MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 9: CHUYẾN TÀU VỀ PHÍA HOÀNG HÔN

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 9: CHUYẾN TÀU VỀ PHÍA HOÀNG HÔN

1,900 từ · ~10 phút đọc

Chiếc xe khách cũ kỹ lọc cọc lăn bánh rời khỏi thành phố khi trời còn chưa rõ mặt người. Lam Anh ngồi cạnh cửa sổ, nhìn những tòa nhà chọc trời dần lùi xa, thay vào đó là những cánh đồng xanh ngắt trải dài và những hàng dừa nghiêng bóng.

Trong đầu cô lúc này là một mớ hỗn độn của 24 giờ quý giá. Mỗi giây phút trôi qua đều quý như máu chảy khỏi huyết quản. Nhật Nam ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm chặt tay cô như sợ rằng nếu nới lỏng dù chỉ một chút, cô sẽ tan biến thành mây khói. Anh đã mất đi sự nghiệp, mất đi chiếc máy ảnh chứa đựng cả tâm hồn mình, nhưng ánh mắt anh lại kiên định hơn bao giờ hết.

"Em đang nghĩ gì vậy?" – Nhật Nam hỏi, giọng anh trầm ấm giữa tiếng động cơ ồn ào.

"Em đang nghĩ về mẹ." – Lam Anh tựa đầu vào vai anh – "Em đã đổi đi ký ức về món canh chua, đổi đi cả những lần mẹ lo lắng gọi điện. Giờ đây, khi nhớ lại tất cả, em thấy mình như một kẻ tội đồ. Em không biết khi đối mặt với bà, em phải nói gì... nhất là khi bà đã hoàn toàn quên rằng mình có một đứa con gái."

"Chúng ta không về để xin lỗi bằng lời nói." – Nhật Nam siết nhẹ tay cô – "Chúng ta về để tìm lại 'nguyên bản' của em. Chủ Tiệm có thể thu hồi những gì em đã ký kết, nhưng ông ta không thể xóa sạch dấu vết của một con người đã từng sống, từng yêu thương ở một vùng đất."

Thị trấn nhỏ miền Tây hiện ra với vẻ thanh bình vốn có. Mùi bùn đất quyện với hương hoa lục bình trôi sông bốc lên sau cơn mưa sớm. Lam Anh bước xuống xe, đôi chân run rẩy đi trên con đường mòn dẫn về ngôi nhà mái ngói cũ nằm sâu trong vườn nhãn.

Càng gần đến nhà, hơi thở của Lam Anh càng dồn dập. Cô nhận ra từng gốc cây, từng vết nứt trên bức tường rào. Nhưng ngôi nhà trông tĩnh lặng lạ kỳ.

Trước hiên nhà, một người phụ nữ tóc đã bạc nửa đầu đang ngồi tỉ mẩn nhặt rau. Đó là mẹ cô. Bà vẫn gầy như thế, chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn vai. Lam Anh đứng khựng lại ở cổng, nước mắt không kìm được mà trào ra. Cô muốn chạy đến ôm lấy bà, muốn gào lên tiếng "Mẹ ơi", nhưng cổ họng cô nghẹn đắng.

"Chào bà, tụi con là bạn của... một người quen cũ, đi ngang qua đây nên ghé thăm." – Nhật Nam lên tiếng trước, anh nhẹ nhàng dìu Lam Anh bước vào sân.

Bà cụ ngước lên, nheo nheo đôi mắt đã mờ đục nhìn hai người trẻ. Bà nở một nụ cười hiền hậu, nhưng là nụ cười dành cho những người khách lạ.

"Chào hai đứa. Người quen cũ của ai hả con? Tui sống ở đây có một mình, ông nhà mất lâu rồi, cũng chẳng có con cái gì..."

Câu nói của bà như một nhát dao chém vào tim Lam Anh. Cô khuỵu xuống bên cạnh rổ rau, bàn tay run rẩy chạm vào tà áo của mẹ.

"Bà ơi... bà có bao giờ thấy buồn vì ở một mình không?" – Lam Anh hỏi, giọng cô lạc đi.

Bà cụ hơi ngẩn ra, rồi thở dài: "Đôi khi cũng thấy trống trải lắm con ạ. Cứ như là tui đã đánh mất một cái gì đó rất quan trọng, nhưng lại không nhớ nổi là cái gì. Trong nhà thỉnh thoảng tui vẫn thấy có những đôi dép nhỏ, hay mấy cuốn vở cũ viết tên 'Lam Anh'... chắc là của con nhà hàng xóm nào sang chơi rồi bỏ quên."

Lam Anh nấc lên thành tiếng. Bà cụ hốt hoảng buông nắm rau, đưa bàn tay thô ráp lên vuốt tóc cô: "Sao thế con gái? Sao lại khóc? Hay là đi đường xa mệt quá?"

Cảm giác bàn tay mẹ chạm vào tóc mình – thứ cảm giác mà cô đã bán đi để đổi lấy giải thưởng biên kịch – giờ đây quay trở lại, đau đớn và chân thật đến mức khiến cô muốn xé nát bản khế ước với Tiệm Số 99.

Nhật Nam ra hiệu cho Lam Anh giữ bình tĩnh. Anh biết họ không có nhiều thời gian để chìm đắm trong đau khổ.

"Dì ơi, tụi con xin phép được vào nhà thắp nén nhang cho chú được không ạ?" – Nam khéo léo gợi chuyện.

Bà cụ vui vẻ dẫn họ vào trong. Căn nhà vẫn thế, mùi nhang trầm thoang thoảng. Lam Anh nhìn lên bàn thờ cha, rồi ánh mắt cô dừng lại ở chiếc rương gỗ cũ kỹ đặt dưới gầm giường trong buồng trong. Cô nhớ ra rồi. Đó là nơi cô cất giữ "gia tài" của mình trước khi lên thành phố.

Khi bà cụ ra sau bếp đun nước pha trà, Lam Anh và Nhật Nam nhanh chóng kéo chiếc rương ra. Lớp bụi thời gian phủ dày, nhưng cái khóa đồng vẫn còn đó. Lam Anh rút sợi dây chuyền bạc trên cổ – thứ duy nhất cô không bán đi – dùng chiếc chìa khóa nhỏ đính kèm để mở rương.

Bên trong không phải vàng bạc. Đó là những xấp giấy đã ố vàng, những cuốn nhật ký viết tay từ năm cô 14 tuổi, và một tập bản thảo dày cộm có tựa đề: "Mùa Nhãn Chín".

Đây chính là kịch bản đầu tiên cô viết. Không có kỹ thuật lắt léo, không có những cú twist gây sốc, chỉ có những dòng chữ mộc mạc về tình yêu của một cô gái nghèo dành cho gia đình và mảnh đất quê hương.

"Đây rồi..." – Lam Anh vuốt ve những trang giấy – "Đây là phần hồn chưa bị vẩn đục của em. Chủ Tiệm lấy đi ký ức trong não bộ, lấy đi danh tiếng trên mặt báo, nhưng ông ta không thể lấy đi những dòng chữ này vì chúng đã được 'ký gửi' vào thực tại từ trước khi em biết đến Tiệm Số 99."

Nhật Nam nhìn vào tập bản thảo, anh chợt nhận thấy những dòng chữ bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo.

"Lam Anh, nhìn kìa!"

Ở góc những trang giấy, những đốm sáng màu hồng nhạt – chính là những ký ức hạnh phúc mà cô đã đánh đổi – đang từ từ thoát ra khỏi các lọ thủy tinh vô hình của Chủ Tiệm và bay về phía tập bản thảo. Có vẻ như, sức mạnh của sự thật và tình yêu nguyên bản đang tạo ra một lực hút ngược, kéo lại những gì đã mất.

Đúng lúc đó, không khí trong căn nhà đột ngột trở nên lạnh lẽo. Tiếng chim hót ngoài vườn tắt lịm. Một bóng đen cao lớn với chiếc ô đen hiện ra ở ngưỡng cửa buồng.

Chủ Tiệm bước vào, gương mặt ông ta lần này hiện rõ sự giận dữ.

"Các người đang làm một việc rất nguy hiểm." – Giọng ông ta vang lên như tiếng sấm rền – "Tập bản thảo đó là 'vật chứng' của quá khứ. Nếu cô chạm vào nó với ý định phá vỡ khế ước, toàn bộ những gì cô đang có ở hiện tại sẽ sụp đổ. Cô sẽ không còn là đại biên kịch, cô sẽ chỉ là một cô gái quê nghèo khó với một bà mẹ già bệnh tật. Cô có chắc mình muốn quay lại cuộc sống đó không?"

Lam Anh đứng dậy, tay ôm chặt tập bản thảo vào lòng. Cô nhìn vào người mẹ đang lúi húi dưới bếp, rồi nhìn Nhật Nam.

"Ông nói đúng. Tôi sẽ mất đi hào quang giả dối đó. Nhưng tôi sẽ có lại được mẹ. Tôi sẽ có lại được cảm giác được yêu thương thực sự. Vinh quang mà không có ai để sẻ chia, không có ký ức để tự hào, thì đó chỉ là một nhà tù rực rỡ mà thôi."

"Cậu thì sao, Nhật Nam?" – Chủ Tiệm quay sang Nam – "Nếu cô ấy trở về làm cô gái quê, cậu cũng sẽ mãi mãi là một kẻ vô danh. Hai người sẽ sống một cuộc đời bình thường đến mức tầm thường. Cậu có chấp nhận đánh đổi sự vĩ đại để lấy sự bình thường không?"

Nhật Nam bước đến bên cạnh Lam Anh, đặt tay lên vai cô: "Sự vĩ đại của một đạo diễn không nằm ở giải thưởng, mà nằm ở việc anh ta có thể bảo vệ được người phụ nữ mình yêu. Tôi chọn sự bình thường có cô ấy."

Chủ Tiệm cười khẩy, ông ta giơ tay lên, định dùng quyền năng để thu hồi tập bản thảo. Nhưng kỳ lạ thay, khi tay ông ta chạm vào luồng ánh sáng từ những trang giấy, ông ta khựng lại.

"Cái gì thế này? Tại sao ký ức lại... tự nguyện quay về?" – Lần đầu tiên, trên gương mặt của Chủ Tiệm hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Bởi vì ông chỉ lấy được những gì người ta vứt bỏ." – Lam Anh dõng dạc nói – "Tôi đã từng vứt bỏ chúng vì lòng tham. Nhưng giờ đây, tôi tha thiết muốn nhận lại chúng. Khế ước dựa trên sự đồng thuận, và giờ đây tôi rút lại sự đồng thuận đó bằng cả sinh mạng của mình!"

Luồng ánh sáng từ tập bản thảo bùng lên dữ dội, bao trùm lấy cả căn nhà. Chủ Tiệm bị đẩy lùi ra ngoài sân. Những lọ thủy tinh chứa ký ức của Lam Anh lần lượt vỡ tan, đổ vào lòng cô những cảm xúc ấm áp, đau đớn, ngọt ngào của mười năm qua.

Lam Anh quỵ xuống sàn, đầu đau như búa bổ khi hàng vạn mảnh ghép ký ức ùa về cùng một lúc. Cô thấy lại nụ hôn đầu, thấy lại bát canh chua của mẹ, thấy cả những giọt mồ hôi của cha.

"Mẹ ơi!" – Cô gào lên trong nước mắt.

Dưới bếp, bà cụ giật mình đánh rơi chiếc chén sứ. Bà đứng sững lại, đôi mắt mờ đục bỗng chốc trở nên tinh anh. Bà nhìn vào trong buồng, nhìn thấy cô gái đang khóc nức nở dưới đất.

"Lam Anh? Con đó hả con? Trời ơi, sao con về mà không bảo mẹ..."

Bà cụ lao đến, ôm chặt lấy con gái vào lòng. Hai mẹ con khóc nghẹn ngào giữa căn nhà cũ. Lời nguyền của sự lãng quên đã chính thức bị phá vỡ bởi thứ quyền năng mà Chủ Tiệm luôn coi thường: Sự hối hận và lòng hiếu thảo.

Nhật Nam đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng đó mà mỉm cười. Anh thấy bóng dáng Chủ Tiệm tan biến dần dưới ánh hoàng hôn của thị trấn.

Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc ở đó. 24 giờ của họ vẫn đang đếm ngược. Khi ký ức quay về, cái giá tiếp theo chính là sự sụp đổ của thực tại ở thành phố. Liệu họ có thể bảo vệ được mẹ mình khi Chủ Tiệm quyết định đòi lại món nợ bằng một cách khác tàn khốc hơn?