Cái lạnh của buổi sớm công viên không thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo phát ra từ đôi mắt của người đàn ông cầm ô đen. Nhật Nam đứng chắn giữa Lam Anh và Chủ Tiệm, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng như một con thú bị dồn vào đường cùng nhưng vẫn sẵn sàng nhe nanh vuốt.
"Ông muốn tuổi thọ của tôi? Cứ lấy đi!" – Nhật Nam gằn giọng, đôi mắt anh rực cháy – "Nhưng đừng hòng chạm vào cô ấy thêm một lần nào nữa."
Chủ Tiệm khẽ xoay cán ô, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên: "Cậu thật hào hiệp, Nhật Nam. Nhưng cậu quên rằng, ở Tiệm Số 99, chúng tôi không lấy những thứ mà khách hàng không tự nguyện dâng hiến. Hiện tại, cô ấy không còn gì để đổi, và cậu... cậu đang tiêu xài sự sống của mình cho một người thậm chí không nhớ nổi tên cậu. Thật là một sự lãng phí lãng mạn."
Sau lưng Nhật Nam, Lam Anh vẫn ngồi bất động trên nền đất. Cô nhìn viên gạch vỡ trong tay, rồi nhìn bóng lưng của Nhật Nam. Có một sợi dây liên kết vô hình nào đó đang rung lên trong tâm khảm cô, nhưng nó quá yếu ớt để kết nối thành một ý niệm rõ ràng.
"Chị... chị đi theo tôi." – Nhật Nam quay lại, giọng anh dịu dàng hẳn đi. Anh cởi chiếc áo khoác denim của mình, choàng lên đôi vai gầy đang run rẩy của Lam Anh.
Lam Anh không phản kháng. Cô để mặc anh dìu đứng dậy. Đám đông xung quanh bắt đầu tản ra, họ nhìn hai người bằng ánh mắt kỳ quặc, rồi nhanh chóng quay trở lại với nhịp sống hối hả của mình. Đối với họ, Lam Anh chỉ là một kẻ điên, và Nhật Nam là một gã gàn dở. Sự lãng quên của Tiệm Số 99 thực sự đáng sợ, nó biến một con người thành một bóng ma ngay giữa ban ngày.
Nhật Nam đưa Lam Anh về căn hộ nhỏ của anh – nơi tràn ngập những cuộn phim, những bức ảnh và mùi của thuốc tráng phim. Anh không dám đưa cô về penthouse của chính cô, vì nơi đó giờ đây đã trở thành một không gian vô chủ, lạnh lẽo và bị niêm phong bởi sự hư ảo.
"Chị ngồi đây. Tôi đi lấy nước ấm."
Lam Anh ngồi khép nép trên chiếc ghế sofa cũ. Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Trên tường dán đầy những tấm poster phim, và lạ kỳ thay, ở những góc khuất, có những mảnh giấy note màu vàng được dán đè lên: "Kịch bản của L.A – Nhịp phim phải nhanh hơn", "Hỏi L.A về đoạn kết chương 4".
Cô chạm tay vào một mảnh giấy. Một luồng điện nhẹ chạy qua đầu ngón tay.
"L.A..." – Cô thầm thì. Cái tên đó giống như một mã khóa đang cố mở một chiếc hộp đã bị rỉ sét.
Nhật Nam bước ra với một bát cháo nóng và một ly nước. Anh ngồi xuống sàn nhà, đối diện với cô. "Tôi biết chị không nhớ gì. Nhưng chúng ta có một công việc chưa hoàn thành. Chị đã viết một kịch bản về sự cứu rỗi. Tôi cần chị giúp tôi kết thúc nó."
"Tại sao anh lại giúp tôi?" – Lam Anh nhìn thẳng vào mắt Nam. Dù ký ức đã mất, nhưng bản năng quan sát sắc sảo của một biên kịch vẫn hiện hữu trong đôi mắt ấy. "Anh đang nhìn tôi nhưng dường như anh đang nhìn một người khác. Người đó... có phải là tôi không?"
Nhật Nam khựng lại. Câu hỏi của cô đâm trúng vào nỗi đau của anh. "Người đó chính là chị. Chỉ là chị đã để quên một phần bản thân mình ở một nơi rất tối. Tôi sẽ cùng chị đi lấy lại nó."
Nhật Nam nhận ra rằng anh không thể dùng lời nói để khôi phục ký ức cho Lam Anh, vì ngôn ngữ là thứ Chủ Tiệm dễ dàng thao túng nhất. Anh quyết định dùng Hình ảnh.
Suốt cả đêm đó, anh dựng lại một đoạn phim ngắn từ những mảnh clip hậu trường, những video quay trộm lúc hai người tranh luận, và cả những đoạn phim mà Lam Anh từng làm biên kịch. Anh lồng ghép chúng vào nhau, tạo thành một dòng chảy cảm xúc mãnh liệt.
Khi đoạn phim bắt đầu chiếu trên bức tường trắng, Lam Anh nhìn chăm chú không chớp mắt. Cô thấy một cô gái rạng rỡ, tự tin trên sân khấu nhận giải. Cô thấy chính mình đang cười, đang khóc, đang giận dữ.
Và rồi, cao trào của đoạn phim là cảnh cô đứng dưới mưa trước cửa Tiệm Số 99.
"Đừng xem tiếp!" – Một giọng nói vang lên trong căn phòng. Không phải tiếng của Nhật Nam, cũng không phải tiếng của video.
Căn phòng đột ngột tối sầm lại. Chiếc máy chiếu bốc khói rồi nổ tung. Lam Anh ôm đầu hét lên một tiếng đau đớn. Những ký ức bắt đầu va đập vào nhau trong não bộ cô như những mảnh kính vỡ.
"Đau... đau quá!"
Nhật Nam lao đến ôm chặt lấy cô. "Lam Anh! Nhìn tôi! Đừng sợ!"
Trong bóng tối, những lọ thủy tinh chứa ký ức hồng nhạt bắt đầu hiện ra lơ lửng xung quanh họ. Chúng phát ra tiếng cười nói của Lam Anh trong quá khứ, tiếng cô hứa hẹn với Minh Triết, tiếng cô khóc trong đêm mưa. Nhưng chúng chỉ hiện ra rồi lại biến mất ngay lập tức, như những bóng ma đang trêu ngươi.
"Cậu thấy chưa, Nhật Nam?" – Giọng của Chủ Tiệm lại vang lên, lần này trầm đục và đầy đe dọa – "Mỗi khi cô ấy nhớ lại một chút, khế ước sẽ trừng phạt cô ấy. Cô ấy sẽ bị hành hạ bởi chính những mảnh ký ức mà cô ấy đã từ bỏ. Cậu đang giúp cô ấy hay đang giết cô ấy đây?"
Nhật Nam nghiến răng, anh không nhìn vào bóng tối, anh chỉ nhìn vào người phụ nữ trong vòng tay mình. "Nếu nỗi đau là cái giá để được là chính mình, tôi sẽ gánh một nửa cho cô ấy!"
Trong cơn đau đớn tột cùng, Lam Anh đột ngột nắm lấy cổ áo Nhật Nam. Đôi mắt cô trong một giây phút ngắn ngủi đã lấy lại được sự sắc sảo vốn có.
"Nam... đừng... đừng tìm nữa..." – Cô thều thào – "Ông ta... ông ta muốn anh. Ông ta muốn sự sáng tạo của anh. Đừng để mình bị cuốn vào..."
"Tôi không quan tâm!" – Nhật Nam hét lớn. Anh cầm lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số – vật bất ly thân của mình, bên trong chứa đựng toàn bộ sự nghiệp, những thước phim để đời và cả niềm đam mê cháy bỏng của anh.
"Chủ Tiệm! Ông nghe đây!" – Nhật Nam đứng dậy, giơ chiếc máy ảnh lên cao – "Ông thích thu thập những thứ quý giá đúng không? Trong này là mười năm lao động của tôi, là danh tiếng đạo diễn mà ông nói tôi sắp đạt được. Tôi sẽ đổi nó! Đổi tất cả để lấy lại một ngày ký ức trọn vẹn cho Lam Anh. Chỉ một ngày thôi!"
Không gian tĩnh lặng trong vài giây. Rồi, một tiếng cười trầm thấp vang lên.
Cánh cửa gỗ của Tiệm Số 99 đột ngột hiện ra ngay giữa phòng khách của Nhật Nam. Chủ Tiệm bước ra, lần này ông ta tháo đôi găng tay trắng, để lộ đôi bàn tay gầy guộc với những đường gân xanh kỳ lạ.
"Một ngày ký ức trọn vẹn để đổi lấy cả sự nghiệp? Một cuộc trao đổi không cân sức, Nhật Nam ạ. Nhưng tôi thích sự điên rồ của cậu."
Chủ Tiệm đưa tay ra. Nhật Nam không hề do dự, anh đặt chiếc máy ảnh vào bàn tay lạnh giá đó. Ngay lập tức, chiếc máy ảnh tan chảy thành một làn khói đen, thấm vào da thịt của Chủ Tiệm.
"Xong rồi. Cô ấy có 24 giờ để làm một con người đúng nghĩa. Nhưng hãy nhớ," – Chủ Tiệm nhìn Nhật Nam với ánh mắt thương hại – "Sau 24 giờ, nếu cậu không thể khiến cô ấy tự mình phá vỡ khế ước, cô ấy sẽ biến mất vĩnh viễn, và cậu cũng sẽ chẳng còn gì cả."
Chủ Tiệm biến mất. Căn phòng trở lại bình thường.
Lam Anh từ từ mở mắt. Lần này, ánh mắt cô không còn trống rỗng. Cô nhìn Nhật Nam, rồi nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem của mình. Nước mắt cô bắt đầu rơi, nhưng không phải vì đau đớn.
"Nam..." – Cô gọi tên anh, giọng nói đầy đủ cung bậc cảm xúc của một con người – "Em nhớ ra rồi. Em nhớ tất cả rồi."
Nhật Nam khuỵu xuống bên cạnh cô, anh cười trong nước mắt. Anh đã mất đi mọi thứ anh từng xây dựng, nhưng anh đã tìm thấy người phụ nữ duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống trong tim mình.
"Chúng ta chỉ có 24 giờ." – Anh thì thầm – "Chúng ta phải đi tìm mẹ, phải về lại nơi mọi thứ bắt đầu. Chúng ta sẽ kết thúc trò chơi này."
Lam Anh nắm chặt tay anh. 24 giờ cuối cùng của một biên kịch vĩ đại và một đạo diễn vô danh. Họ không còn hào quang, không còn tiền bạc, chỉ còn lại hai linh hồn đang rực cháy giữa màn đêm.