168 từ
Động tác cầm ly uống trà của Hạng Tây dừng lại, hạ mắt xuống nhìn cái ly, một lát sau mới giương mắt xem xét Trình Bác Diễn."Sao vậy?" Trình Bác Diễn dựa vào phía sau, gác một chân lên, cánh tay đặt lên đầu gối nhìn cậu."Uống trà thôi mà cũng khiến anh uống đến phóng túng được luôn." Hạng Tây uống hết trà trong ly, buông ly xuống tiếp tục pha trà: "Ba mươi năm này anh làm sao qua được...""Anh nói với em đạo lý này." Trình Bác Diễn nghịch máy ảnh trong tay: "Thực ra cũng không nghẹn ba mươi năm, mới hơn mười năm thôi.""...À." Hạng Tây lên tiếng."Trước khi có em, nghẹn cũng bình thường thôi, không phải chuyện gì quá mức, động tay một chút là được." Trình Bác Diễn híp mắt nhìn cậu: "Hiện tại em ở cùng anh, hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, tuốt cũng đã tuốt... anh vẫn còn nghẹn thì lại không bình thường."