MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 6: MẬT MÃ CỦA LINH HỒN

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 6: MẬT MÃ CỦA LINH HỒN

1,870 từ · ~10 phút đọc

Căn penthouse ở tầng 40 giờ đây không khác gì một lăng tẩm lộng lẫy. Ánh đèn thành phố hắt qua lớp kính cường lực, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Lam Anh ngồi trước bàn làm việc, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, chỉ còn đôi mắt là ánh lên một sự tỉnh táo đến cực đoan.

Cô đang viết. Đây không phải là một đơn đặt hàng từ hãng phim, cũng không phải là một kịch bản để tranh giải. Đây là tác phẩm cuối cùng cô có thể viết với tư cách là "Lam Anh" – trước khi những mảnh ký ức cuối cùng về danh tính của cô bị Tiệm Số 99 thu hồi hoàn toàn.

Kịch bản có tên là "Lời Tự Sự Của Bóng Ma".

Bề ngoài, nó là một câu chuyện kinh dị tâm lý về một người phụ nữ bị mắc kẹt trong một chiều không gian song song. Nhưng ẩn sâu dưới những lớp hội thoại sắc sảo và những tình tiết giật gân, Lam Anh đang bí mật cài cắm một hệ thống mật mã. Cô dùng những chi tiết thực tế mà chỉ cô và Nhật Nam biết, những ký ức mà cô chưa kịp đánh đổi, và cả những tọa độ ẩn về sự xuất hiện của Tiệm Số 99.

“Cảnh 12: Nhân vật chính đứng trước bức tường rêu phong. Cô ta không nhìn thấy cửa, nhưng cô ta nghe thấy tiếng chuông gió bằng đồng. Hãy nhớ, tiếng chuông chỉ vang lên khi trái tim ta vẫn còn đập vì một người khác.”

Lam Anh gõ những dòng chữ đó, tay cô run rẩy. Cô biết Chủ tiệm đang quan sát cô từ đâu đó trong bóng tối. Ông ta cho phép cô viết, vì ông ta tin rằng sự vùng vẫy của cô chỉ làm cho món nợ thêm phần "đậm đà". Nhưng ông ta không biết rằng, Lam Anh đang dùng chính những quy tắc của ông ta để chống lại ông ta.

Trong kịch bản, cô xây dựng nhân vật Nhật Nam thành một người cầm đèn. Cô lồng ghép những lời cầu cứu thực sự vào lời thoại của nhân vật phụ: “Nếu anh thấy tôi biến mất giữa màn mưa, đừng nhìn vào mắt gã đàn ông mặc suit đen. Hãy nhìn vào những lọ thủy tinh màu hồng nhạt. Đó là nơi tôi bị giam giữ.”

Mỗi dòng chữ được viết xuống là một lần Lam Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đi. Cảm giác đau đớn khi mất đi ký ức bắt đầu lan tỏa. Cô quên mất tên trường tiểu học của mình. Cô quên mất màu sắc yêu thích của mẹ. Cô quên cả việc tại sao mình lại từng hận Minh Triết đến thế.

Thù hận, hóa ra cũng là một loại ký ức quý giá. Và giờ đây, khi nó biến mất, cô chỉ còn lại một sự trống rỗng thuần khiết.

"Chị đang viết cái gì vậy?"

Nhật Nam xuất hiện ở cửa phòng làm việc từ lúc nào không hay. Anh trông tiều tụy, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thức trắng nhiều đêm nghiên cứu về những vụ mất tích kỳ lạ liên quan đến cái tên "Tiệm Số 99".

Lam Anh không ngẩng đầu, giọng cô lạnh nhạt như hơi thở của mùa đông: "Kịch bản cuối cùng. Cậu nên đọc nó đi, Nam. Đọc thật kỹ, từng chữ một."

Nhật Nam tiến lại gần, cầm lấy những trang giấy vừa được in ra. Ban đầu, anh đọc với tâm thế của một đạo diễn đang thẩm định tác phẩm. Nhưng càng về sau, đôi lông mày anh càng nhíu chặt lại.

"Lam Anh... những chi tiết này... đây là tối hôm qua ở con hẻm đó phải không? Tại sao chị lại viết về 'tiếng chuông gió bằng đồng'? Và gã đàn ông mặc gile nhung đen này..." – Anh ngẩng lên, giọng run rẩy – "Chị đang viết về hắn sao? Chị đang ra hiệu cho tôi điều gì?"

Lam Anh đột ngột đứng dậy, cô nắm lấy tay Nhật Nam. Bàn tay cô lạnh ngắt như đá, nhưng sức nắm lại mạnh đến lạ kỳ.

"Nam, nghe tôi nói. Thời gian của tôi không còn nhiều. Khi màn đêm nay kết thúc, có thể cậu sẽ không còn nhớ tôi là ai. Cậu sẽ nhìn vào tấm ảnh của chúng ta và thấy một người xa lạ. Nhưng kịch bản này... nó là bằng chứng duy nhất cho việc tôi đã từng tồn tại."

"Tôi sẽ không quên! Tôi đã nói là tôi sẽ nhớ giúp chị!" – Nhật Nam gào lên, sự bất lực khiến anh đau đớn.

"Cậu không chống lại được luật chơi của ông ta bằng sức mạnh vật lý đâu." – Lam Anh thì thầm, cô chỉ tay vào tập kịch bản – "Chỉ có nghệ thuật, thứ được tạo ra từ những mảnh vỡ cuối cùng của linh hồn, mới có thể lách qua được kẽ hở của khế ước. Trong này có một chương mà tôi chưa viết xong. Đó là chương về sự Hy sinh. Nếu một người tình nguyện đi vào tiệm và đổi đi sự nghiệp của chính mình để lấy lại ký ức cho người khác..."

"Tôi sẽ làm!" – Nhật Nam không chần chừ.

"Không! Cậu không hiểu." – Ánh mắt Lam Anh chợt lóe lên một sự đau thương chân thật – "Ông ta không muốn sự nghiệp của cậu. Ông ta muốn thấy chúng ta hủy hoại lẫn nhau. Nếu cậu vào đó, ông ta sẽ bắt cậu chọn: Hoặc là cứu tôi và cậu trở thành một kẻ điên như Minh Triết, hoặc là mặc kệ tôi để cậu trở thành đạo diễn vĩ đại nhất thế kỷ."

Ngay khi câu nói của Lam Anh vừa kết thúc, căn phòng penthouse đột ngột rung chuyển. Những lọ hoa pha lê vỡ tan tành trên sàn. Không gian xung quanh họ bắt đầu co giãn, tường nhà như tan chảy thành những làn khói đen kịt.

Từ trong bóng tối của hành lang, Chủ tiệm bước ra. Lần này, anh ta không còn vẻ lịch thiệp thường ngày. Gương mặt anh ta lạnh lùng, đôi mắt rực lên ánh sáng màu tím thẫm của những ký ức bị giam cầm.

"Cô đã quá lời rồi, Lam Anh." – Anh ta bước đi thong thả trên những mảnh thủy tinh vỡ mà không gây ra tiếng động – "Viết lách để cứu mạng sao? Một ý tưởng thật lãng mạn, nhưng cô quên rằng chính tôi là người đã cho cô khả năng viết ra những kịch bản thiên tài đó. Cô định dùng quà tặng của tôi để phản bội tôi?"

Anh ta vung tay, tập kịch bản trên tay Nhật Nam đột ngột bốc cháy. Những dòng chữ mật mã, những lời cầu cứu tâm huyết của Lam Anh hóa thành tàn tro chỉ trong chớp mắt.

"Không!" – Nhật Nam lao vào định dập lửa, nhưng anh bị một lực đẩy vô hình hất văng ra xa.

Chủ tiệm nhìn Lam Anh, mỉm cười cay độc: "Khế ước cuối cùng sẽ được ký ngay bây giờ. Cô đã dùng hết ký ức hạnh phúc rồi. Giờ tôi sẽ lấy đi sự tồn tại của cô. Ngày mai, cái tên Lam Anh sẽ biến mất khỏi mọi bộ phim, mọi giải thưởng, mọi ký ức của thành phố này. Cô sẽ là một con số không tròn trĩnh."

Lam Anh nhìn tập kịch bản cháy rụi, rồi nhìn Nhật Nam đang nằm gục trên sàn. Cô không còn sợ hãi. Sự vô cảm mà cô đã đổi lấy trước đó giờ đây lại trở thành vũ khí giúp cô giữ được sự bình tĩnh cuối cùng.

"Ông nghĩ rằng đốt đi đống giấy đó là xóa sạch được sao?" – Cô nhìn thẳng vào Chủ tiệm – "Ông có thể xóa ký ức của con người, xóa đi mặt chữ, nhưng ông không thể xóa đi cảm giác. Nhật Nam sẽ không nhớ tên tôi, nhưng anh ấy sẽ luôn thấy một khoảng trống trong tim mỗi khi nhìn thấy cơn mưa. Và khoảng trống đó chính là thất bại của ông."

Chủ tiệm nheo mắt, vẻ giận dữ hiện rõ trên gương mặt thoát tục. "Thách thức tôi sao? Vậy thì hãy nếm trải sự lãng quên tuyệt đối đi!"

Anh ta đưa tay về phía Lam Anh. Một luồng ánh sáng chói lòa bao phủ lấy cô. Lam Anh cảm thấy mình đang tan ra từng mảnh. Hình bóng của mẹ, nụ cười của Nhật Nam, ánh hào quang của sân khấu... tất cả cuộn lại thành một cơn lốc rồi biến mất vào hư không.

Sáng hôm sau. Thành phố vẫn nhộn nhịp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trong căn penthouse sang trọng giờ đây trống không, Nhật Nam tỉnh dậy trên sàn nhà lạnh lẽo. Anh ôm lấy đầu, cố gắng nhớ lại tại sao mình lại ở đây.

Anh nhìn xung quanh. Căn hộ này có vẻ như chưa từng có người ở. Đồ đạc được phủ bạt trắng, không có một tấm ảnh nào, không có một dòng kịch bản nào. Anh nhìn vào tay mình, vẫn còn dính một chút tro đen của giấy cháy.

"Mình đến đây để làm gì nhỉ?" – Anh lẩm bẩm.

Anh mở điện thoại ra, danh bạ hoàn toàn không có cái tên "Lam Anh". Anh lên mạng tìm kiếm về bộ phim "Dưới Ánh Đèn Sân Khấu", nhưng kết quả trả về là: Tác phẩm vô danh của một biên kịch đã tự sát cách đây 3 năm.

Nhật Nam bước ra ban công. Trời đang mưa lất phất. Đột nhiên, anh cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại. Một nỗi buồn vô cớ, sâu thẳm và nghẹn ngào trào dâng khiến anh bật khóc.

"Tại sao mình lại khóc?" – Anh tự hỏi, tay quệt nước mắt – "Mình đã mất cái gì sao?"

Dưới đường, một người phụ nữ với mái tóc dài, mặc chiếc áo khoác cũ kỹ đang bước đi lững thững giữa màn mưa. Cô không có túi xách, không có ô, ánh mắt cô trống rỗng nhìn về phía trước. Cô đi ngang qua một tấm biển quảng cáo lớn vốn từng in hình Lam Anh nhận giải thưởng, nhưng giờ đây nó chỉ là một mảng trắng xóa chờ được dán hình quảng cáo mới.

Người phụ nữ đó dừng lại trước một con hẻm. Một tiếng chuông gió bằng đồng vang lên: Kính coong.

Cô khựng lại. Một mảnh giấy nhỏ từ trong túi áo cô rơi ra, bị gió cuốn bay về phía Nhật Nam đang đứng trên ban công cao vời vợi. Mảnh giấy chỉ vỏn vẹn ba chữ được viết bằng nét chữ thanh mảnh nhưng đầy kiên định:

Nhật Nam đón lấy mảnh giấy bay theo gió. Anh nhìn dòng chữ, rồi nhìn xuống người phụ nữ dưới đường. Hai ánh mắt chạm nhau trong một giây tích tắc giữa màn mưa nhạt nhòa.

Ký ức có thể mất đi, nhưng định mệnh thì không dễ dàng bị xóa bỏ như vậy.