MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐổi Đau Thương Lấy Hào QuangChương 15: CÕI LÃNG QUÊN

Đổi Đau Thương Lấy Hào Quang

Chương 15: CÕI LÃNG QUÊN

1,703 từ · ~9 phút đọc

Khi bước chân cuối cùng của Lam Anh rời khỏi mặt sàn căn chung cư, cảm giác trọng trường đột ngột biến mất. Không gian xung quanh cô không còn là bốn bức tường quen thuộc mà tan chảy thành một màn sương mù xám xịt, mênh mông không thấy điểm dừng. Đây là Cõi Lãng Quên – vùng không gian phi thực tế nằm phía sau những bản khế ước, nơi thời gian bị bóp méo và những ký ức bị vứt bỏ lang thang như những linh hồn không nơi nương tựa.

"Đừng buông tay nhau ra!" – Tiếng của Hữu vang lên, nhưng nghe như từ dưới một mặt nước sâu thẳm.

Lam Anh siết chặt bàn tay của Nhật Nam. Cô cảm nhận được hơi ấm của anh, thứ thực tại duy nhất còn sót lại giữa cõi hư vô này. Phía dưới chân họ không phải là đất bằng, mà là những trang giấy trắng tinh khiết lơ lửng, xếp chồng lên nhau tạo thành một lối đi ngoằn ngoèo dẫn vào sâu trong màn sương.

Đi được một quãng, màn sương dạt ra, để lộ một sảnh đường khổng lồ không có trần, chỉ có những cột đá đen cao vút chạm đến tận bầu trời đầy những vì sao nhấp nháy màu tím thẫm. Điều kỳ quái là trên mỗi cột đá treo hàng ngàn chiếc đồng hồ cát, nhưng cát bên trong không chảy xuống mà lại bay ngược lên trên.

"Đây là Sảnh Đường Những Lời Hứa Hủy Bỏ," – Hữu thầm thì, mắt ông nhìn dáo dác xung quanh – "Mỗi hạt cát ở đây đại diện cho một lời thề đã bị con người phá vỡ để đổi lấy danh lợi tại Tiệm Số 99. Chúng là năng lượng duy trì sự tồn tại của Chủ Tiệm."

Lam Anh nhìn vào một chiếc đồng hồ cát gần nhất. Bên trong những hạt cát đang bay, cô thấy hình ảnh của một người cha đang hứa sẽ về dự sinh nhật con gái, nhưng rồi hình ảnh đó tan biến thành khói đen. Một chiếc khác hiện ra lời thề của một đôi tình nhân sẽ mãi bên nhau, nhưng rồi một người đã bước vào Tiệm Số 99 để đổi lấy sự nghiệp và xóa sạch hình bóng người kia khỏi tâm trí.

Mỗi bước đi của Lam Anh trên sảnh đường này đều nặng nề như đeo chì. Những âm thanh thầm thì của hàng vạn lời hứa bị phản bội vang lên bên tai cô như những tiếng gào thét đòi nợ.

"Nam... anh có nghe thấy không?" – Lam Anh run rẩy hỏi.

Nhật Nam không trả lời ngay. Gương mặt anh dưới ánh sáng tím trở nên nhợt nhạt lạ thường. Anh đang nhìn chằm chằm vào một cột đá ở góc khuất. Trên đó treo một chiếc đồng hồ cát lớn hơn tất cả, phát ra ánh sáng vàng nhạt quen thuộc.

"Lam Anh... đó là..." – Nhật Nam bước tới như bị thôi miên.

Hữu hốt hoảng ngăn lại: "Đừng chạm vào! Đó là những lời hứa của riêng cậu. Nếu cậu chạm vào khi chưa đủ tỉnh táo, cậu sẽ bị giam cầm trong đó mãi mãi!"

Nhật Nam khựng lại, đôi bàn tay anh run lên bần bật. Bên trong chiếc đồng hồ đó, anh thấy một người phụ nữ trẻ đang bế một đứa bé sơ sinh. Người phụ nữ ấy có đôi mắt rất giống anh. Bà đang đứng trước cửa Tiệm Số 99 của 20 năm về trước, gương mặt tràn đầy nước mắt.

"Tôi đổi đi sự hiện diện của mình trong đời nó... để nó được sống... để nó không phải chịu lời nguyền của dòng họ..." – Tiếng nói từ chiếc đồng hồ vang lên.

Nhật Nam quỵ xuống. Một sự thật kinh hoàng bắt đầu hé lộ. Anh không phải tình cờ gặp Lam Anh. Anh không phải tình cờ trở thành một đạo diễn luôn đi tìm sự thật qua ống kính.

"Mẹ tôi..." – Nhật Nam thều thào – "Bà ấy đã bán đi ký ức của chính mình về tôi để cứu tôi khỏi tay Chủ Tiệm từ khi tôi mới chào đời? Vậy ra... cuộc đời tôi là một sản phẩm của sự đánh đổi?"

Hữu thở dài, ánh mắt đầy thương cảm nhìn Nhật Nam: "Chủ Tiệm luôn thích những trò chơi dài hơi. Lão đã thả cậu ra ngoài, để cậu lớn lên, để cậu yêu Lam Anh – một khách hàng tiềm năng khác – rồi cuối cùng cả hai lại dẫn nhau quay về đây. Cậu không phải là kẻ nhặt mảnh vỡ, Nhật Nam ạ. Cậu là món nợ lớn nhất mà lão chưa thu hồi xong."

Lam Anh ôm lấy Nhật Nam, cô cảm thấy tim mình đau thắt lại. Hóa ra sợi dây định mệnh giữa cô và anh không chỉ dệt bằng tình yêu, mà còn được nhuộm bằng màu sắc của Tiệm Số 99 từ rất lâu trước khi họ nhận ra. Chủ Tiệm không chỉ muốn ký ức của cô, ông ta muốn hoàn tất vòng lặp mà mẹ Nhật Nam đã cố tình phá vỡ năm xưa.

"Chúng ta không có thời gian để bi lụy!" – Hữu giục giã khi mặt sàn bắt đầu rung chuyển – "Chủ Tiệm đã nhận ra chúng ta đang ở đây. Màn sương đang khép lại!"

Họ chạy bán sống bán chết qua những hành lang dài dằng dặc, nơi thực tế và ảo ảnh đan xen. Cuối cùng, một cánh cửa bằng gỗ sồi cũ kỹ hiện ra – chính là cánh cửa dẫn vào Tiệm Số 99 mà họ vẫn thấy ở thực tại, nhưng ở đây, nó to lớn và đáng sợ hơn bội phần.

Hữu dùng chiếc chìa khóa pha lê đen tra vào ổ. Một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên.

Bên trong không phải là một quán cà phê, mà là một thư viện khổng lồ với hàng triệu lọ thủy tinh lơ lửng. Mỗi lọ chứa một đốm sáng màu sắc khác nhau: đỏ của đam mê, xanh của hy vọng, vàng của niềm vui và xám của nỗi buồn.

"Đây là nơi chứa ký ức nguyên bản của toàn bộ khách hàng từ trước đến nay," – Hữu chỉ vào một khu vực trung tâm, nơi có những lọ thủy tinh phát ra ánh sáng hồng nhạt rực rỡ nhất – "Ký ức của cô ở đó, Lam Anh. Và cả ký ức của mẹ Nhật Nam nữa."

Nhưng ngay khi họ định tiến lại gần, một luồng khói đen đặc quánh từ trên cao đổ xuống, kết tụ lại thành hình dáng của Chủ Tiệm. Ông ta đứng đó, không còn vẻ lịch lãm giả tạo, mà với một diện mạo đầy quyền uy và tàn nhẫn của một vị thần cai trị cõi chết.

"Chào mừng các người đã về đến nhà," – Giọng ông ta vang vọng khắp thư viện – "Hữu, ngươi nghĩ rằng có thể trộm đi bí mật của ta sao? Còn Nhật Nam, ngươi có muốn biết tại sao mẹ ngươi lại phải trốn chạy không?"

Chủ Tiệm vung tay, hàng ngàn lọ thủy tinh bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn lốc ánh sáng vây quanh ba người.

"Lam Anh, cô đã dùng máu để cứu người khác, giờ cô hãy dùng chính sự tồn tại của mình để trả nợ cho người đàn ông này đi. Nếu cô tự nguyện ở lại đây làm người trông giữ thư viện vĩnh viễn, tôi sẽ trả lại ký ức cho Nhật Nam, trả lại mẹ cho cậu ta, và chấm dứt cơn mưa nỗi buồn ở Thành phố "

Nhật Nam nắm chặt tay Lam Anh: "Đừng nghe lão! Em không được ở lại đây!"

Lam Anh nhìn vào đôi mắt của người mình yêu, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ cát đang bay ngược của mẹ anh. Cô nhận ra rằng, nếu cô không đưa ra quyết định, tất cả họ sẽ tan biến vào hư vô. Vết sẹo trên tay cô giờ đây không còn đen kịt nữa mà phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực của máu và ý chí.

"Ông muốn một người trông giữ?" – Lam Anh bước lên phía trước, đối diện với Chủ Tiệm – "Một người không có cảm xúc, không có quá khứ để bị lung lạc? Tôi sẽ không ở lại theo cách đó."

Cô rút cây bút chì gỗ – thứ đồ vật bình thường duy nhất cô mang theo từ thế giới thực. Cô không dùng nó để viết lên giấy, mà cô đâm mạnh nó vào chính luồng ánh sáng đang xoay tròn.

"Tôi sẽ viết lại quy luật của cõi này! Ký ức không phải để giam cầm, ký ức là để được sống lại!"

Lam Anh bắt đầu đọc to những lời mật mã mà cô đã học được từ cẩm nang của Hữu, kết hợp với bản năng của một biên kịch có khả năng thấu thị tâm hồn. Những dòng chữ vô hình hiện lên trong không trung, bắt đầu bẻ gãy cấu trúc của những lọ thủy tinh.

Các lọ thủy tinh bắt đầu nổ tung. Không phải một cái, mà là hàng ngàn, hàng vạn cái cùng lúc. Ánh sáng tràn ra như một cơn đại hồng thủy cảm xúc.

"Khốn kiếp! Ngươi đang làm gì vậy?" – Chủ Tiệm gào lên, cơ thể lão bị những luồng sáng xuyên thấu.

Cõi Lãng Quên bắt đầu sụp đổ. Những cột đá đen gãy đổ, màn sương xám bị ánh sáng xé toạc. Hữu nắm lấy vai Nhật Nam và Lam Anh: "Chạy ngay! Cổng ra đang mở ở phía sau những ký ức!"

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lam Anh kịp chộp lấy hai lọ thủy tinh quan trọng nhất: một lọ chứa ký ức về buổi hẹn hò đầu tiên của cô với Nhật Nam, và một lọ chứa lời hứa của mẹ Nhật Nam 20 năm trước.

"Đi thôi Nam! Chúng ta về nhà!"

Họ lao vào luồng ánh sáng trắng xóa khi cả thư viện của Tiệm Số 99 sụp đổ hoàn toàn. Tiếng gào thét của Chủ Tiệm chìm dần trong tiếng nổ của những ký ức được giải phóng.