong, nhưng tôi đã đứng ngoài cửa. Tôi đã thấy cô nói chuyện với một bóng ma, tôi thấy cô ký tên vào một tờ giấy da tỏa ra ánh sáng rợn người. Và quan trọng nhất..." – Hắn hạ thấp giọng, đầy hiểm độc – "...tôi đã lượm được cái này khi cô đánh rơi lúc bước ra."

Hắn giơ lên một mẩu giấy nhỏ, góc giấy có ký hiệu của Tiệm Số 99. Đó là "Biên lai ký ức". Trên đó ghi rõ: Vật phẩm trao đổi: Nụ hôn đầu và lời thề nguyện năm 17 tuổi.

Sắc mặt Lam Anh tái nhợt. Cô không nhớ mình đã đánh rơi thứ gì, bởi chính ký ức về khoảnh khắc đó đã bị thu hồi.

"Cô đã dùng tà thuật để đổi lấy danh vọng." – Triết gằn giọng – "Nếu tôi đưa cái này cho báo chí, nếu tôi kể về cái tiệm cà phê chỉ xuất hiện lúc 0h:00, cô nghĩ thiên hạ sẽ nhìn cô như thế nào? Họ sẽ gọi cô là phù thủy, là kẻ tâm thần, hay là một con quỷ hút máu người thân để viết kịch bản?"

Trò Chơi Tống Tiền

Lam Anh cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Không phải vì cô sợ mất danh tiếng – vì thực tế cô không còn cảm nhận được sự sợ hãi một cách rõ rệt nữa – mà vì cô nhận ra Minh Triết đã hóa điên. Một kẻ không còn gì để mất là kẻ nguy hiểm nhất.

"Anh muốn bao nhiêu tiền?" – Cô hỏi, giọng vẫn giữ được sự bình thản đáng kinh ngạc.

"Tiền? Tiền chỉ là bước đầu thôi." – Triết liếm môi – "Tôi muốn mười tỷ. Và tôi muốn cô phải đứng ra thừa nhận trước truyền thông rằng kịch bản 'Dưới Ánh Đèn Sân Khấu' là do tôi viết chính, cô chỉ là người hỗ trợ. Tôi muốn quay lại vị thế của mình."

"Anh đang mơ giữa ban ngày sao?" – Lam Anh nhếch môi khinh bỉ – "Dù tôi có thừa nhận, cũng chẳng ai tin một con nghiện như anh."

"Họ sẽ tin khi tôi có bằng chứng về việc cô thường xuyên lui tới những địa điểm kỳ lạ và sự mất đi cảm xúc đột ngột của cô." – Triết tiến sát lại, hơi thở hôi hám của hắn phả vào mặt cô – "Tôi đã theo dõi cô lâu rồi. Cô không còn khóc khi xem những bộ phim buồn, cô không cười khi nhận giải. Cô là một cái xác không hồn. Khán giả sẽ rất thú vị khi biết 'Nữ hoàng cảm xúc' thực chất là một kẻ vô cảm đấy."

Lam Anh nhìn sâu vào đôi mắt điên dại của Triết. Trong một khoảnh khắc, cô nảy ra một ý định táo bạo. Nếu hắn muốn dính líu đến Tiệm Số 99, cô sẽ cho hắn toại nguyện.

"Được thôi." – Lam Anh lấy điện thoại ra, gõ một dãy số – "Mười tỷ tôi sẽ chuyển trước cho anh một nửa. Nhưng với điều kiện, anh phải trả lại cho tôi mẩu giấy đó và tấm ảnh gốc."

"Cô định giở trò gì?" – Triết nheo mắt nghi ngờ.

"Tôi không giở trò. Tôi chỉ là... mệt mỏi rồi." – Lam Anh giả vờ thở dài, vai cô hơi chùng xuống – "Anh nói đúng, tôi không còn cảm thấy gì cả. Sự thăng tiến này là một gánh nặng. Nếu anh muốn lấy lại danh tiếng, cứ lấy đi. Tôi sẽ cho anh một địa chỉ khác, nơi ông chủ tiệm đó đang ở. Anh có thể đến đó đòi lại 'công lý' của anh. Biết đâu ông ta sẽ trả lại ký ức cho tôi nếu anh gây áp lực đủ lớn?"

Sự tham lam lóe lên trong mắt Minh Triết. Hắn nghĩ rằng nếu Lam Anh còn phải sợ ông chủ đó, thì hẳn ông ta là người nắm giữ quyền năng tối thượng. Nếu hắn có thể đe dọa hoặc thỏa thuận với ông ta, hắn không chỉ có mười tỷ, mà có thể có cả thế giới.

"Đưa địa chỉ đây!" – Hắn giật lấy tờ giấy từ tay Lam Anh.

Cái Bẫy Trong Con Hẻm Cụt

Lam Anh đưa cho hắn một địa chỉ. Đó không phải là địa chỉ thật của Tiệm Số 99 (vì tiệm không có địa chỉ cố định), mà là một tọa độ mà cô biết chắc chắn vào đúng 0h:00 đêm nay, sự giao thoa giữa hai thế giới sẽ diễn ra mạnh mẽ nhất.

Đêm đó, trời lại mưa.

Minh Triết, với túi tiền vừa nhận được và sự ngạo mạn của một kẻ sắp đổi đời, tìm đến con hẻm cụt phía sau rạp hát bỏ hoang. Hắn cầm mẩu giấy "Biên lai ký ức" như một lá bùa hộ mệnh.

"Ông chủ! Bước ra đây! Tôi biết ông đang ở đây!" – Hắn gào thét giữa màn mưa.

Một ánh đèn vàng vọt hiện ra. Cánh cửa gỗ của Tiệm Số 99 từ từ mở rộng. Nhưng lần này, không có mùi hương cà phê nồng nàn. Chỉ có mùi tử khí và sự lạnh lẽo đến thấu xương.

Chủ tiệm bước ra, vẫn phong thái lịch thiệp đó, nhưng đôi mắt anh ta nhìn Triết như nhìn một món đồ chơi hỏng.

"Ngươi không có trong danh sách khách hàng của tôi." – Chủ tiệm nói, giọng lạnh lẽo hơn cả mưa đêm.

"Tôi có cái này!" – Triết giơ mẩu giấy lên – "Tôi biết bí mật của ông và con khốn Lam Anh. Trả lại vinh quang cho tôi, hoặc tôi sẽ đốt sạch cái tiệm quái quỷ này!"

Chủ tiệm khẽ bật cười, âm thanh vang vọng như tiếng sấm từ phương xa. "Ngươi muốn thỏa thuận với tôi bằng một mẩu giấy rác sao? Ngươi có biết cái giá để bước chân vào đây là gì không?"

"Tôi có tiền! Tôi có mười tỷ!" – Triết vỗ vào túi.

"Tiền là thứ rác rưởi nhất ở đây." – Chủ tiệm búng tay một cái.

Ngay lập tức, những tờ tiền trong túi Minh Triết biến thành những chiếc lá khô héo rồi tan thành tro bụi dưới cơn mưa. Triết kinh hoàng nhìn đống tiền biến mất.

"Ngươi muốn vinh quang? Được thôi. Nhưng ngươi không có ký ức hạnh phúc để đổi. Vì cả đời ngươi chỉ sống bằng sự đố kỵ và tham lam." – Chủ tiệm bước lại gần, bàn tay anh ta đặt lên đầu Triết – "Nhưng ngươi có một thứ khác... sự điên rồ. Tôi sẽ lấy nó để làm gia vị cho những tách cà phê đắng nhất."

Minh Triết định hét lên, nhưng cổ họng hắn cứng đờ. Đôi mắt hắn trợn ngược, toàn bộ những gì còn lại của tâm trí hắn bị hút vào một chiếc lọ thủy tinh màu xám xịt mà Chủ tiệm đang cầm.

Ở phía xa, đứng sau một chân cầu, Lam Anh lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc qua ống nhòm. Cô thấy Minh Triết ngã xuống, co giật rồi nằm im lìm như một cái xác không hồn. Hắn không chết, nhưng từ nay về sau, hắn sẽ thực sự trở thành một kẻ điên, lang thang trên phố mà không còn nhớ mình là ai, không còn biết đến thù hận hay tham vọng.

Chủ tiệm quay đầu lại, nhìn chính xác về phía vị trí Lam Anh đang đứng, dù cô đã ẩn nấp rất kỹ. Anh ta nâng chiếc lọ chứa "sự điên rồ" của Triết lên như một lời mời chào, rồi từ từ biến mất vào bóng tối.

Lam Anh buông ống nhòm. Cô không thấy sợ, cũng không thấy vui vì đã giải quyết được kẻ thù. Cô chỉ thấy một sự mệt mỏi rã rời. Cô đã thắng, nhưng mỗi lần thắng, cô lại thấy mình lún sâu hơn vào một trò chơi mà người duy nhất nắm luật là gã đàn ông bí ẩn kia.

Điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Kịch bản mới của chị thực sự rất tuyệt, nhưng nó còn thiếu một chương cuối: Chương về sự hối lỗi. Chị có muốn thử viết nó cùng tôi không? – Nhật Nam."

Lam Anh nhìn dòng tin nhắn, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã không còn cảm nhận được hơi ấm của cơn mưa.

"Hối lỗi sao?" – Cô thì thầm – "Thứ đó... mình đã đổi đi từ lâu rồi."