MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 14: CƠN MƯA NỖI BUỒN

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 14: CƠN MƯA NỖI BUỒN

1,567 từ · ~8 phút đọc

Sau khi quả cầu kính tại công trường của Gia Bách vỡ tan, một thứ năng lượng vô hình nhưng nặng nề đã tràn ra khắp các ngõ ngách của Thành phố . Người ta gọi đó là "Cơn mưa nỗi buồn". Không có những giọt nước rơi xuống từ bầu trời, nhưng không khí đặc quánh một vị chát đắng và hơi lạnh của những kỷ niệm bị bỏ rơi.

Khắp thành phố, những người từng là khách hàng của Tiệm Số 99 – dù trực tiếp hay gián tiếp thông qua những kẻ môi giới – đột ngột bị "trả hàng". Những nỗi đau mà họ từng bán đi để đổi lấy sự thăng tiến, vẻ đẹp hay sự bình an giả tạo, nay ồ ạt quay trở lại như một cơn lũ quét qua tâm trí.

Lam Anh và Nhật Nam bước đi trên phố Lê Lợi, và những gì họ chứng kiến thật kinh hoàng. Giữa dòng người hối hả, một người đàn ông mặc vest sang trọng bỗng nhiên quỵ xuống lề đường, ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh ta vừa nhận lại ký ức về việc đã bỏ rơi cha mẹ già để theo đuổi danh vọng. Cách đó không xa, một cô gái xinh đẹp đang điên cuồng lau chùi khuôn mặt mình, cô vừa nhớ ra cái giá của vẻ đẹp hiện tại chính là sự phản bội lại lòng tin của người bạn thân nhất.

"Chúa ơi, Nam nhìn kìa..." – Lam Anh thì thầm, tay cô run rẩy khi nhìn thấy một đám đông đang đứng chết lặng trên cầu vòm. Họ không nói, không cười, chỉ đứng đó nhìn xuống dòng nước đen ngòm, bị bủa vây bởi những bóng ma quá khứ mà họ đã cố tình quên lãng.

"Chủ Tiệm đã nói đúng," – Nhật Nam nghiến răng, chiếc máy ảnh trên cổ anh trở nên nặng nề – "Con người không được chuẩn bị để đón nhận toàn bộ nỗi đau trong cùng một lúc. Khi cái đập chắn cảm xúc bị phá vỡ, họ sẽ bị cuốn trôi."

Các bệnh viện tâm thần quá tải chỉ trong một đêm. Cảnh sát đứng hình trước những vụ tự hành hạ bản thân kỳ lạ. Thành phố rực rỡ ánh đèn neon giờ đây trông như một nghĩa địa của những linh hồn đang than khóc.

Lam Anh biết cô không thể đứng nhìn. Cô kéo Nhật Nam về phía văn phòng nhỏ của họ.

"Chúng ta không thể cứu tất cả, nhưng chúng ta có thể làm 'cọc tiêu' cho họ." – Cô vội vã lấy ra những xấp giấy trắng và mực tàu.

Lam Anh bắt đầu viết. Cô viết những dòng chữ ngắn gọn, súc tích nhưng mang đầy năng lượng an ủi. Cô không viết về sự tích cực giả tạo, cô viết về Sự chấp nhận.

"Đừng sợ nỗi đau, vì nó là bằng chứng cho thấy bạn đã từng yêu, từng sống. Hãy để nước mắt rửa trôi lớp bụi của sự dối trá."

Nhật Nam dùng kỹ năng của mình để phát tán những dòng chữ này. Anh không còn máy ảnh xịn, nhưng anh dùng những chiếc máy chiếu phim cũ kỹ, chiếu những dòng chữ của Lam Anh lên các bức tường của những tòa nhà cao tầng, lên những đám mây xám xịt của thành phố.

Ánh sáng từ những dòng chữ lan tỏa đến đâu, sự hoảng loạn dường như dịu xuống đến đó. Người ta bắt đầu đọc, bắt đầu hít thở, và bắt đầu đối diện thay vì chạy trốn.

Hình Phạt Đổi Chỗ

Tuy nhiên, mỗi khi Lam Anh viết xuống một dòng chữ cứu rỗi, cô lại cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc cột sống. Vết sẹo trên ngón tay cô không chỉ nhói đau, nó bắt đầu chuyển sang màu đen kịt.

"Lam Anh, em sao thế? Sắc mặt em tệ quá." – Nhật Nam lo lắng dừng tay máy chiếu, chạy lại bên cô.

Lam Anh cố mỉm cười, giấu bàn tay vào sau lưng. "Em không sao, chỉ là hơi mệt vì thức đêm thôi."

Nhưng cô biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Chủ Tiệm đã đặt một lời nguyền "đánh dấu" lên cô. Mỗi linh hồn cô giúp vượt qua cơn khủng hoảng này, một phần ký ức hạnh phúc của cô về Nhật Nam sẽ bị rút đi để bù đắp vào "kho báu" đã mất của ông ta. Đây là một trò chơi trao đổi mới: Lấy hạnh phúc của bản thân để cứu vớt nỗi đau của người khác.

Trong tâm trí cô, hình ảnh về buổi hẹn hò đầu tiên với Nhật Nam ở quán cà phê ven sông bắt đầu mờ nhạt. Cô nhớ mình có đi với anh, nhưng không còn nhớ anh đã nói gì, không nhớ mùi hương của tách trà hôm đó, cũng không nhớ cảm giác ấm áp khi tay hai người chạm nhau.

Cô nhìn Nhật Nam, và một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên. Cô sợ rằng đến một lúc nào đó, khi cứu được người cuối cùng, cô sẽ nhìn anh như một người hoàn toàn xa lạ.

Khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ thành phố đang rệu rã, một người đàn ông bí ẩn xuất hiện tại cửa văn phòng. Ông ta mặc một bộ đồ cũ kỹ, tay cầm một chiếc vali da sờn rách. Khác với những kẻ môi giới, ông ta có một đôi mắt rất sâu và đầy sự thấu hiểu.

"Cô đang làm một việc rất cao cả, nhưng cũng rất ngu ngốc, Lam Anh." – Ông ta lên tiếng, giọng nói khàn khàn.

"Ông là ai? Lại là người của Tiệm Số 99?" – Nhật Nam cảnh giác đứng trước Lam Anh.

"Tôi từng là quản kho của ông ta. Tên tôi là Hữu." – Người đàn ông đặt chiếc vali lên bàn – "Tôi đã trốn thoát cách đây mười năm, mang theo một thứ mà Chủ Tiệm luôn tìm kiếm: Cẩm nang của những linh hồn tự do."

Hữu nhìn vào bàn tay đang đen dần của Lam Anh và thở dài. "Cô đang bị ông ta 'ăn mòn' đúng không? Mỗi dòng chữ cô viết là một mảnh linh hồn cô dâng cho lão. Lão không thua đâu, Lam Anh. Lão đang dùng cô để tái thiết lại kho báu của mình."

Lam Anh khựng lại, ngòi bút trên tay cô rơi xuống. "Vậy tôi phải làm gì? Để mặc họ điên dại trong nỗi đau sao?"

"Có một cách khác," – Hữu mở chiếc vali, bên trong là những cuộn giấy cổ xưa và một chiếc chìa khóa bằng pha lê đen – "Thay vì gánh vác nỗi đau cho họ, cô phải dạy họ cách dùng nỗi đau để làm vũ khí. Và để làm được điều đó, chúng ta phải thâm nhập vào 'Cõi Lãng Quên' – trái tim của Tiệm Số 99, nơi ông ta giam giữ những ký ức nguyên bản."

Nhật Nam nắm chặt lấy tay Lam Anh. Anh nhìn thấy sự đấu tranh trong mắt cô.

"Nếu chúng ta đi, em sẽ lấy lại được những gì đã mất chứ?" – Nhật Nam hỏi Hữu.

"Có thể lấy lại, hoặc có thể mất tất cả, bao gồm cả sự tồn tại của hai bạn ở thế giới này." – Hữu nhìn thẳng vào họ – "Nhưng nếu không đi, trong vòng 48 giờ tới, Lam Anh sẽ không còn nhớ cậu là ai. Và khi đó, Chủ Tiệm sẽ có một 'người môi giới' mới mạnh mẽ nhất: Một biên kịch tài năng nhưng không có trái tim."

Lam Anh nhìn vào Nhật Nam. Hình ảnh anh trong tâm trí cô lúc này chỉ còn là một bóng dáng mờ ảo. Cô không muốn quên anh. Cô không muốn trở thành công cụ của quỷ dữ.

"Chúng ta sẽ đi." – Lam Anh dõng dạc nói, dù giọng cô run rẩy.

Đúng lúc đó, thành phố rung chuyển một lần nữa. Từ trên đỉnh tòa nhà cao nhất, một dải lụa đen khổng lồ rủ xuống, che khuất cả bầu trời đêm. Tiệm Số 99 không còn ẩn mình trong hẻm sâu nữa. Nó đang bành trướng ra toàn bộ thực tại.

"Cơn mưa nỗi buồn chỉ là màn dạo đầu." – Hữu vội vã đưa cho Lam Anh và Nhật Nam mỗi người một viên đá màu xanh lục – "Hãy nuốt nó vào. Nó sẽ giữ cho các bạn một sợi tơ ký ức mỏng manh nhất để tìm đường về. Chúng ta phải đi ngay, trước khi bình minh lên."

Lam Anh nhìn Nhật Nam lần cuối với tất cả những gì còn lại trong ký ức. Cô cố gắng khắc ghi khuôn mặt anh, ánh mắt anh vào sâu trong tiềm thức.

"Nam... nếu em có quên, xin anh hãy gọi tên em một lần nữa, như anh đã từng làm ở công viên."

Nhật Nam không nói nên lời, anh chỉ ôm chặt lấy cô. Hai người cùng với Hữu bước vào luồng sáng xám xịt đang mở ra giữa căn phòng – cánh cổng dẫn thẳng vào trung tâm của Tiệm Số 99.

Thành phố chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Cuộc khủng hoảng nỗi buồn đã đạt đến đỉnh điểm, và giờ đây, số phận của hàng vạn linh hồn phụ thuộc vào ba con người đang dấn thân vào cõi hư vô.