Sau sự biến mất đầy bí ẩn của Minh Triết – kẻ được tìm thấy đang lảm nhảm vô nghĩa trong một con hẻm cụt với đôi mắt trống rỗng – giới truyền thông bắt đầu râm ran những lời đồn đại không hay. Người ta nói rằng cái dớp của bộ phim "Dưới Ánh Đèn Sân Khấu" quá nặng, hoặc có lẽ, thành công của Lam Anh được xây dựng trên một lời nguyền nào đó.
Nhưng giữa những lời xì xào ấy, Nhật Nam là người duy nhất không nhìn vào những bóng ma. Anh nhìn vào Lam Anh.
Ánh Mắt Xuyên Thấu
Nhật Nam không giống những kẻ nịnh bợ hay những đối tác chỉ quan tâm đến lợi nhuận đang vây quanh Lam Anh. Anh là một đạo diễn trẻ đi lên từ những thước phim tài liệu gai góc, nơi sự thật là tôn chỉ duy nhất. Đối với anh, kịch bản của Lam Anh giống như một kiệt tác kiến trúc bằng kim cương: rực rỡ, sắc lạnh, hoàn hảo đến mức không có một vết xước, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống.
"Chị không thấy lạ sao?" – Nhật Nam hỏi khi cả hai đang ngồi trong phòng dựng hậu kỳ cho dự án mới.
Lam Anh vẫn chăm chú vào màn hình, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ: "Lạ chuyện gì?"
"Minh Triết. Anh ta đã phát điên ngay sau khi tống tiền chị. Và trước đó, anh ta đã buộc tội chị đạo nhái bằng một bằng chứng mà chính anh ta cũng không giải thích nổi nguồn gốc." – Nhật Nam xoay chiếc ghế lại, đối diện với cô – "Mọi chuyện xảy ra quanh chị đều tuân theo một logic báo thù hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức... phi thực tế."
Lam Anh dừng tay. Cô quay sang nhìn Nam. Ánh đèn neon trong phòng dựng phản chiếu vào mắt cô một sắc xanh lạnh lẽo.
"Cậu đang làm đạo diễn hay đang làm thám tử vậy, Nam? Nếu cậu muốn tìm hiểu về cuộc đời tôi để lấy tư liệu, tôi khuyên cậu nên dừng lại. Nó không đẹp đẽ như phim của cậu đâu."
"Tôi không tìm tư liệu." – Giọng Nhật Nam trầm xuống, chân thành một cách bướng bỉnh – "Tôi đang tìm người chị mà tôi từng ngưỡng mộ qua những bài viết tản văn hồi chị còn là sinh viên. Chị của mười năm trước viết về nỗi buồn rất thật, nó khiến người ta muốn sống tiếp. Còn chị của bây giờ viết về nỗi đau để người ta muốn hủy diệt lẫn nhau. Chị đã đánh mất thứ gì đó rồi, đúng không?"
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng Lam Anh. Đó không phải là nỗi buồn, mà là một phản ứng cơ thể trước một sự thật bị phơi bày. Cô đứng dậy, thu dọn đồ đạc.
"Buổi họp hôm nay kết thúc ở đây. Cậu lo phần hình ảnh đi, đừng can thiệp vào linh hồn của kịch bản nữa."
Những Manh Mối Kỳ Lạ
Nhật Nam không bỏ cuộc. Sự hoài nghi của anh được củng cố khi anh vô tình nhặt được một mẩu giấy nhỏ rơi ra từ cuốn sổ tay của Lam Anh trong lúc cô vội vàng rời đi.
Đó là một địa chỉ được viết tay, nhưng kỳ lạ thay, mực trên giấy cứ mờ dần rồi hiện rõ theo nhịp thở của anh. Địa chỉ đó chỉ là một tọa độ GPS lạ lùng kèm theo dòng chữ: "00:00 – Nơi ký ức trở thành món nợ".
Đêm đó, thay vì về nhà, Nhật Nam lái xe bám theo chiếc xe sang trọng của Lam Anh. Cô không về penthouse, mà lái xe lòng vòng qua những khu phố cổ, rồi dừng lại ở một con hẻm cụt mà trên bản đồ hoàn toàn là một khoảng trắng.
Nhật Nam nấp sau một bức tường đổ nát. Anh thấy Lam Anh đứng đó, cô đơn và gầy guộc dưới ánh đèn đường vàng vọt. Đồng hồ trên tay anh điểm đúng 12 giờ đêm.
Trong một khoảnh khắc mà Nhật Nam tưởng như mình bị ảo giác, một quán cà phê nhỏ với biển hiệu gỗ hiện ra từ hư không. Anh thấy Lam Anh bước vào đó với vẻ mặt vừa mong chờ vừa sợ hãi.
Nhật Nam định lao theo, nhưng một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai anh.
"Chàng trai trẻ, nơi đó không dành cho những người còn quá nhiều kỷ niệm đẹp như cậu đâu."
Nhật Nam giật mình quay lại. Một người đàn ông cao lớn trong bộ gile nhung đen đang đứng đó, tay cầm một chiếc đồng hồ cát.
"Ông là ai?" – Nam lùi lại, tay siết chặt chiếc máy ảnh nhỏ đeo trên cổ.
"Tôi là chủ nợ của cô ấy." – Người đàn ông mỉm cười, đôi mắt anh ta phản chiếu bóng dáng của Lam Anh qua ô cửa kính tiệm cà phê – "Cô ấy đang ở bên trong để thương lượng về một món nợ mới. Khả năng được yêu. Cô ấy muốn giữ lại vị trí đỉnh cao, và cái giá lần này là trái tim cô ấy phải trở thành một hòn đá."
"Ông đang nói nhảm cái gì vậy? Tránh ra!" – Nhật Nam gạt tay người đàn ông, định xông vào tiệm.
Nhưng khi anh bước tới, cánh cửa gỗ đột ngột biến mất. Trước mặt anh chỉ còn là một bức tường gạch cũ kỹ, rêu phong bao phủ. Lam Anh cũng biến mất. Không gian tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi.
"Lam Anh! Lam Anh!" – Anh đập mạnh vào bức tường, nhưng chỉ có tiếng vọng của chính mình trả lời.
Khế Ước Cuối Cùng
Bên trong tiệm, Lam Anh ngồi đối diện với Chủ tiệm. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc và vị đắng của cà phê.
"Người bạn trẻ của cô có vẻ rất kiên trì." – Chủ tiệm thong thả rót nước – "Nhưng anh ta sẽ sớm nhận ra rằng, người anh ta tìm kiếm đã không còn tồn tại nữa. Lam Anh của năm 17 tuổi đã chết vào cái đêm cô ký bản hợp đồng đầu tiên rồi."
Lam Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng đang dần trở nên trong suốt ở các đầu ngón tay. Đó là dấu hiệu của việc "cạn kiệt nguyên liệu".
"Tôi muốn ký thêm một bản nữa." – Cô nói, giọng khàn đặc – "Dự án phim mới của tôi đang gặp trục trặc. Nhà đầu tư muốn rút vốn vì họ cho rằng kịch bản thiếu tính nhân văn. Tôi cần... tôi cần một chút cảm xúc thực sự để viết chương cuối. Hãy cho tôi mượn lại một phần ký ức về tình thân, chỉ trong một tuần thôi."
Chủ tiệm lắc đầu, vẻ mặt pha chút mỉa mai: "Ở đây không có dịch vụ cho mượn. Chỉ có mua đứt bán đoạn. Cô muốn có lại cảm xúc để viết sao? Được thôi. Nhưng để đổi lấy một tuần 'làm người', cô phải giao ra thứ quý giá nhất còn lại: Sự tồn tại của cô trong tâm trí người khác."
"Nghĩa là sao?"
"Sau khi cô hoàn thành kịch bản đó, tất cả những người từng biết cô, từng yêu hay ghét cô, sẽ hoàn toàn quên mất Lam Anh là ai. Danh tiếng, hào quang, sự báo thù... tất cả sẽ tan thành mây khói. Cô sẽ sống, nhưng như một bóng ma không tên tuổi. Cô chấp nhận chứ?"
Lam Anh khựng lại. Đây là một cái giá quá đắt. Cô đã đánh đổi mọi thứ để có được danh vọng này, và giờ đây cô phải dùng chính danh vọng đó để đổi lấy một chút cảm xúc để... hoàn thiện nó? Một vòng lặp trớ trêu và cay đắng.
"Cho tôi suy nghĩ..."
"Cô không còn nhiều thời gian đâu. Nhìn kìa." – Chủ tiệm chỉ ra cửa sổ.
Nhật Nam vẫn đang đứng đó, dưới cơn mưa, điên cuồng tìm kiếm lối vào. Trong đôi mắt của chàng trai ấy là một sự quan tâm thuần khiết – thứ ánh sáng mà Lam Anh đã không còn thấy từ lâu. Một phần nhỏ trong tâm hồn cô rung động. Sự rung động đó đau đớn như một vết thương bị xát muối.
Sự Thật Nghiệt Ngã
Sáng hôm sau, Lam Anh xuất hiện tại phim trường với đôi mắt thâm quầng. Nhật Nam lao đến, nắm lấy vai cô, giọng anh run rẩy:
"Đêm qua chị đã đi đâu? Tôi đã thấy... tôi đã thấy một ngôi nhà hiện ra rồi biến mất. Lam Anh, chị đang dính vào thứ gì vậy? Hãy nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp chị."
Lam Anh nhìn anh, đôi mắt cô thoáng hiện lên một tia ấm áp hiếm hoi, nhưng rồi nhanh chóng bị sự lạnh lùng che lấp. Cô gạt tay anh ra.
"Cậu thấy ảo giác vì làm việc quá sức thôi. Đừng nói những chuyện điên rồ đó nữa."
"Tôi không điên!" – Nhật Nam lấy chiếc máy ảnh ra – "Tôi đã kịp chụp lại tấm biển hiệu của cái tiệm đó. Nhìn đi!"
Anh bật màn hình máy ảnh lên. Nhưng trên màn hình chỉ là một màu đen kịt, lốm đốm những hạt nhiễu trắng. Không có quán cà phê nào, không có biển hiệu nào. Chỉ có bóng dáng Lam Anh đang đứng đơn độc giữa một bãi đất trống, hai tay ôm lấy vai, trông như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Nhật Nam bàng hoàng. Anh nhìn tấm ảnh, rồi nhìn người phụ nữ trước mặt. Anh nhận ra rằng sự thật còn đáng sợ hơn cả những gì anh tưởng tượng. Lam Anh không phải đang bị ai đó hãm hại, mà cô đang tự tiêu biến khỏi thế giới này.
"Chị đang tự giết chết chính mình..." – Nhật Nam thì thầm, nước mắt trào ra – "Để làm gì chứ? Để lấy những cái cúp vô hồn kia sao?"
Lam Anh quay lưng bước đi, nhưng tiếng nói của Nhật Nam đuổi theo cô:
"Nếu chị không còn nhớ mình là ai, tôi sẽ nhớ giúp chị! Tôi sẽ không để cái tiệm đó nuốt chửng chị đâu!"
Lam Anh dừng bước chân, một giọt nước mắt thực sự – không phải do đánh đổi, cũng không phải do diễn kịch – lăn dài trên má cô. Cô nhận ra rằng, khế ước của Chủ tiệm đã bắt đầu có hiệu lực ngay cả khi cô chưa ký. Sự quan tâm của Nhật Nam chính là "ký ức hạnh phúc mới" đang nảy mầm, và nó chính là thứ tiếp theo mà Chủ tiệm nhắm tới.
Trò chơi giờ đây không còn là báo thù, mà là một cuộc chiến để giữ lại chút nhân tính cuối cùng.