MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 10: VẾT NỨT CỦA THỰC TẠI

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 10: VẾT NỨT CỦA THỰC TẠI

1,803 từ · ~10 phút đọc

Chiều hoàng hôn ở miền Tây đẹp một cách sầu bi. Ánh mặt trời đỏ rực như máu rỉ qua kẽ lá nhãn, đổ bóng xuống sân nhà. Trong khi Lam Anh đang được bao bọc trong vòng tay ấm áp của mẹ – một hơi ấm mà cô đã đánh đổi bằng cả thanh xuân để lấy sự lạnh lẽo của những chiếc cúp vàng – thì ở cách đó hàng trăm cây số, tại trung tâmThành phố , một cơn địa chấn tâm linh đang diễn ra.

Nhật Nam đứng ngoài hiên, chiếc điện thoại trong tay anh liên tục báo rung. Những dòng thông báo hiện lên như những vết dao cắt vào thực tại.

"Nam! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Toàn bộ dữ liệu phim của chị Lam Anh trên server công ty đều biến thành file rác!" – Tiếng trợ lý Linh gào lên trong điện thoại, âm thanh méo mó vì nhiễu sóng.

Nhật Nam nhìn vào màn hình. Anh truy cập vào các trang báo điện tử lớn. Những tiêu đề bài viết về Lam Anh mà anh vừa đọc cách đây một tiếng giờ đây đang thay đổi ngay trước mắt anh. Chữ cái chạy nhảy loạn xạ, rồi biến mất, để lại những khoảng trắng đục ngầu.

Tại Bảo tàng Điện ảnh, chiếc cúp "Biên kịch xuất sắc nhất" của Lam Anh đang trưng bày trong tủ kính đột ngột nứt toác. Những người tham quan kinh ngạc chứng kiến lớp mạ vàng bong tróc, để lộ bên trong là thứ thạch cao mục nát, rồi dần tan thành tro bụi.

Những diễn viên từng đổi đời nhờ kịch bản của cô bắt đầu cảm thấy đầu óc trống rỗng. Họ đứng trên sân khấu nhưng quên mất lời thoại, quên mất cảm xúc, vì cái "linh hồn" mà Lam Anh cài cắm vào đó đã bị rút lại. Khế ước bị phá vỡ không chỉ đòi lại ký ức cho cô, mà nó còn đòi lại mọi thành quả được xây dựng từ sự đánh đổi đó.

"Thế giới hiện tại của em đang sụp đổ, Lam Anh ạ." – Nhật Nam thì thầm, anh nhìn vào trong nhà.

Lam Anh bước ra, gương mặt cô dù vẫn còn vệt nước mắt nhưng đã lấy lại được vẻ tĩnh tại. Cô cầm chiếc điện thoại của mình, chứng kiến danh bạ hàng ngàn người giờ đây chỉ còn là một dãy số lạ. Những bộ váy hàng hiệu cô đang mặc trên người cũng dần trở nên cũ sờn, bạc màu, trở lại đúng hình dáng của một bộ đồ rẻ tiền mà cô đã mua từ nhiều năm trước.

"Em biết." – Cô bình thản đáp – "Cái gì không phải của mình, thì sớm muộn cũng phải trả lại. Em đã dùng ký ức về mẹ để mua lấy sự nổi tiếng. Giờ em lấy lại mẹ, danh vọng tan biến là lẽ đương nhiên."

Nhưng Chủ Tiệm không đơn giản là lấy lại những gì đã cho. Ông ta bắt đầu "xé rách" thực tại để tạo ra một sự trừng phạt.

Đột nhiên, bầu trời trên cao không còn màu hoàng hôn nữa. Nó chuyển sang một màu xám xịt của tro tàn. Những âm thanh hỗn tạp từ thành phố – tiếng còi xe, tiếng hò reo, tiếng máy quay phim – vang lên văng vẳng trong không gian yên bình của miền quê như những tiếng gào thét của những bóng ma.

"Nam, nhìn kìa!" – Lam Anh chỉ tay ra phía con mương trước nhà.

Dòng nước trong vắt vốn dĩ đang chảy hiền hòa bỗng hóa thành một màu đen kịt như mực in. Những tờ kịch bản từ hư không bay lơ lửng trong không trung, cháy rực lửa xanh rồi rơi xuống mặt nước. Đó là những kịch bản mà Lam Anh đã viết bằng sự vô cảm. Giờ đây, chúng trở về để đòi lại nợ.

Từ phía cuối con đường mòn, một chiếc xe đen láng bóng – chiếc xe sang trọng mà Lam Anh từng sở hữu – từ từ tiến lại gần. Nhưng chiếc xe trông như một món đồ chơi bị bóp nát, vỏ sắt móp méo, đèn pha nhấp nháy như đôi mắt của một quái vật đang hấp hối.

Cửa xe mở ra. Một người đàn ông bước xuống.

Đó là Minh Triết. Nhưng không phải là Minh Triết điên dại của chương trước. Hắn mặc một bộ vest đắt tiền, tóc tai chải chuốt, nhưng gương mặt lại trắng bệch không một giọt máu. Hắn là một thực thể được tạo ra từ những gì còn sót lại của "thế giới cũ".

"Lam Anh... cô nghĩ cô có thể bỏ đi dễ dàng thế sao?" – Giọng Minh Triết vang lên, nhưng đó là sự chồng chéo của hàng ngàn giọng nói khác nhau, từ những kẻ đã bị cô dẫm đạp để leo lên đỉnh cao.

"Triết? Anh là ai?" – Lam Anh lùi lại một bước.

"Tôi là cái giá của sự thành công của cô." – Minh Triết vung tay, mặt đất bắt đầu rung chuyển – "Khi thực tại của cô sụp đổ, nó sẽ kéo theo tất cả những người liên quan. Nhìn xem, mẹ cô đang dần biến mất đấy!"

Lam Anh kinh hoàng quay vào trong. Mẹ cô đang đứng ở cửa, nhưng đôi chân bà đang mờ dần, hóa thành những hạt bụi sáng màu hồng nhạt. Chủ Tiệm đã chơi một ván bài lật ngửa: Ông ta trả lại ký ức cho bà, nhưng ông ta lại thu hồi sự tồn tại vật chất của bà, vì trong khế ước mới, bà là một "biến số không được phép tồn tại" ở thực tại đã bị hủy hoại này.

"Dừng lại!" – Nhật Nam lao về phía Minh Triết, nhưng anh bị một lực đẩy vô hình quật ngã.

"Nam, đừng!" – Lam Anh hét lên. Cô nhận ra rằng mọi nỗ lực vật lý đều vô ích. Cô cần phải dùng chính thứ đã tạo nên cô: Sức mạnh của ngòi bút.

Cô vội vã nhặt tập bản thảo "Mùa Nhãn Chín" lên. Những trang giấy này là thứ duy nhất không thuộc về thực tại bị nguyền rủa của thành phố. Cô cắn đầu ngón tay mình, dùng máu để viết đè lên những dòng chữ cũ.

“Kết thúc này không thuộc về bóng tối. Kết thúc này thuộc về sự thật. Mẹ tôi không phải là một mảnh ký ức. Bà là nguồn sống của tôi.”

Khi những dòng chữ bằng máu hiện lên, tập bản thảo bùng cháy một luồng sáng trắng tinh khiết. Luồng sáng đó tỏa ra, chạm tới đâu, sự mục rữa của Chủ Tiệm bị đẩy lùi tới đó. Chiếc xe sang trọng tan chảy thành vũng nước đen, Minh Triết gào thét trong đau đớn rồi biến thành một làn khói xám.

Thế giới xung quanh bắt đầu vỡ vụn như những mảnh gương. Lam Anh cảm thấy mình đang rơi tự do vào một khoảng không vô tận. Cô thấy hình bóng của Thành phố xa hoa đang sụp đổ như một tòa lâu đài cát. Những ánh đèn neon vụt tắt, những tòa nhà cao tầng đổ xuống trong im lặng. Một kỷ nguyên của biên kịch Lam Anh đã chính thức chấm dứt.

"Giữ lấy tay anh!" – Nhật Nam gào lên trong khoảng không gian hỗn loạn.

Hai bàn tay họ chạm nhau, đan chặt vào nhau giữa những mảnh vỡ của thời gian.

Mẹ cô đang ngồi cạnh bên, lo lắng lay gọi: "Lam Anh, tỉnh lại đi con! Sao đang ăn cơm mà con lại ngất xỉu thế này?"

Lam Anh ngồi dậy, đầu óc quay cuồng. Cô nhìn quanh. Căn nhà vẫn thế, giản dị và cũ kỹ. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng không còn trong suốt, cũng không còn đeo những chiếc nhẫn kim cương đắt giá. Cô chỉ đang mặc một bộ đồ ngủ giản đơn.

Nhật Nam cũng đang ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ đối diện. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự nhẹ nhõm. Trên bàn là tập bản thảo "Mùa Nhãn Chín", nhưng giờ đây nó trông thật cũ kỹ và bình thường, không còn phát sáng.

"Chúng ta đang ở đâu?" – Cô thều thào.

"Chúng ta đang ở Hiện tại." – Nhật Nam mỉm cười, nụ cười của một người đã rũ bỏ mọi gánh nặng – "Nhưng là một hiện tại không có Tiệm Số 99. Không có biên kịch thiên tài, không có đạo diễn lừng danh. Chỉ có em, anh và mẹ."

Lam Anh vội vàng chạy lại gương. Trong gương là một cô gái 26 tuổi, gương mặt có chút mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng ngời sức sống. Cô không còn là "Nữ hoàng cảm xúc" của thành phố, cô chỉ là Lam Anh – đứa con của vùng đất này.

Mọi danh vọng, tiền bạc và sự báo thù đã tan biến như một giấc mơ dài. Ở thành phố, không ai còn nhớ đến cái tên Lam Anh. Minh Triết có lẽ vẫn đang sống đâu đó, nhưng hắn cũng không còn liên quan gì đến cuộc đời cô nữa.

"Mọi thứ biến mất rồi sao?" – Lam Anh hỏi, giọng có chút bồi hồi.

"Không phải biến mất." – Nhật Nam bước lại gần, đặt tay lên vai cô – "Mà là chúng ta đã chọn con đường khó khăn hơn: Bắt đầu lại từ con số không, nhưng với một tâm hồn trọn vẹn."

Đúng lúc đó, ở góc sân nhà, dưới bóng cây nhãn già, một chiếc chuông gió bằng đồng khẽ rung lên: Kính coong.

Lam Anh giật mình nhìn ra. Không có quán cà phê nào cả. Chỉ có một người đàn ông mặc bộ gile nhung đen đang đứng dựa gốc cây. Ông ta không nhìn cô với vẻ giận dữ, mà với một chút tôn trọng kỳ lạ. Ông ta nâng một tách cà phê lên như lời chào tạm biệt, rồi từ từ tan biến vào màn đêm.

"Ông ta sẽ còn quay lại chứ?"

"Chừng nào con người vẫn còn lòng tham và sự nuối tiếc, Tiệm Số 99 vẫn sẽ tồn tại." – Nhật Nam nói – "Nhưng với chúng ta, cửa tiệm đó đã đóng cửa vĩnh viễn rồi."

Lam Anh tựa đầu vào vai Nam, nhìn ra bầu trời sao lấp lánh của vùng quê. Cô biết rằng từ ngày mai, cô sẽ phải lao động vất vả, sẽ phải viết lại từng dòng chữ bằng chính mồ hôi và nước mắt của mình chứ không phải bằng khế ước. Nhưng cô không sợ. Vì giờ đây, mỗi dòng chữ cô viết ra sẽ mang hơi thở của tình yêu thật sự – thứ mà không có bất kỳ lọ thủy tinh nào có thể chứa đựng hết.