MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 11: NHỮNG NGƯỜI NHẶT MẢNH VỠ

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 11: NHỮNG NGƯỜI NHẶT MẢNH VỠ

2,121 từ · ~11 phút đọc

Một năm sau ngày thực tại cũ sụp đổ, thị trấn nhỏ miền Tây vẫn giữ nguyên vẻ yên bình vốn có. Lam Anh giờ đây không còn là "Phù thủy cảm xúc" với những bộ cánh nhung lụa, cô trở về làm một cô giáo dạy văn tại trường cấp ba địa phương, chiều chiều lại ngồi bên hiên nhà viết những tản văn mộc mạc cho một tờ báo tỉnh dưới bút danh "Người Giữ Lửa".

Nhật Nam cũng đã rũ bỏ hào quang đạo diễn trẻ lừng danh. Anh dùng chiếc máy ảnh cũ mượn từ một người bạn để chụp những bộ ảnh chân dung về nụ cười của những người nông dân. Cuộc sống của họ trôi qua trong sự bình dị, xa rời những cám dỗ phù hoa, cho đến một buổi chiều mưa tầm tã, sự yên lặng đó bị phá vỡ.

Một chiếc xe hơi sang trọng, nhưng đầy vết trầy xước và bám đầy bùn đất, dừng lại trước cổng nhà Lam Anh. Bước xuống xe là một người phụ nữ trùm kín mặt bằng khăn lụa, dáng vẻ run rẩy và hoảng loạn. Khi cô ấy gỡ lớp khăn ra, Lam Anh và Nhật Nam đều sững sờ.

Đó là Tuyết Mai – một danh ca nổi tiếng với giọng hát được mệnh danh là "Tiếng hót của thiên đường". Nhưng trước mắt họ không phải là người đàn bà quyền lực trên sân khấu, mà là một kẻ đang kiệt quệ với đôi mắt thâm quầng và làn da xám xịt.

"Lam Anh... tôi xin cô... hãy giúp tôi." – Tuyết Mai quỵ xuống sân, giọng cô khàn đặc, không còn một chút âm sắc nào của thiên đường.

Lam Anh dìu cô vào nhà, pha một tách trà gừng nóng. Nhật Nam đứng bên cạnh, trực giác của một người từng đối đầu với Chủ Tiệm cho anh biết: Một khế ước mới đang bắt đầu tàn phá người phụ nữ này.

"Cô tìm tôi có chuyện gì? Tôi bây giờ chỉ là một cô giáo nghèo, không còn quyền lực ở thành phố nữa." – Lam Anh nhẹ nhàng nói.

Tuyết Mai ngẩng đầu lên, nước mắt nhạt nhòa: "Mọi người đều quên cô, nhưng tôi thì không. Vì tôi cũng là kẻ đã bước vào con hẻm đó vào đêm nhật thực hai năm trước. Tôi đã đổi đi khả năng lắng nghe của mình để lấy giọng hát mê hoặc lòng người. Tôi có thể hát khiến hàng vạn người khóc, nhưng tôi lại không thể nghe thấy tiếng nói của chính con trai mình... Và bây giờ, gã đàn ông đó... Chủ Tiệm... ông ta đang đòi lấy đi linh hồn của thằng bé."

Tuyết Mai kể lại trong sự đứt quãng. Để giữ vững vị trí "Đệ nhất danh ca", mỗi năm cô phải thực hiện một cuộc trao đổi định kỳ. Lần này, Chủ Tiệm không muốn ký ức của cô nữa, vì cô đã chẳng còn gì quý giá để cho. Ông ta muốn con trai cô – một cậu bé 10 tuổi có năng khiếu âm nhạc bẩm sinh – phải ký vào bản khế ước để trở thành "người thừa kế" của Tiệm Số 99.

"Thằng bé bắt đầu lảm nhảm về một quán cà phê trong mơ. Nó nói có một ông chú mặc gile đen hứa sẽ cho nó gặp lại người cha đã mất nếu nó chịu giao ra trái tim của mình." – Tuyết Mai ôm đầu khóc nức nở – "Tôi biết cô đã thoát được. Tôi cầu xin cô, hãy dạy tôi cách phá vỡ khế ước!"

Lam Anh nhìn Nhật Nam, một sự im lặng kéo dài. Họ đã hứa sẽ không bao giờ dính líu đến nơi đó nữa. Nhưng khi nhìn vào sự tuyệt vọng của Tuyết Mai, Lam Anh thấy lại chính mình của một năm trước – cô độc và vụn vỡ.

"Chủ Tiệm không bao giờ buông tha cho những kẻ đã nếm trải hương vị của quyền năng." – Nhật Nam lên tiếng, giọng anh đanh lại – "Nếu chúng ta không giúp cô ấy, cậu bé đó sẽ trở thành vật tế tiếp theo cho sự bất tử của ông ta."

Lam Anh đứng dậy, bước lại gần cửa sổ nhìn ra cơn mưa. "Ông ta không chỉ muốn ký ức, ông ta đang muốn xây dựng một mạng lưới những 'linh hồn nô lệ' để duy trì sự tồn tại của tiệm khi con người bắt đầu trở nên vô cảm hơn. Nam, chúng ta không thể đứng ngoài cuộc."

Sáng hôm sau, Lam Anh và Nhật Nam quyết định cùng Tuyết Mai quay trở lại Thành phố . Nhưng lần này, họ không quay về với tư cách những người tìm kiếm danh vọng, mà là những "thợ săn ký ức".

"Chúng ta cần tìm ra điểm yếu trong khế ước của Tuyết Mai." – Lam Anh phân tích trên chuyến xe đêm – "Ông ta lấy đi khả năng lắng nghe của cô, nhưng ông ta không thể lấy đi sự thấu cảm. Nếu cô có thể nghe thấy con trai mình bằng trái tim thay vì đôi tai, khế ước sẽ bị hẫng nhịp."

Họ tìm đến một căn biệt thự u tối nơi Tuyết Mai giam mình. Bên trong, cậu bé Thiên Bảo đang ngồi lặng lẽ bên cây đàn piano. Đôi mắt cậu bé trống rỗng, bàn tay nhỏ bé lướt trên phím đàn tạo ra những giai điệu u uất, lạnh lẽo đến rợn người. Đó là âm nhạc của Tiệm Số 99.

Giữa căn phòng, bóng đen của Chủ Tiệm từ từ hiện ra. Ông ta vẫn thế, lịch lãm và tàn nhẫn.

"Lại là các người sao?" – Ông ta mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai – "Lam Anh, cô đã có một cuộc sống bình yên, sao lại muốn quay lại vũng bùn này? Cậu bé này là khách hàng mới nhất của tôi. Nó tự nguyện, tôi không ép buộc."

"Nó chỉ là một đứa trẻ! Nó không biết mình đang đánh đổi điều gì!" – Nhật Nam bước tới, nhưng những sợi dây đàn piano đột ngột rung lên, tạo thành một rào cản âm thanh khiến anh không thể tiến lại gần.

"Trong thế giới của tôi, không có tuổi tác, chỉ có nhu cầu." – Chủ Tiệm nâng tách trà lên – "Cậu bé muốn gặp cha, và tôi cung cấp dịch vụ đó. Đơn giản vậy thôi."

Lam Anh tiến lên phía trước. Cô không dùng vũ lực, cô cầm theo một tập giấy trắng và một cây bút chì. "Ông chủ, hãy làm một cuộc cá cược mới."

Chủ Tiệm nheo mắt: "Cô không còn gì để đặt cược, Lam Anh."

"Tôi cược bằng Sự lãng quên tuyệt đối của mình." – Cô dõng dạc nói – "Nếu trong đêm nay, Tuyết Mai có thể nghe thấy tiếng lòng của Thiên Bảo mà không cần đôi tai, ông phải trả lại khế ước cho cả hai mẹ con và biến mất khỏi cuộc đời họ. Nếu tôi thua, ông có thể lấy đi toàn bộ ký ức về Nhật Nam và mẹ tôi, biến tôi thành một cái xác không hồn vĩnh viễn."

Nhật Nam tái mặt: "Lam Anh! Đừng!"

Nhưng Lam Anh nhìn anh với sự tin tưởng tuyệt đối. Cô biết rằng Chủ Tiệm rất kiêu ngạo, ông ta sẽ không bao giờ từ chối một miếng mồi ngon như thế.

"Được. Một trò chơi thú vị." – Chủ Tiệm búng tay.

Căn phòng trở nên hoàn toàn im lặng. Tuyết Mai bị đẩy vào một vòng tròn ma thuật, nơi cô không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, kể cả hơi thở của mình. Thiên Bảo bắt đầu chơi đàn, nhưng lần này cậu bé chơi theo sự điều khiển của Chủ Tiệm – những nốt nhạc đầy thù hận và sự lừa dối.

Tuyết Mai hoảng sợ, cô nhìn con trai mình nhưng chỉ thấy một bóng đen đang bao trùm lấy cậu bé. Cô gào thét nhưng không ai nghe thấy.

Lam Anh ngồi xuống sàn, cô bắt đầu viết. Cô không viết văn, cô viết những lời nhắc nhở về tình mẫu tử, về những ngày Tuyết Mai còn chưa nổi tiếng, về lúc cô hát ru con bên nôi. Cô dán những mảnh giấy đó lên dây đàn, lên tay áo của Thiên Bảo.

"Mai! Nhìn vào tay nó! Nhìn vào cách trái tim nó rung lên!" – Lam Anh dùng ký hiệu tay để ra hiệu.

Nhật Nam dùng đèn flash máy ảnh tạo ra những nhịp sáng theo nhịp tim của Thiên Bảo. Họ đang cố tạo ra một ngôn ngữ mới – ngôn ngữ của sự thấu cảm vượt lên trên mọi giác quan.

Tuyết Mai nhắm mắt lại. Cô không cố lắng nghe bằng tai nữa. Cô đặt tay lên lồng ngực mình, rồi đặt tay lên thành đàn gỗ. Cô cảm nhận độ rung của từng phím đàn. Trong bóng tối của thính giác, cô bắt đầu thấy những hình ảnh: Thiên Bảo đang khóc, Thiên Bảo đang sợ hãi, Thiên Bảo đang gọi "Mẹ ơi" trong một không gian xám xịt.

Nước mắt Tuyết Mai rơi xuống phím đàn. Cô bắt đầu cất tiếng hát. Không phải là giọng hát kỹ thuật của một diva, mà là một tiếng hú dài, đau đớn và đầy bản năng. Tiếng hát đó không có cao độ, nhưng nó mang theo toàn bộ sự hối hận của một người mẹ đã bỏ rơi con mình để chạy theo danh vọng.

Sức mạnh của tiếng hát bản năng đó mạnh đến mức khiến những lọ thủy tinh trên kệ của Chủ Tiệm (vốn được ông ta mang theo) bắt đầu rạn nứt.

Cậu bé Thiên Bảo bừng tỉnh. Ánh sáng từ đôi mắt cậu trở lại. Cậu nhìn thấy mẹ mình đang khóc, thấy những mảnh giấy của Lam Anh. Cậu bé buông tay khỏi phím đàn, lao vào lòng mẹ.

"Mẹ! Con nghe thấy mẹ rồi!"

Dù Tuyết Mai không nghe thấy bằng tai, nhưng nhìn khẩu hình và cảm nhận hơi ấm của con, cô biết mình đã thắng.

Chủ Tiệm đứng lặng người. Chiếc đồng hồ cát trên tay ông ta chảy ngược, báo hiệu một khế ước bị hủy bỏ cưỡng chế. Gương mặt ông ta biến dạng vì giận dữ nhưng cũng đầy kinh ngạc.

"Lòng trắc ẩn... là thứ rác rưởi nhất mà tôi từng thấy." – Ông ta nghiến răng, cơ thể bắt đầu nhòa đi.

"Ông thua rồi." – Lam Anh đứng dậy, gương mặt cô rạng rỡ dưới ánh đèn – "Ông có thể lấy đi giác quan, nhưng ông không thể lấy đi sợi dây liên kết giữa người với người. Chừng nào chúng tôi còn sẵn sàng hy sinh cho nhau, tiệm của ông sẽ mãi mãi chỉ là một con hẻm cụt."

Chủ Tiệm biến mất cùng với làn khói đen, để lại căn phòng trở về với sự yên tĩnh vốn có. Tuyết Mai ôm chặt con trai, kỳ diệu thay, tai cô bắt đầu nghe thấy tiếng nấc nở của Thiên Bảo. Khế ước bị hủy, mọi thứ quay trở về trạng thái nguyên bản.

Tuyết Mai nhìn Lam Anh và Nhật Nam với lòng biết ơn vô hạn. "Cảm ơn hai người... Tôi sẽ giải nghệ. Tôi không cần giọng hát thiên đường nữa, tôi chỉ cần được nghe con tôi nói mỗi ngày."

Khi bước ra khỏi biệt thự, trời đã tạnh mưa. Một cầu vồng nhạt hiện lên trên bầu trời Thành phố khói bụi.

"Lam Anh, cậu có biết là cậu đã suýt mất tất cả không?" – Nhật Nam nắm tay cô, giọng vẫn còn run.

"Em biết." – Lam Anh mỉm cười, tựa đầu vào vai anh – "Nhưng em cũng biết anh sẽ không để em đi một mình. Nam này, Tuyết Mai chỉ là một người. Ngoài kia còn bao nhiêu người nữa đang bị ông ta giam cầm?"

Nhật Nam nhìn vào cuốn sổ tay của Lam Anh, nơi cô đã bắt đầu ghi chép lại những dấu hiệu nhận biết của những "nạn nhân của sự đánh đổi".

"Vậy thì chúng ta sẽ đi nhặt lại những mảnh vỡ đó." – Anh nói, ánh mắt kiên định – "Dù là bao nhiêu chương đi nữa, anh cũng sẽ đồng hành cùng em."

Họ bước đi giữa dòng người hối hả của thành phố, hai con người bình thường mang trong mình một sứ mệnh phi thường: Chống lại sự lãng quên và giữ gìn hơi ấm của trái tim con người. Ở một góc phố tối, tiếng chuông gió bằng đồng lại vang lên, nhưng lần này nó nghe như một tiếng thở dài thất bại của một kẻ săn hồn.