MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 12: NHỮNG KẺ BUÔN BÓNG ĐÊM

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 12: NHỮNG KẺ BUÔN BÓNG ĐÊM

1,489 từ · ~8 phút đọc

Thành phố về đêm không bao giờ thực sự ngủ, nhưng trong một căn chung cư cũ ở quận 5, nơi Lam Anh và Nhật Nam chọn làm "văn phòng" tạm thời, bầu không khí đặc quánh sự cảnh giác. Sau vụ giải cứu danh ca Tuyết Mai, họ biết mình đã chính thức trở thành cái gai trong mắt Chủ Tiệm. Ông ta sẽ không còn đứng xem một cách lịch thiệp nữa.

Trên chiếc bàn gỗ mục nát, Lam Anh đang sắp xếp lại những mảnh giấy ghi chép. Cô nhận ra một quy luật đáng sợ: Chủ Tiệm không trực tiếp đi tìm khách hàng nữa. Ông ta đã bắt đầu đào tạo một đội ngũ gọi là "Những người môi giới". Đó là những kẻ đã từng bán đi linh hồn hoàn toàn, giờ đây chỉ còn là những cái xác rỗng tuếch, sống bằng cách săn lùng những tâm hồn đang tuyệt vọng để mang về cho Tiệm Số 99.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, khô khốc. Nhật Nam nắm chặt chiếc đèn pin kim loại nặng, ra hiệu cho Lam Anh lùi vào trong. Qua khe cửa hẹp, anh không thấy một bóng người, mà chỉ thấy một làn khói màu xám nhạt luồn vào trong nhà.

Cánh cửa tự động mở toang. Bước vào không phải là Chủ Tiệm, mà là hai người đàn ông mặc suit xám, gương mặt họ nhẵn nhụi đến mức không có cả lông mày hay nếp nhăn. Đôi mắt họ không có con ngươi, chỉ là một màu trắng dã như đá vôi.

"Chào cô Lam Anh, cậu Nhật Nam." – Cả hai nói cùng một lúc, giọng điệu đồng thanh đến kỳ quái – "Chúng tôi đến từ văn phòng 'Tư vấn Cơ hội'. Chủ nhân gửi lời khen ngợi vì sự nhiệt tình của các bạn."

"Các người là ai?" – Nhật Nam đứng chắn trước mặt Lam Anh.

"Chúng tôi là những người giúp thế giới vận hành trơn tru hơn." – Một tên bước tới, tay hắn cầm một chiếc máy tính bảng bằng đá đen – "Có quá nhiều người muốn vứt bỏ nỗi đau, và chúng tôi chỉ giúp họ thực hiện điều đó nhanh hơn. Nhưng các bạn đang làm gián đoạn dây chuyền cung ứng."

Lam Anh nhận ra đây không phải là một cuộc đối đầu bằng sức mạnh. Những kẻ này là những thực thể tồn tại nhờ vào sự tiêu cực. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ cho tâm trí mình không bị dao động bởi sự sợ hãi.

"Ông ta sợ đúng không?" – Lam Anh bước ra từ sau lưng Nhật Nam, ánh mắt cô xoáy sâu vào hai kẻ môi giới – "Ông ta sợ rằng nếu con người tự học cách đối diện với nỗi đau thay vì vứt bỏ nó, Tiệm Số 99 sẽ biến mất."

Hai tên môi giới đột ngột khựng lại. Cơ thể họ bắt đầu giật nảy như bị điện giật.

"Chúng tôi... không biết sợ." – Tên bên trái gằn giọng, bàn tay hắn biến đổi thành những sợi dây đen dài, lao vút về phía Lam Anh.

Nhật Nam nhanh chóng bật chiếc đèn pin. Nhưng đây không phải đèn pin thông thường. Bên trong ống kính, anh đã dán những mảnh phim âm bản chứa đầy những hình ảnh về ký ức hạnh phúc mà anh đã chụp lại được từ những người lao động nghèo ở miền Tây. Khi ánh sáng xuyên qua lớp phim, nó tạo ra một luồng sáng đa sắc, chứa đựng sức mạnh của thực tại chân thực.

Vụt!

Những sợi dây đen chạm vào luồng sáng đó thì lập tức bốc cháy, tỏa ra mùi khét của nhựa cháy. Tên môi giới gào lên một tiếng chói tai, thứ âm thanh không giống tiếng người.

"Đây là sức mạnh của những người không bao giờ từ bỏ ký ức!" – Nhật Nam hét lớn, anh quét luồng sáng khắp căn phòng, dồn hai kẻ môi giới vào góc tường.

Nhưng những kẻ môi giới không dễ dàng bị đánh bại. Tên còn lại mở chiếc máy tính bảng đá đen ra. Một luồng sóng âm tần số thấp tỏa ra, khiến đầu óc Lam Anh và Nhật Nam quay cuồng.

Hình ảnh về quá khứ bắt đầu hiện về trong tâm trí họ, nhưng bị bóp méo. Lam Anh thấy lại cảnh mình đứng trên đỉnh cao vinh quang, hàng ngàn người tung hô. Tên môi giới thì thầm vào tai cô:

"Hãy nhìn xem... cô đã từng là nữ hoàng. Giờ cô chỉ là một kẻ trốn chui trốn nhủi trong căn nhà ổ chuột này. Tại sao phải khổ sở như thế? Chỉ cần ký vào đây, chúng tôi sẽ trả lại cho cô tất cả. Không cần đánh đổi ký ức nữa, chỉ cần cô... ngừng giúp đỡ người khác."

Lam Anh cảm thấy ý chí mình lung lay. Sự cám dỗ của quyền lực luôn là thứ vũ khí sắc bén nhất của Chủ Tiệm. Cô thấy mình lại mặc bộ đầm nhung đen, tay cầm cúp vàng. Mọi thứ thật lộng lẫy, thật dễ dàng.

"Lam Anh! Đừng nghe hắn!" – Tiếng gọi của Nhật Nam nghe thật xa xăm.

Cô nhìn thấy Nhật Nam cũng đang quằn quại. Hắn đang cho anh thấy cảnh anh trở thành một đạo diễn vĩ đại nhất lịch sử, được cả thế giới kính trọng, nhưng trong hình ảnh đó, anh không có cô bên cạnh. Anh cô độc trên đỉnh vinh quang.

"Chúng ta... chúng ta có thể có tất cả..." – Nhật Nam lẩm bẩm, bàn tay anh buông lỏng chiếc đèn pin.

Sự Thức Tỉnh Từ Nỗi Đau

Ngay khi Lam Anh sắp chạm tay vào chiếc máy tính bảng đá đen, cô chợt thấy một vết sẹo nhỏ trên đầu ngón tay mình. Đó là vết sẹo khi cô cắn tay để viết kịch bản bằng máu cứu mẹ ở Chương 10.

Cái đau nhói từ vết sẹo khiến cô bừng tỉnh.

Hào quang đó là giả. Nỗi đau này mới là thật.

"Tôi chọn nỗi đau!" – Lam Anh hét lên. Cô không lùi lại nữa, cô lao tới chụp lấy chiếc máy tính bảng đá đen.

Bàn tay cô bỏng rát khi chạm vào thứ vật chất tăm tối đó, nhưng cô không buông. Cô dùng toàn bộ tâm trí, nhớ về hơi ấm của bát canh chua, nhớ về nụ cười hiền hậu của mẹ, nhớ về những ngày gian khổ nhưng trọn vẹn ở quê nhà.

"Sự tráo đổi của các người... kết thúc ở đây!"

Lam Anh đập mạnh chiếc máy tính bảng xuống sàn nhà.

Rắc!

Màn hình đá đen vỡ tan. Luồng ánh sáng tím thẫm bên trong thoát ra, nhưng nó nhanh chóng bị luồng sáng đa sắc từ chiếc đèn pin của Nhật Nam bao vây và tiêu diệt. Hai tên môi giới bắt đầu tan chảy, chúng hóa thành vũng nước xám xịt rồi bốc hơi hoàn toàn, để lại một khoảng lặng đến rợn người.

Căn phòng trở lại yên tĩnh, nhưng sự đổ vỡ là có thật. Đồ đạc bị xáo trộn, và trên bức tường vốn trắng tinh, giờ hiện lên một dòng chữ lớn được viết bằng thứ mực không bao giờ khô:

Nhật Nam hụt hơi ngồi bệt xuống sàn, anh nắm lấy bàn tay đang bị bỏng của Lam Anh, lo lắng băng bó cho cô. "Chúng mạnh hơn chúng ta tưởng. Những kẻ môi giới này... chúng không có cảm xúc, chúng chỉ là những công cụ lập trình sẵn."

"Ông ta đang thay đổi chiến thuật." – Lam Anh nén đau, nhìn vào dòng chữ trên tường – "Ông ta không muốn chỉ thu thập ký ức nữa, ông ta muốn tiêu diệt những ai dám nhắc nhở con người về giá trị của nỗi đau. Nam, chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa."

"Chúng ta đi đâu?"

"Tìm nạn nhân tiếp theo. Tôi đã kịp lướt thấy một cái tên trong chiếc máy tính bảng trước khi nó vỡ." – Lam Anh thì thầm – "Một người có tên là Gia Bách. Một kiến trúc sư tài ba đang chuẩn bị xây dựng 'Thành phố Không Nỗi Buồn'. Đó chính là cái bẫy lớn nhất mà Chủ Tiệm đang giăng ra cho cả xã hội này."

Nhật Nam gật đầu. Anh hiểu rằng cuộc chiến này không còn là chuyện riêng của họ nữa. Nếu "Thành phố Không Nỗi Buồn" được dựng lên, Tiệm Số 99 sẽ hiện diện ở khắp mọi nơi, và con người sẽ vĩnh viễn đánh mất khả năng được là chính mình.

Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, bước ra khỏi căn chung cư cũ khi trời vừa hửng sáng. Phía xa, ánh mặt trời bắt đầu mọc, nhưng giữa những đám mây, một làn khói xám vẫn lặng lẽ bám theo họ, báo hiệu một cuộc săn đuổi dài hơi chỉ mới vừa bắt đầu.