Sáng sớm, công trường xây dựng dự án "Metropolis An Nhiên" – cái tên mỹ miều của Thành phố Không Nỗi Buồn – hiện lên như một pháo đài thép khổng lồ giữa lòng thành phố. Những cánh tay cẩu vươn cao như những xúc tu của một con quái vật đang vươn vai thức dậy. Đây không chỉ là một khu đô thị cao cấp; nó là một thực thể kiến trúc được thiết kế dựa trên các nguyên lý hình học hoàn hảo đến mức cực đoan, do kiến trúc sư thiên tài Gia Bách chủ trì.
Lam Anh và Nhật Nam đứng từ xa quan sát. Trong tay họ là những mảnh dữ liệu rời rạc thu thập được từ chiếc máy tính bảng của kẻ môi giới.
"Nhìn những khối nhà kia đi," – Lam Anh nheo mắt, trực giác biên kịch giúp cô đọc được câu chuyện ẩn sau những bức tường bê tông – "Mọi góc cạnh đều được bo tròn, không có một điểm khuyết, không có một bóng tối nào được phép tồn tại. Đó không phải là nhà để ở, đó là những chiếc lồng kính để triệt tiêu mọi suy tư."
Để tiếp cận Gia Bách, Nhật Nam phải đóng vai một phóng viên kiến trúc, còn Lam Anh là trợ lý hình ảnh. Họ bước vào văn phòng điều hành công trường, nơi không khí lạnh lẽo và vô trùng đến mức khó chịu.
Gia Bách đón tiếp họ với một nụ cười công nghiệp. Anh ta khoảng ngoài ba mươi, mặc bộ vest xám phẳng phiu không một nếp nhăn. Điểm kỳ lạ nhất ở Gia Bách chính là đôi mắt. Chúng sáng rực nhưng phẳng lặng như mặt gương, không hề có sự dao động cảm xúc khi anh ta thuyết minh về dự án.
"Chào các bạn. Các bạn đang đứng trước tương lai của nhân loại," – Gia Bách nói, giọng đều đều như một cái máy phát nhạc – "Tại Metropolis, chúng tôi sử dụng công nghệ tần số sóng não kết hợp với kiến trúc không gian để loại bỏ hoàn toàn các tác nhân gây trầm cảm, lo âu và buồn phiền. Cư dân ở đây sẽ sống trong một trạng thái hạnh phúc vĩnh cửu."
"Nhưng nỗi buồn đôi khi là cần thiết để con người thấu hiểu giá trị của hạnh phúc, thưa anh Bách," – Nhật Nam đặt câu hỏi, tay lén bật máy ghi âm đặc biệt đã được Lam Anh "phù phép" bằng những dòng chữ mật mã.
Gia Bách khựng lại một giây, rồi cười khẩy: "Nỗi buồn là một lỗi hệ thống. Tôi đã loại bỏ nó khỏi bản thân mình, và giờ tôi sẽ loại bỏ nó khỏi xã hội này. Các bạn thấy đấy, tôi không còn biết đau, không còn biết hối hận. Nhờ thế, tôi có thể thiết kế ra những thứ hoàn hảo mà không bị sự đồng cảm làm vướng chân."
Trong lúc Gia Bách mải mê thuyết trình, Lam Anh giả vờ đánh rơi đạo cụ để tách ra, lẻn vào phòng làm việc riêng của anh ta. Cô tìm thấy bản đồ quy hoạch tổng thể của thành phố.
Khi nhìn kỹ dưới ánh đèn cực tím của chiếc đèn pin nhỏ, Lam Anh bàng hoàng nhận ra toàn bộ sơ đồ mặt bằng của thành phố này chính là một phiên bản phóng đại của Bản khế ước Tiệm Số 99. Các con đường, các tòa nhà được bố trí theo đúng các ký hiệu ma thuật mà cô từng thấy trong tập hồ sơ của Chủ Tiệm.
"Trời ơi... đây không phải là thành phố," – Cô thì thầm, hơi thở dồn dập – "Đây là một trạm thu phát ký ức khổng lồ. Một khi người dân dọn vào đây, mọi ký ức hạnh phúc của họ sẽ bị hút về lõi trung tâm của thành phố và chuyển thẳng tới Tiệm Số 99, để lại cho họ một trạng thái hưng phấn giả tạo nhưng rỗng tuếch."
Đột nhiên, cửa phòng đóng sầm lại. Gia Bách đứng đó, gương mặt anh ta lúc này không còn nụ cười công nghiệp nữa mà biến dạng, những đường gân xám xịt nổi lên trên cổ.
"Cô biết quá nhiều rồi, Lam Anh."
"Anh Bách, tỉnh lại đi!" – Lam Anh hét lên – "Anh đã đổi đi sự nhạy cảm của mình để lấy danh vọng này. Anh có biết mình đang biến hàng ngàn người thành nô lệ cho ông ta không?"
"Tôi không quan tâm!" – Gia Bách lao tới, sức mạnh của anh ta không giống người thường, đôi bàn tay cứng như sắt đá – "Ông ấy đã cho tôi thấy sự hoàn mỹ. Nỗi đau của con người là vô nghĩa!"
Nhật Nam nghe thấy tiếng động, lập tức đạp cửa xông vào. Anh dùng chiếc máy ảnh cũ, bật đèn flash liên tục để gây nhiễu thị giác của Gia Bách.
"Nam! Phá hủy cái lõi! Cái mô hình ở giữa phòng!" – Lam Anh chỉ vào một quả cầu bằng kính đen đang xoay tròn giữa phòng làm việc.
Quả cầu đó chính là trái tim của dự án, nơi chứa đựng "mẫu ký ức" đầu tiên mà Gia Bách đã đánh đổi. Đó là ký ức về người con gái anh ta từng yêu, người đã qua đời trong một vụ tai nạn mà anh ta cho là vì "sự thiếu hoàn hảo của kiến trúc".
Gia Bách gào thét, cố gắng ngăn cản Nhật Nam. Anh ta vung tay khiến những bản vẽ trên bàn bay lên như những lưỡi dao sắc lẹm, chém sượt qua vai Nhật Nam.
Lam Anh không lùi lại. Cô biết rằng không thể dùng sức mạnh để thắng một kẻ đã mất đi linh hồn. Cô rút từ trong túi ra một mảnh giấy nhỏ – đó là trang nhật ký của chính Gia Bách mà cô đã tìm thấy trong đống hồ sơ cũ tại thư viện thành phố trước khi đến đây.
"Gia Bách! Hãy nghe đây!" – Lam Anh bắt đầu đọc lớn bằng tất cả sự thấu cảm của mình – "Ngày 15 tháng 10, trời mưa. Tôi đã thiết kế hỏng ngôi nhà gỗ cho Linh. Cô ấy không chê, cô ấy nói sự khuyết điểm mới khiến nó là của chúng ta. Tôi nhớ hơi ấm của cô ấy khi chúng tôi cùng trú mưa dưới mái hiên dột..."
Mỗi lời Lam Anh đọc ra như một mũi tên xuyên qua lớp vỏ bọc vô cảm của Gia Bách. Những dòng chữ này mang theo hơi ấm của một quá khứ mà anh ta đã cố tình vứt bỏ.
Gia Bách khựng lại, đôi mắt gương của anh ta bắt đầu rạn nứt. Những giọt nước mắt thực sự – thứ mà anh ta tưởng đã mất vĩnh viễn – bắt đầu trào ra.
"Linh... mái hiên dột..." – Anh ta lẩm bẩm, cơ thể run lên bần bật.
Tận dụng khoảnh khắc đó, Nhật Nam dùng hết sức bình sinh ném chiếc đèn pin kim loại nặng vào quả cầu kính đen.
XOẢNG!
Quả cầu vỡ tan. Một luồng ánh sáng hồng nhạt bùng lên, mang theo hơi ấm của hàng ngàn kỷ niệm bị giam cầm. Luồng sáng đó quét qua toàn bộ văn phòng, đốt cháy những bản vẽ ma quái và làm rung chuyển cả công trường.
Gia Bách quỵ xuống, ôm lấy đầu. Khế ước bị cưỡng chế phá vỡ khiến anh ta phải chịu đựng toàn bộ nỗi đau mà anh ta đã trốn tránh bấy lâu nay. Nhưng trong nỗi đau đó, đôi mắt anh ta đã lấy lại được con ngươi, lấy lại được sự sống.
"Cảm ơn... cảm ơn hai bạn..." – Gia Bách thều thào trước khi ngất đi vì kiệt sức.
Đúng lúc đó, từ trong đống đổ nát của quả cầu kính, một bóng đen cao lớn hiện ra. Chủ Tiệm không xuất hiện bằng xương bằng thịt, mà chỉ là một cái bóng in trên tường.
"Các người đã phá hủy một công trình vĩ đại." – Giọng ông ta vang lên, lạnh lẽo và đầy nộ khí – "Nhưng các người không biết rằng, bằng cách phá hủy Thành phố Không Nỗi Buồn, các người đã giải phóng hàng vạn 'nỗi buồn nguyên chất' vào thành phố này. Chúng sẽ tìm đến những kẻ yếu lòng nhất."
"Chúng tôi thà để con người buồn bã mà được là chính mình, còn hơn để họ hạnh phúc trong sự dối trá của ông!" – Nhật Nam dõng dạc đáp trả cái bóng.
Cái bóng của Chủ Tiệm cười nhạt rồi tan biến vào bóng tối của công trường.
Trời hửng sáng. Dự án "Metropolis An Nhiên" bị đình chỉ vô thời hạn vì "sự cố kỹ thuật". Gia Bách tỉnh lại, anh ta quyết định tự thú về những khuất tất trong xây dựng và dành phần đời còn lại để thiết kế những ngôi nhà cho người nghèo – những ngôi nhà có thể dột, có thể cũ, nhưng đầy tình thương.
Lam Anh và Nhật Nam bước ra khỏi công trường. Họ mệt mỏi nhưng trong lòng nhẹ nhõm. Tuy nhiên, khi Lam Anh nhìn vào lòng bàn tay mình, cô thấy vết sẹo cũ lại nhói đau.
"Ông ta nói đúng một điều, Nam ạ," – Cô thở dài – "Nỗi buồn đã được giải phóng. Chúng ta vừa mở ra một chiếc hộp Pandora mới. Những người đột ngột nhận lại nỗi đau mà họ từng vứt bỏ... họ sẽ không chịu đựng nổi."
"Vậy thì chúng ta sẽ ở đó để giúp họ vượt qua," – Nhật Nam nắm chặt tay cô – "Từng người một."
Phía xa, trên đỉnh của tòa nhà cao nhất thành phố, một chiếc chuông gió bằng đồng khẽ rung. Chủ Tiệm đang chuẩn bị cho một cuộc chơi mới, tàn khốc hơn, nhắm thẳng vào chính những người đi "nhặt mảnh vỡ" như Lam Anh.