Sáng hôm sau, khi ánh nắng xuyên qua lớp bụi mờ của thành phố, thế giới đã không còn chỗ cho cái tên Lam Anh.
Trong hồ sơ hộ tịch, dòng chữ "Lam Anh" biến mất. Trên các poster phim, vị trí của biên kịch chỉ còn là một khoảng trống xám xịt. Thậm chí, mẹ của cô ở quê khi nhìn vào tấm ảnh thờ của chồng, bà chỉ thấy mình đứng cô đơn một mình, không còn nhớ mình từng có một đứa con gái tài hoa và hiếu thảo.
Lam Anh tỉnh dậy trên một băng ghế đá ở công viên. Quần áo cô lấm lem bùn đất, mái tóc dài rối bù che khuất nửa khuôn mặt. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng nhợt nhạt và gầy guộc.
"Mình là ai?"
Câu hỏi đó vang lên trong đầu cô nhưng không có lời đáp. Cô không nhớ tên mình, không nhớ quê quán, không nhớ cả khuôn mặt của người đàn ông đã khiến cô tan nát cõi lòng. Thứ duy nhất còn sót lại trong tâm trí cô là một cảm giác: sự thôi thúc phải viết.
Cô nhặt một viên gạch vỡ, bắt đầu vạch lên nền xi măng những dòng chữ nguệch ngoạc. Cô không viết về mình, cô viết về những người đi ngang qua: một bà lão bán vé số có đôi mắt buồn, một gã thanh niên đang vội vã chạy theo xe buýt, một đứa trẻ đang khóc vì đánh rơi que kem. Cô viết như thể nếu ngừng lại, cô sẽ hoàn toàn biến thành không khí.
Cùng lúc đó, tại văn phòng hãng phim Visionary, Nhật Nam đang ngồi thẫn thờ trước chiếc máy tính. Trên màn hình là bộ phim anh vừa dựng xong, nhưng phần credit (danh sách thực hiện) lại có một lỗi lạ. Chỗ tên biên kịch bị nhiễu sóng, mỗi lần anh cố gõ chữ "Lam Anh" vào, máy tính lại tự động xóa sạch.
"Nam, cậu sao thế? Sao cứ ngồi nhìn cái màn hình trống không đó suốt vậy?" – Vị giám đốc bước vào, vỗ vai anh.
"Sếp... biên kịch của phim này là ai? Tại sao tôi không nhớ nổi tên cô ấy?" – Nhật Nam ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu.
Giám đốc cười, nụ cười hời hợt: "Cậu mê phim quá hóa lú à? Phim này là do phòng biên kịch tổng hợp viết mà, có ai đứng tên riêng đâu. Cậu vừa nhận giải Đạo diễn trẻ xong, lo mà chuẩn bị bài phát biểu đi."
Nhật Nam khựng lại. Anh nhớ rõ mình không hề thắng giải một mình. Anh nhớ có một người phụ nữ với đôi mắt sắc sảo đã đứng cạnh anh, cùng anh tranh luận về từng góc máy. Nhưng khi anh cố hình dung gương mặt đó, nó chỉ là một mảng trắng nhòa.
Anh rút từ túi áo ra mảnh giấy đêm qua: "ĐỪNG QUÊN TÔI."
Nét chữ này... nó rung động một cách kỳ lạ trong lồng ngực anh. Nhật Nam đứng bật dậy. Anh biết mình không điên. Nếu cả thế giới đã quên, thì anh sẽ là người duy nhất đi ngược lại dòng chảy đó.
Anh bắt đầu lục tìm trong những thư mục ẩn của máy ảnh. Đa số ảnh đều bị hỏng, nhưng có một đoạn video ngắn anh quay trộm trong phòng dựng. Trong video, anh đang cười và nói: "Chị viết đoạn này ác quá, Lam Anh ạ!".
Cái tên đó! Lam Anh.
Âm thanh đó giống như một tia sét đánh vào đại não anh. Nhật Nam khuỵu xuống, ký ức bắt đầu tràn về như lũ cuốn, đau đớn và dữ dội. Anh nhớ lại đêm mưa, nhớ lại tiệm cà phê, nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của cô khi tan biến.
"Tôi nhớ rồi... Lam Anh. Tôi không quên."
Anh lao ra khỏi văn phòng, phớt lờ tiếng gọi của đồng nghiệp. Anh chạy về phía khu ổ chuột, nơi anh nhìn thấy người phụ nữ đó lần cuối.
Giữa công viên đông đúc, anh thấy một đám đông đang tụ tập quanh một băng ghế đá. Họ đang chỉ trỏ vào những dòng chữ được khắc đầy trên nền đất.
"Trên đời này có một loại nợ không thể trả bằng tiền. Đó là nợ ký ức. Khi bạn quên đi người mình yêu, bạn không mất đi họ, bạn mất đi chính mình."
Nhật Nam rẽ đám đông bước vào. Ở giữa vòng vây, một người phụ nữ rách rưới đang quỳ xuống, tay vẫn cầm viên gạch vỡ, miệt mài viết.
"Lam Anh!" – Anh gọi lớn.
Người phụ nữ khựng lại. Cô từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô trống rỗng, không một chút tia sáng nhận biết. Cô nhìn anh như nhìn một người lạ qua đường.
"Anh gọi tôi là gì?" – Cô khàn giọng hỏi.
"Lam Anh. Đó là tên của chị. Chị là biên kịch vĩ đại nhất mà tôi từng biết."
Lam Anh khẽ nghiêng đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt lấm lem. Cô không nhớ cái tên đó, nhưng trái tim cô lại run rẩy khi nghe thấy nó.
Đúng lúc đó, từ trong bóng râm của những tán cây, bóng dáng của Chủ Tiệm lại hiện ra. Anh ta cầm một chiếc ô đen, đứng nhìn họ với vẻ thích thú độc địa.
"Một sự kháng cự thú vị." – Tiếng nói của ông ta chỉ mình Nhật Nam nghe thấy – "Nhưng cậu biết không, Nhật Nam? Càng nhớ về cô ấy, cô ấy sẽ càng đau đớn. Mỗi lần cậu gọi tên cô ấy, tôi sẽ rút đi một giờ tuổi thọ của cô ấy. Cậu vẫn muốn nhớ chứ?"
Nhật Nam siết chặt nắm tay, nhìn thẳng vào gã ác quỷ: "Ông có thể rút đi mạng sống, nhưng ông không thể ngăn tôi yêu cô ấy lại từ đầu."
Cuộc chiến giành lại Lam Anh chính thức bắt đầu, không phải bằng pháp thuật, mà bằng sự kiên trì của một trái tim không chịu khuất phục.